Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1761: Lần Này Bãi Bỏ Diễn Luyện Quân Sự, Đổi Thành Diễn Luyện Thực Chiến



Cộp cộp cộp….

Bên ngoài thư phòng truyền đến tiếng bước chân.

Đôi mi mảnh mai của Ly Nguyệt khẽ run lên, nàng đỏ mặt đội mũ giáp lên và tiến vào trạng thái ẩn thân.

Cót két ~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan bước vào phòng.

- Mục Lương, ngươi lại không ngủ cả đêm sao?

Nguyệt Thấm Lan tức giận hỏi.

Anh ôn hòa giải thích:

- Ta không buồn ngủ, hơn nữa nghiên cứu vừa có tiến triển mới, cho nên càng không có thời gian để ngủ.

Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, truy hỏi:

- Bộ xử lý trung tâm đã có tiến triển rồi à?

Cô biết rằng Mục Lương đang nghiên cứu bộ xử lý trung tâm, mặc dù cô không hiểu nó là gì, chỉ biết rằng nó rất khó chế tạo.

- Ừ.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Còn nhanh hơn trong tưởng tượng của ta, nếu như Già Lạc biết chuyện này thì lại phải hoài nghi nhân sinh rồi.

Nguyệt Thấm Lan trêu chọc một câu.

Mục Lương khẽ cười một tiếng:

- Những thứ như thiên phú thì ngươi có hâm mộ cũng không được.

- Vâng vâng vâng, ta có hâm mộ cũng không được.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt, ưu nhã thúc giục:

- Ngươi mau đi rửa mặt đi, ăn sáng xong rồi lại tiếp tục nghiên cứu.

- Biết rồi.

Mục Lương gật đầu đáp ứng.

……………

Sau khi ăn điểm tâm xong, Mục Lương gọi Nguyệt Thấm Lan vào trong thư phòng.

- Ngươi có chuyện gì muốn ta làm à?

Nguyệt Thấm Lan ngồi ở trên đùi Mục Lương, tay đặt lên vai anh và bắt đầu xoa bóp.

Mục Lương rút ra hai tờ giấy trên mặt bàn rồi đưa cho cô:

- Đây là bản thảo do ta viết, ngươi phân phó người đưa tới Xưởng In Ấn xuất bản thành báo, số lượng càng nhiều càng tốt.

- Bản thảo gì thế...?

Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ, tiếp nhận trang giấy rồi đọc lướt qua.

Cô càng đọc càng kinh ngạc không thôi, trên giấy viết về việc mưu phản vương thất Lan Lư Ba ba năm trước đây, nội dung được mô tả rất kỹ càng.

- Mục Lương, ngươi muốn làm gì?

Cô khó hiểu nhìn về phía Mục Lương.

Anh bình thản nói:

- Đây là dùng để khống chế hướng đi của dư luận, để hành động thanh trừ vương thất trở nên danh chính ngôn thuận.

Xét cho cùng, thành Huyền Vũ không thuộc về vương quốc Lan Lư Ba, nếu ra tay với vương thất mà không có lý do thích hợp sẽ rất phiền phức, dễ dàng bị phản phệ bởi dân chúng, mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng không có gì là tuyệt đối cả.

Cho nên Mục Lương muốn cho dân chúng thành Y Lê một lời giải thích và một lý do chính đáng để ra tay.

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt một chút, rũ mắt trầm tư một hồi lâu.

- Ngươi nghĩ rõ ràng chưa?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu, khen ngợi từ trong thâm tâm:

- Vẫn là ngươi biết suy xét toàn diện.

- Cái này gọi là xuất binh có danh nghĩa.

Mục Lương khẽ cười nói.

- Ừ, ta nên học hỏi thêm.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô, ôn hòa nói:

- Từ từ rồi sẽ đến.

- Ừ ~~~

Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Lan run lên.

Gương mặt xinh đẹp của cô ửng đỏ, vội đứng lên nói:

- Ta đi Xưởng In Ấn.

- Đi thôi, mấy ngày nay sẽ phải bận rộn một chút.

Mục Lương gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu hỏi:

- Nếu in xong rồi thì khi nào chúng ta phát ra ngoài?

- Vào ngày khai chiến.

Ánh mắt của Mục Lương loé lên.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Lan đáp ứng một tiếng, xoay người rời đi.

Sau khi Nguyệt Thấm Lan rời đi không lâu thì Mục Lương gọi tiểu hầu gái tới.

- Thành chủ đại nhân gọi ta có chuyện gì vậy?

Ba Phù đi vào thư phòng, cung kính hỏi.

Mục Lương dặn dò:

- Gọi Cầm Vũ, Trinh Hoán, Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan tới đây.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, xoay người rời khỏi thư phòng, đi liên lạc người mà Mục Lương muốn tìm.

Sau khi tiểu hầu gái rời đi, Mục Lương tiếp tục nghiên cứu bộ xử lý trung tâm trụ.

Thời gian trôi qua nhanh chóng khi tập trung làm việc, anh cũng đã cảm nhận được trạng thái quên ăn quên ngủ của Vưu Phi Nhi khi làm nghiên cứu.

Khi nhóm Cầm Vũ đến thì Mục Lương còn đang dùng tinh thạch ma thú để vẽ ma pháp trận.

Đôi mắt đẹp của Trinh Hoán trừng lớn, cô nhìn Mục Lương thi triển Ba Đầu Sáu Tay, đồng thời tiến hành khắc vẽ ma pháp trận trên ba viên tinh thạch ma thú cùng một lúc.

Suýt chút nữa cô đã thét lên, cũng may Cầm Vũ nhanh tay bịt miệng cô lại, lúc này mới không có quấy rầy đến Mục Lương.

Cầm Vũ không cảm thấy kinh ngạc, năng lực thức tỉnh của anh thực sự quá nhiều, đến bây giờ cô đã không thể đếm rõ được nữa.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ rất bình tĩnh, dù sao cả hai đã gặp qua Mục Lương biến ra bản thể thứ hai, cho nên không kỳ quái khi thấy Ba Đầu Sáu Tay.

Mục Lương biết trong thư phòng có người, nhưng lúc này anh không thể phân tâm, tiếp tục chuyên chú vẽ ma pháp trận.

Thuộc tính bốn chiều của anh cực cao, hoàn toàn làm được ba chuyện cùng lúc, cho nên anh quyết định thi triển năng lực được truyền thừa từ Sen Xanh Tạo Hóa: Ba Đầu Sáu Tay.

Trinh Hoán vỗ bàn tay che miệng mình của Cầm Vũ, ra hiệu bản thân sẽ không ra tiếng, lúc này Cầm Vũ mới thả tay xuống.

Trinh Hoán thở phào một hơi, giật mình nhìn Mục Lương, miệng cô vẫn luôn mở lớn.

Nguyệt Phi Nhan đi tới bên cạnh Cầm Vũ, nhỏ giọng nói:

- Mục Lương gọi chúng ta tới đây có phải là vì chuyện diễn tập quân sự không?

- Có lẽ là vậy.

Cầm Vũ gật đầu, những người đứng ở đây đã bao hàm ba quân hải lục không.

- Chúng ta yên tĩnh chờ một chút đi.

Hi Bối Kỳ khoanh hai tay trước người, ngáp một cái, kiên nhẫn chờ đợi.

Thời gian trôi qua, động tác trên tay Mục Lương càng lúc càng nhanh.

Đôi mắt Trinh Hoán trừng lớn, lúc này mới phát hiện thứ mà anh vẽ chính là ma pháp trận hệ không gian, hơn nữa trình độ trận đồ rất phức tạp, thấp nhất cũng là ma pháp trận cấp 8.

Lại qua nửa giờ nữa thì Mục Lương mới dừng tay lại, ba viên tinh thạch ma thú cùng nhau tỏa sáng, tiếp đó rút trở về trận đồ trong tinh thạch ma pháp.

Phanh ~~~

Tinh thạch ma thú rơi xuống mặt bàn, nhẹ nhàng lung lay rồi đứng yên.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cánh tay và đầu dư thừa biến mất không thấy gì nữa.

- Mọi người ngồi xuống đi.

Anh ngước mắt nhìn về phía các cô gái và đưa tay ra hiệu.

- Vâng.

Bốn người Cầm Vũ kéo ghế ngồi xuống, tò mò nhìn Mục Lương thu dọn mặt bàn, sắp xếp rồi đặt tinh thạch ma thú và xấp bản vẽ dày cộm sang một bên.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Biết ta gọi các ngươi tới là vì chuyện gì không?

- Có phải là vì chuyện diễn tập quân sự không?

Hi Bối Kỳ phấn khởi nhấc tay trả lời.

- Ừ, đúng mà cũng không đúng.

Mục Lương gật đầu nói.

- A?

Trinh Hoán nghiêng đầu khó hiểu.

Mục Lương nâng mi mắt, gằn từng chữ:

- Lần này bãi bỏ diễn luyện quân sự, đổi thành diễn luyện thực chiến.

- Diễn luyện thực chiến!

Đôi mắt của các cô gái trợn to.

- Đúng vậy, diễn luyện thực chiến, mục tiêu là vương thất thành Y Lê.

Mục Lương giải thích.

- Cái gì, chúng ta muốn khai chiến với thành Y Lê sao?

Trinh Hoán kinh ngạc thốt lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận