Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2725: Cô Gái Tóc Tím Không Nói Đạo Lý.

Thiếu niên Ma Cà Rồng ngồi trên ghế ăn, hai tay đặt lên trên đùi, sống lưng thẳng tắp.

Đối diện hắn là Ngôn Băng đang ngồi trên ghế sô pha, cô ngồi bắt chéo chân, tư thái thả lỏng, tay cầm một quyển sách, thỉnh thoảng lật sang một tờ.

Tại cửa ra vào và cửa sổ đều có hộ vệ Trung Ương canh gác, mỗi người đứng một bên, trong tay đều cầm vũ khí.

Tình huống như vậy đã diễn ra ba ngày, trong thời gian này Tư Mộ không đi công tác.

Ngôn Băng khép lại quyển sách trên tay, nhìn về phía Thiếu niên Ma Cà Rồng, hỏi:

- Viết cũng không tệ lắm, phần tiếp theo đâu?

Cô vừa mới đọc tiểu thuyết do thiếu niên Ma Cà Rồng tự viết, nội dung kể về vương tử Ma Cà Rồng và công chúa đang lẩn trốn, hai người có tình cảm với nhau và cùng trải qua vô số hiểm nguy gian khổ.

Vành tai của Tư Mộ ửng đỏ, nhỏ giọng trả lời:

- Ta chưa viết...

Hắn chỉ viết chơi, mấy ngày hôm trước viết xong chưa kịp thu hồi thì gặp phải Ngôn Băng dẫn người tới cửa, bảo là hắn sẽ có khả năng bị bắt cóc, vì vậy hắn chỉ có thể ở nhà chờ đợi.

Ngôn Băng dò xét và kiểm tra cảnh vật xung quanh theo thường lệ cho nên mới nhìn thấy cuốn vở nằm trên mặt bàn, cô đọc thoáng qua hai trang thì cảm thấy hứng thú, thế là vẫn luôn đọc cho tới trang mới nhất.

- Viết không tệ, ngươi có thể gửi câu chuyện này tới Cục Quản Lý, biết đâu lại được lựa chọn dựng thành phim điện ảnh hoặc là phim truyền hình.

Ngôn Băng nhàn nhạt nói.

- Thật sao?

Đôi mắt của Tư Mộ lập tức sáng ngời.

- Ừm, chí ít là ngươi viết tốt hơn so với đại đa số người khác.

Ngôn Băng gật đầu một cái.

Cô từng hỗ trợ thẩm duyệt kịch bản đóng góp trong thư phòng ở Khu Vực Trung Ương, hơn chín mươi phần trăm không viết tốt bằng cuốn tiểu thuyết này của Tư Mộ, cải biên thành phim truyền hình và phim điện ảnh là vấn đề không lớn.

- Thế thì ta đi thử một chút.

Tư Mộ gật đầu thật mạnh.

Chỉ cần có thể quay tiểu thuyết thành phim truyền hình hoặc là phim điện ảnh thì hắn sẽ một nguồn thu nhập rất lớn, sẽ không cần phải đi làm kiếm đồng Huyền Vũ nữa, có thể dựa vào tay và trí óc của mình để cơm no áo ấm.

Ngôn Băng nhấc mắt lên, nhàn nhạt nói:

- Ừm, chúc ngươi thành công.

Vương quốc Huyền Vũ rất thiếu nhân tài viết kịch bản, Tư Mộ có tài năng, không thể để lãng phí được.

Truyện do hắn viết có thể biên soạn và chỉnh sửa lại, sau đó xuất bản hàng loạt và đưa vào các cửa hàng sách để tiêu thụ, mang đến một chút tiền lời cho vương quốc Huyền Vũ.

- Cảm ơn.

Tư Mộ cảm kích nói.

Ngôn Băng đột nhiên hỏi:

- Bây giờ ngươi rất rảnh rỗi à?

- Ừm... Có thể coi là như vậy.

Tư Mộ rụt cổ một cái.

Hắn đã ru rú ở trong nhà được vài ngày, bởi vì hắn sợ đi ra ngoài sẽ bị bắt cóc đi làm thực nghiệm giống như những gì Ngôn Băng nói.

Ngôn Băng hơi nâng cằm lên, lạnh nhạt nói:

- Vậy thì tiếp tục viết tiểu thuyết đi, ta muốn biết kết cục.

- Viết ngay bây giờ à?

Tư Mộ sửng sốt một chút, nhìn đám người trong phòng, bảo hắn viết tiếp trong bầu không khí như thế này sao?

Ngôn Băng bình tĩnh hỏi:

- Có vấn đề gì à?

- Không có, không thành vấn đề.

Tư Mộ lại rụt cổ lần nữa, cầm bút lên chậm rì rì mở vở ra.

A Thanh có chút cạn lời, hạ giọng nhắc nhở:

- Đội trưởng, ngươi hù doạ hắn.

- Ta rất đáng sợ sao?

Ngôn Băng hơi nhướng mày.

Cô gỡ mũ giáp xuống, mái tóc ngắn màu tím xoã ra, trong mắt hiện lên tia khó hiểu.

- Không có!

A Thanh vội vàng lắc đầu như trống bỏi.

Ngôn Băng nghe vậy nhìn về phía thiếu niên Ma Cà Rồng, lạnh nhạt nói:

- Nếu ta không đáng sợ, vậy ngươi run rẩy làm gì?

- Ta không có run.

Tư Mộ cố gắng bình tĩnh, cầm bút lên vùi đầu múa bút thành văn.

Lúc này, Ngôn Băng mới hài lòng gật đầu, lại đội mũ giáp lên lần nữa.

Cô nhìn phía trước, lạnh nhạt nói:

- Điều chỉnh ánh sáng tối lại một chút, chớ có lên tiếng.

- Vâng.

Nhóm hộ vệ Trung Ương lên tiếng, tiến lên làm cho ánh sáng tỏa ra từ Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng yếu hơn, chỉ để lại một tia sáng chiếu vào vở của Tư Mộ.

Ngôn Băng bảo trì tư thế ngồi, ám quang chín màu lưu chuyển trên người, tiến vào trạng thái ẩn thân.

Nhóm hộ vệ Trung Ương cũng kéo qua Phi Phong Thuẫn U Linh sau lưng để che lại cơ thể, bóng dáng mọi người lập tức biến mất.

Tư Mộ ngước mắt nhìn một vòng, hiện tại trong nhà chỉ còn lại một hắn của mình.

- Lại là như vậy.

Hắn nhỏ giọng thầm thì một câu.

- Câm miệng.

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên bên cạnh thiếu niên.

Tư Mộ rùng mình, nữ nhân tên Ngôn Băng kia đứng sau lưng hắn lúc nào thế?

Khóe miệng của Tư Mộ giật giật, thành thật tiếp tục viết tiểu thuyết.

Thời gian trôi qua, đồng hồ quả lắc trên tường vẫn kêu tích tắc, đây là âm thanh duy nhất vang lên ở trong phòng.

Vì để phổ cập một ngày có hai mươi bốn giờ nên giá bán của đồng hồ quả lắc rất rẻ, gia đình bình thường có thể mua được.

Mỗi ngày đều sẽ có chuông Huyền Vũ báo giờ, Vệ Thành trong đó cũng có gác chuông cao ngất, mặt trên có đồng hồ quả lắc khổng lồ, dân chúng sẽ dựa vào đó để hiệu chỉnh thời gian cho đồng hồ quả lắc trong nhà.

Một lần hiệu chỉnh có thể duy trì liên tục gần mười ngày, sau đó đồng hồ sẽ bị chậm lại, cần phải hiệu chỉnh lần nữa.

Ngôn Băng duy trì trạng thái ẩn thân nhìn Tư Mộ viết từng chữ, lỗ tai lại lưu ý động tĩnh bên ngoài phòng ốc.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên, tiếng bước chân cực thấp truyền tới, đôi mắt màu tím của cô nheo lại, quay đầu nhìn về phía cửa phòng.

Nhóm hộ vệ Trung Ương hô hấp chậm lại, trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Lỗ tai của Tư Mộ giật giật, là Ma Cà Rồng, thính lực của hắn mạnh hơn người thường gấp mấy lần.

Hắn đang định nói chuyện thì vang lên bên tai một giọng nữ.

- Đừng phát ra tiếng động, nằm xuống giả bộ ngủ.

Ngôn Băng nhỏ giọng nhắc nhở.

Tư Mộ lo sợ nuốt nước miếng, ót bị ai đó dùng năm ngón tay đè xuống, hắn chỉ có thể sợ hãi nằm bất động ở trên mặt bàn.

- Cùm cụp ~~~

Cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài, lộ ra một cái khe hở nhỏ.

Bên ngoài an tĩnh vài giây, sau đó cửa phòng mới bị đẩy ra bốn mươi lăm độ, lộ ra một bóng dáng trong đêm tối.

- Hắn ngủ rồi?

Mã Cách Phu nhíu mày nhìn chăm chú vào thiếu niên Ma Cà Rồng ghé vào trên bàn ăn.

Hắn đi vào trong nhà, vẫn cảnh giác ngắm nhìn xung quanh một vòng, trong phòng mờ tối không còn ai khác, chí ít thì hắn cho là như vậy.

Đức Lạt Cơ tiến vào, sau đó trở tay nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, điều này làm cho cô gái tóc tím đang ẩn thân hơi nhướng mày, đây là tự cắt đứt đường lui?

Hắn đi tới phía sau Tư Mộ, nhìn chăm chú vào cuốn vở dưới tay, mặt trên có mấy dòng chữ.

Đức Lạt Cơ nhìn lướt qua, lẩm bẩm:

- Thì ra hắn ta không đi làm là vì ở nhà viết kịch bản.

Mã Cách Phu nhếch miệng, bởi vì chuyện này báo hại hắn tìm mấy ngày vẫn không thấy người.

Hắn vung tay lên muốn đấm thiếu niên Ma Cà Rồng một cái để phát tiết sự bất mãn trong lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận