Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1322: Ốc Đảo Gia Nhập Vào Thành Huyền Vũ



Bối Nhĩ Liên nhàn nhạt nói:

- Ngươi dám thề ngươi sẽ không như vậy sao?

-....

Tứ trưởng lão á khẩu không trả lời được.

Hắn buồn bực nện bàn một cái, mặc dù ngoài miệng không thừa nhận nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, dù sao mọi thứ ở thành Huyền Vũ đều tốt, hoàn cảnh, các món ngon, sự an toàn và những thứ khác, tất cả đều hấp dẫn hắn.

- Nếu cảm thấy tốt, vậy các ngươi có thể ở lại.

Đại trưởng lão đột nhiên lên tiếng.

- Cái gì?

Tứ trưởng lão kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Bối Nhĩ Liên cau mày, nghiêm túc nói:

- Đại trưởng lão, ngươi đừng đùa kiểu này.

Đại trưởng lão Ốc Đảo bình tĩnh nói:

- Con người có ước mơ để theo đuổi là chuyện rất bình thường.

- Ta thấy ngươi già nên hồ đồ rồi.

Bối Nhĩ Liên liếc mắt nói.

Trong bốn người, chỉ có một mình cô là không sợ Đại trưởng lão.

- Thủy triều Hư Quỷ đã qua, không có các ngươi thì Ốc Đảo vẫn có thể tiếp tục làm chuyện trước đó.

Đại trưởng lão nói với giọng khàn khàn.

Trước đó Ốc Đảo vẫn đang làm chuyện, một là điều tra nguồn gốc của Hư Quỷ, hai là biết rõ nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi bất thường của đại lục và nguyên nhân khiến cây xanh bị khô héo.

Bốn người yên lặng không nói lời nào.

Bối Nhĩ Liên đột nhiên lên tiếng:

- Thật ra Mục Lương từng nói với ta về việc để Ốc Đảo gia nhập vào thành Huyền Vũ.

- Cái gì!!

Đôi mắt của Tứ trưởng lão trợn to, kinh ngạc nhìn chằm chằm Bối Nhĩ Liên.

Nhị trưởng lão trầm giọng hỏi:

- Chuyện xảy ra khi nào?

- Hôm qua.

Bối Nhĩ Liên bình tĩnh đáp.

Trên mặt Tứ trưởng lão có chút khẩn trương, hắn vội vàng truy hỏi:

- Vậy ngươi có đồng ý không?

Tam trưởng lão liếc nhìn Tứ trưởng lão với ánh mắt như thể nhìn thấy một tên ngốc, sau đó trả lời với giọng điệu lạnh như băng:

- Đương nhiên là không rồi.

- Vì sao?

Tứ trưởng lão buột miệng hỏi.

Bối Nhĩ Liên bình tĩnh trả lời:

- Ốc Đảo không phải của một mình ta, cho nên ta không thể quyết định loại chuyện này.

- Ngài ấy ra điều kiện gì?

Đại trưởng lão ngước mắt hỏi.

- Ốc Đảo vẫn là Ốc Đảo, nhưng sau này sẽ biến thành Ốc Đảo của thành Huyền Vũ, chỉ cần nghe lệnh thì chúng ta có thể thu được tài nguyên và được thành Huyền Vũ che chở.

Bối Nhĩ Liên rũ mắt và lạnh lùng nói.

- Không có một chỗ tốt thực tế nào sao?

Tứ trưởng lão há hốc miệng hỏi.

Bối Nhĩ Liên tức giận nói:

- Chúng ta có thể thường trú ở thành Huyền Vũ, như vậy có tính không?

- Ừ, tính.

Tứ trưởng lão ngẩn người trả lời, hoàn toàn không thể hiểu được suy nghĩ của thành chủ thành Huyền Vũ, hắn chỉ có thể nhìn thấy những lợi ích mặt ngoài.

Đại trưởng lão như suy nghĩ gì đó, khàn khàn hỏi:

- Các ngươi nguyện ý ở lại thành Huyền Vũ không?

- Ta nguyện ý, nhưng Ốc Đảo quan trọng hơn.

Bối Nhĩ Liên dựa lưng ra phía sau, cô là người đầu tiên cho thấy thái độ của mình.

- Thành Huyền Vũ rất tốt, điều này không thể phủ nhận.

Nhị trưởng lão nhún vai.

Tứ trưởng lão nghẹn lời, câu nói của Nhị trưởng lão nhìn như không có trả lời, nhưng thật ra đã nói lên tất cả.

- Tứ trưởng lão, còn ngươi thì sao?

Ánh mắt của Đại trưởng lão rơi xuống người của Tứ trưởng lão.

- Ta, ta không có ý kiến!

Tứ trưởng lão bĩu môi, quay đầu sang chỗ khác.

Trong lòng Đại trưởng lão âm thầm thở dài, lão rõ ràng bây giờ nhân tâm của Ốc Đảo đã tan rã.

- Nếu đã như thế, vậy để Ốc Đảo gia nhập vào thành Huyền Vũ đi.

Đại trưởng lão đứng lên, lưu lại một câu không có chút cảm xúc nào.

- A, tại sao lão lại đưa ra quyết định đột ngột thế này?

Tứ trưởng lão kinh ngạc thốt lên.

Đại trưởng lão lạnh nhạt nói:

- Nếu như ở lại thành Huyền Vũ thì cuộc sống sau này sẽ tốt hơn, không có lý do gì mà chúng ta không đồng ý cả.

Bối Nhĩ Liên thở dài một tiếng, quay đầu nói:

- Đại trưởng lão, ngươi nói trái lương tâm của mình rồi.

Đại trưởng lão hỏi một đằng trả lời một nẻo:

- Ngươi đi nói chuyện với Mục Lương đi, nhớ tranh thủ tối đa hóa lợi ích, còn lại ta không quan tâm!

- Nếu ngươi đã quyết định, vậy thì ta sẽ đi thương lượng

Bối Nhĩ Liên gật đầu.

- Tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy chứ?

Tứ trưởng lão nghĩ mãi mà vẫn không rõ.

- Nếu ai không muốn gia nhập vào thành Huyền Vũ thì có thể lựa chọn rời đi, bây giờ tất cả mọi người đều là người tự do.

Đại trưởng lão đưa ra lựa chọn thứ hai.

Lão mệt mỏi, chuyện cứu vớt đại lục vẫn là giao cho người có năng lực thôi.

Trong mắt của Đại trưởng lão, Mục Lương và thành Huyền Vũ chính là sự tồn tại như vậy.

-....

Tứ trưởng lão há to miệng, cuối cùng vẫn yên lặng không nói lời nào.

Đại trưởng lão không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Nhị trưởng lão nhìn về phía Bối Nhĩ Liên, nghi ngờ hỏi:

- Đại trưởng lão làm sao thế?

- Không có gì đâu, chỉ là lão cảm thấy mình đã già rồi.

Bối Nhĩ Liên lạnh nhạt đáp.

Cô đại khái đoán được suy nghĩ của Đại trưởng lão, tuổi tác và thực lực của lão đã không thể dẫn dắt Ốc Đảo đi xa hơn được nữa, không bằng dựa vào thành Huyền Vũ lớn mạnh hơn, như vậy mới có thể ngăn cản Ốc Đảo hoàn toàn sụp đổ.

-....

Nhị trưởng lão nghe vậy cảm thấy bó tay rồi.

- Ngươi đi với ta gặp Mục Lương không?

Bối Nhĩ Liên đứng dậy.

- Ta không đi, ngươi quyết định là được rồi.

Nhị trưởng lão phất tay rồi đứng dậy rời đi.

Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên rơi xuống người của Tứ trưởng lão, sau đó nói với giọng điệu không cho từ chối:

- Vậy ngươi đi với ta.

- Ta không muốn đi.

Tứ trưởng lão vội vàng lắc đầu.

Bối Nhĩ Liên hơi nâng cằm lên, gằn từng chữ một:

- Ta chỉ là thông báo cho ngươi, không phải là thương lượng với ngươi.

-...

Tứ trưởng lão đen mặt nhưng vẫn kiên quyết ngồi im không nhúc nhích.

- Không đi thì ta đánh ngươi.

Mái tóc dài của Bối Nhĩ Liên tung bay, quanh người nổi gió lớn.

Mí mắt của Tứ trưởng lão nhảy liên tục, hắn vội vàng hét lên:

- Khoan đã, ta đi là được rồi chứ gì!

Sắc mặt của hắn càng đen hơn, trong lòng phiền muộn vô cùng, nếu không phải đánh không lại Bối Nhĩ Liên thì hắn tuyệt đối sẽ chống lại đến cùng.

- Đi thôi.

Bối Nhĩ Liên hừ lạnh một tiếng.

- Biết rồi.....

Tứ trưởng lão ủ rũ, thở dài thườn thượt.

………

Trong thư phòng ở khu Trung Ương, Mục Lương đang tô tô vẽ vẽ trên sổ ghi chép.

Cốc cốc cốc…..

- Mục Lương, ta vào đây.

Cửa thư phòng bị gõ vang, một giọng nói ưu nhã truyền vào thư phòng.

- Vào đi.

Anh trả lời mà không ngẩng đầu.

Cót két...

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa đi vào thư phòng, cảm xúc trên mặt cô có chút ảm đạm.

Mục Lương ngước mắt nhìn cô một cái, nhíu mày hỏi:

- Nhóm của Nguyệt Phi Nhan đi rồi à?

- Ừ, bọn họ vừa mới rời đi không lâu.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Nửa giờ trước, phi thuyền vận chuyển đã cất cánh và hướng đến căn cứ trung chuyển trên đất liền, những người đi cùng lần này lần lượt là Nguyệt Phi Nhan, Hi Bối Kỳ và Hạ Lạc.

Nguyệt Phi Nhan đi căn cứ trung chuyển thành Phượng, Hi Bối Kỳ đi căn cứ trung chuyển thành Tấn Nguyên, mà Hạ Lạc thì đi thành Phi Điểu, vừa vặn có thể đi thăm người nhà.

- Đừng lo lắng, bọn họ sẽ không có chuyện gì đâu.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ta đã quen rồi.

Nguyệt Thấm Lan đi tới bên cạnh anh rồi đặt tay lên vai anh, ánh mắt rơi vào tờ giấy trước mặt đối phương, trên giấy là hình vẽ một người đang bày ra đủ kiểu tư thế.

Bạn cần đăng nhập để bình luận