Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 242: Ba Ngày Chỉ Ăn Hai Bữa

Hình như là nơi để ăn cơm, thật là khiến người ta chờ mong nha.
- Tắm?
Mọi người trợn to hai mắt nhìn bọn người Ngải Lỵ Na.
Dùng nước để tắm rửa, xa xỉ như vậy sao?
- Không sai, tắm.
Ngải Lỵ Na nín cười.
Đồng thời trong lòng cô lại thấy chua xót, trước đây đều là mấy ngày mới được tắm.
- Về sau mỗi ngày đều có thể tắm, dùng nước miễn phí.
Ly Nguyệt nhẹ giọng dặn.
- Mỗi ngày đều có thể tắm? Đây là thật sao?
Trong đám người có người hưng phấn hô.
Nếu như là sự thật, vậy đơn giản giống như đang nằm mơ.
Ngải Lỵ Na gật đầu:
- Ừm, đây cũng là phúc lợi sau khi gia nhập Bộ đội đặc chủng U Linh.
- Mấy cái phúc lợi đã kể xong chưa!
A Mạn thán phục lên tiếng.
- Thời gian không đợi người.
Giọng nói nhẹ nhàng của Nguyệt Thấm Lam lại truyền tới.
- A, ta hiểu rồi.
Khuôn mặt của A Mạn đỏ lên.
Cô vội vàng chọn hai bộ đồ phù hợp, còn chọn đôi giày da thú vừa chân.
Sau đó kích động trở về căn nhà mới chọn xong, đi vào trong phòng tắm.
Những người còn lại cũng đều hành động, tươi cười chọn lựa y phục.
Thời gian một đống lửa trôi qua rất nhanh.
Hai mươi lăm người trước đó từng bốc lên mùi hôi chua lại tập hợp lần nữa.
Tắm xong thay quần áo mới, bọn hắn tựa như biến thành một người khác, dùng từ ‘thay hình đổi dạng’ để hình dung cũng không khoa trương.
Tinh thần diện mạo càng phấn chấn hơn.
Ny Cát Sa sửa sang lại cổ áo, gương mặt bụi bẩn trước kia nay trở nên trắng nõn, chỉ là trên mặt vẫn treo khăn che mặt như cũ, để cho người khác không thẻ nhìn rõ tướng mạo.
- Nhìn có vẻ dễ chịu hơn rồi.
Ly Nguyệt thoả mãn gật đầu.
- Được rồi, thời gian không còn sớm, trước tiên sẽ phát điểm cống hiến được ứng trước, sau đó cùng ta đi nhà ăn.
Nguyệt Thấm Lam cầm một xấp giấy trong tay, đây là bằng chứng ghi chép điểm cống hiến của mỗi cá nhân.
- 100 điểm cống hiến, tiền lương tạm ứng trước.
Ny Cát Sa nhận trang giấy, nhìn kỹ nội dung bên trên.
- Những chữ này đều rất chỉnh tề, nét chữ còn viết giống nhau như đúc, làm sao làm được?
- Những thứ đó về sau các ngươi sẽ biết, hiện tại tới nhà ăn thôi.
Nguyệt Thấm Lam chỉ biết giải thích một ít chuyện quan trọng, còn lại về sau mọi người tự đi tìm hiểu.
- Được.
Mọi người vội vã đáp.
- Nhận rồi đừng để mất nhé, chờ một hồi đến nhà ăn sẽ biết cách dùng.
Ngôn Băng nhắc Ny Cát Sa một câu.
- Ăn uống sẽ tốn điểm cống hiến sao?
Ny Cát Sa hạ thấp giọng hỏi.
- Đương nhiên, nơi này chỉ bao ở không bao ăn.
Ngôn Băng nhẹ gật đầu.
Khóe miệng của cô mỉm cười, thần bí nói:
- Nhưng thức ăn của phòng ăn đều rất rẻ, chờ một hồi ngươi sẽ biết.
Nhà ăn mới mở cách đây hai ngày, cô đã thể nghiệm qua, đối với phương diện mùi vị thức ăn, môi trường, giá cả đều rất thoả mãn.
Ny Cát Sa mím môi một cái, 100 điểm cống hiến, có thể chống đỡ vài ngày?
Trước đó đã nói, đồ dùng trọn bộ trong nhà có giá trị 60 điểm cống hiến.
Dựa theo lẽ thường mà nói, thức ăn có thể còn đắt hơn số đồ gỗ đó.
Cho nên hiện tại cô rất tò mò, ăn một bữa cần phải hao phí bao nhiêu điểm cống hiến.
- Hy vọng sẽ không quá đắt.
Trong lòng Ny Cát Sa cảm thán.
Cô đã chuẩn bị tốt tâm lý một ngày chỉ ăn một bữa.
Nếu như giá cả vượt quá mong muốn trong lòng, như vậy ba ngày chỉ ăn hai bữa ăn cũng được.
Nhà Ăn của Khu vực Trung ương sẽ được mở ở trên tầng thứ hai, từ khu Nhà Ở đi tới, chỉ có khoảng một hai trăm mét.
Nhà Ăn tạm thời chỉ có một tầng, được thiết kế thành khu dùng cơm, phía cửa vào bên trái là khu nhà bếp, cùng với vài cái quầy hàng bán thứ ăn.
Phía bên phải thì có bàn xếp thành từng dãy, đồng thời có thể chứa được một trăm người vào ăn cơm cùng một lúc.
Nguyệt Thấm Lam dẫn đám người này đi vào Nhà Ăn.
- Nhà Ăn lớn thật.
A Mạn nhìn quanh một vòng miệng liền thốt ra một tiếng thán phục.
- Thơm quá, đây là mùi vị của thịt nướng.
Ny Cát Sa nhịn không được mím môi một cái, vừa đi vào Nhà Ăn đã nhào tới quầy hàng có mùi thơm mê người trước mặt, bên trong mắt màu xanh tràn đầy sự khát vọng.
Nhà Ăn này là đích thân Mục Lương tự mình thiết kế và xây dựng, có lực lượng siêu phàm trợ giúp, thời gian hoàn thành khu Nhà Ăn chỉ trong ba ngày.
Bên trong bài biện vô cùng đơn giản, được tham chiếu tương tự như Nhà Ăn ở trường học.
- Thơm quá.
A Mạn nuốt nước bọt, cái bụng kêu hai tiếng cô lỗ cô lỗ.
Cô đã đói bụng rất lâu, ngày hôm nay chỉ mới có ăn sáng, đêm đến lại phải tiêu hao quá nhiều thể lực và tinh lực.
Đêm đến lại phải vận dụng lực lượng Hư Quỷ, càng thêm dễ đói bụng.
- Muốn ăn cái gì, tự thân mình đi đến quầy lấy mà dùng!
Nguyệt Thấm Lam ưu nhã nói.
- Mỗi bữa ăn thanh toán bằng một điểm cống hiến, thường thường đến quầy hàng có thể ăn đến khi nào no cũng được.
Cô nâng cánh tay mảnh khảnh lên, chỉ cái quầy hàng ở tít ngoài rìa kia, nói tiếp.
- Mà bên kia là quầy hàng đặc thù, mỗi phần rau xanh chỉ cần thanh toán bằng hai điểm cống hiến.
- Một điểm cống hiến là có thể ăn được ăn no!
Đôi mắt màu xanh của Ny Cát Sa liền sáng lên.
Cô đã quên đi trong lòng mình còn một món nợ, một ngày ăn hai bữa, dựa theo một tháng có ba mươi ngày mà tính, thì tổng cộng chỉ cần tốn hao 60 điểm cống hiến là có thể ăn no không sợ đói.
Ngải Lỵ Na cười to nói bổ sung thêm:
- Đúng rồi, bữa sáng là được ăn miễn phí, mỗi ngày đều có bữa ăn sáng.
- Thật vậy chăng?
A Mạn lại hô to lên hỏi, câu hỏi của cô đã gây nên sự chú ý của các nhân viên làm việc Nhà Ăn.
Cô cười mỉm một tiếng, giơ tay lên che im miệng.
- Những thứ ấy đều là do Mục Lương đại nhân coi trọng chúng ta, mới cho Bộ Đội U Linh Đặc Chủng một cái phúc lợi như thế.
Ly Nguyệt lạnh nhạt nói.
- Các ngươi phải biết rằng, tại Phòng Giao Dịch ở ngoại thành, một phần rau xanh cần phải có mười điểm cống hiến mới có thể đổi được.
Ngải Lỵ Na giảng giải cặn kẽ nói.
Cô ôm ấp hai tay ở trước người, chăm chú nói:
- Mà ở nơi đây lại chỉ cần hai điểm cống hiến là có thể ăn, vậy mà còn được nấu chín nữa chứ.
Hai cô gái nói những lời đấy, chính là muốn cho đám người nhớ kỹ Mục Lương là người rất tốt, ở đây nhất định phải coi trọng Mục Lương đại nhân.
- Mười điểm cống hiến đổi một phần rau xanh.
Ny Cát Sa há hốc mở miệng.
100 điểm cống hiến trị, ở Phòng Giao Dịch ngoại thành chỉ có thể đổi lấy cực kỳ ít rau xanh, mà ở nhà ăn, lại có thể mua được 50 phần rau xanh.
- Phúc lợi của Bộ Đội U Linh Đặc Chủng còn rất nhiều.
Ly Nguyệt thản nhiên nói.
- Những thứ ấy về sau ngươi sẽ biết.
- Ta đã hiểu được.
Trong lòng của Ny Cát Sa có hơi giật mình.
Gia nhập vào Bộ Đội U Linh Đặc Chủng thật sự có quá nhiều phúc lợi tốt, đem mà so với ở Thành Thánh Dương trước kia, nhất định chính là sự khác nhau một trời một vực.
Ở chỗ này, nước có thể miễn phí dùng, mỗi ngày cũng đều có thể tắm, vấn đề được ăn no cũng có thể giải quyết một cách đơn giản.
- Không phải mọi người đều đã đói sao? Đi lấy đồ ăn đi!
Ngôn Băng mở miệng nói.
Đám người từ sững sờ đã khôi phục lại tinh thần.
- Được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận