Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2039: Mục Lương, Mau Quản Nữ Nhân Của Ngươi Đi!



- Đáng ghét, bọn họ đi chơi mà không gọi ta!

Nguyệt Phi Nhan phồng má, đảo mắt một vòng, hừ dỗi một tiếng:

- Hừ, ta tự bay đến đó.

- Vâng.

Tiểu Tử khẽ cười một tiếng.

Nguyệt Phi Nhan phồng má rời đi cung điện, đôi cánh sau lưng khôi giáp Chu Tước mở ra, vỗ cánh bay lên cao, hướng về phía Vệ Thành Số Mười.

Cô nhỏ giọng thầm thì nói lời thoại trong phim:

- Lại bỏ ta ở nhà để hưởng thụ thế giới của hai người...

Khi cô bay đến Vệ Thành Số Mười thì Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan mới vừa bước xuống đĩa bay xoay vòng.

Một nhân viên sót vé dẫn đường cô gái tóc đỏ đi đến trước mặt Nguyệt Thấm Lan, người đang chỉnh lại tóc tai và quần áo.

- Mẹ, sao ngươi đi ra ngoài chơi lại không gọi ta hả?

Nguyệt Phi Nhan hô to.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, hỏi ngược lại:

- Vì sao ta phải dẫn ngươi theo?

Nguyệt Phi Nhan cứng họng, sau đó lại nói một cách chính đáng:

- Bởi vì ta là đứa con gái đáng yêu của ngươi nha, ngươi đi chơi phải dẫn ta theo mới đúng!

Nguyệt Thấm Lan co giật khóe mắt, tức giận nói:

- Ngươi xem phim ít lại một chút đi, đừng học mấy lời kịch vớ vẩn trong TV nữa.

- Nhưng những lời kịch kia đều là Mục Lương viết mà, chẳng lẽ không đúng sao?

Nguyệt Phi Nhan nhếch miệng cười.

Anh nhìn hai mẹ con cãi vã nhau, thật sự là mẹ con tình thâm.

- Chuyện này không quan trọng, ta cũng muốn chơi cái này.

Nguyệt Phi Nhan không cãi nữa, giơ tay chỉ về phía đĩa bay xoay vòng khổng lồ.

Đĩa bay xoay vòng ở đây tương tự như ở Địa Cầu, có điều lớn và dài hơn, một vòng xoay của nó càng thêm kinh khủng.

- Ngươi chắc chắn chứ?

Nghe con gái nói, khóe môi của Nguyệt Thấm Lan chậm rãi cong lên.

Cô mới vừa bước xuống đĩa bay xoay vòng, có thể là lần đầu tiên chơi loại trò chơi như vậy nên khi kết thúc thì hai chân cô có chút mềm nhũn, cảm giác còn khủng bố hơn tàu lượn siêu tốc rất nhiều.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Đương nhiên rồi, ngươi chơi với ta một lần đi.

- Được thôi.

Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười hớn hở.

Mục Lương kinh ngạc nói:

- Ngươi không sợ sao?

- Vì con gái, ta có thể chơi tiếp.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Anh nhịn cười, nói:

- Ngươi muốn hố cô ấy phải không?

Đĩa bay xoay vòng này có chút vấn đề, tốc độ lắc lư quá nhanh, tốc độ xoay tròn cũng quá nhanh, hơn nữa phải xoay đủ năm mươi vòng thì mới có thể dừng lại, ngay cả Nguyệt Thấm Lan cũng cảm thấy có chút không khỏe.

Anh mới vừa bước xuống đĩa bay xoay vòng, đang muốn căn dặn Nhị trưởng lão điều chỉnh lại đĩa bay xoay vòng thì cô gái tóc đỏ đã tới rồi.

- Sao ngươi có thể gọi là hố được chứ?

Nguyệt Thấm Lan trừng Mục Lương một cái.

Cô nói một cách vô cùng hợp tình hợp lý:

- Ta chỉ là muốn cho con bé thấy tình thương vĩ đại của mẹ thôi.

-... Xem ra ngươi cũng xem rất nhiều phim truyền hình, lời kịch đều thuộc làu.

Mục Lương buồn cười nói.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Tất cả đều là do ngươi viết.

- Các ngươi thật không hổ là mẹ con.

Mục Lương cảm thán.

- Được rồi, ta phải liều mình đi chơi với con gái đây.

Nguyệt Thấm Lan hít một hơi thật sâu, đi về phía cô gái tóc đỏ đang liên tục phất tay.

Nguyệt Phi Nhan đã cởi Khôi Giáp Chu Tước, ngồi lên ghế dựa dưới sự trợ giúp của nhân viên soát vé, cột đai an toàn và cố định chắc chắn vào ghế.

- Cùm cụp ~~~

Nguyệt Thấm Lan cũng đã ngồi ổn, vòng bảo hộ trên đỉnh đầu được kéo xuống, cố định cơ thể của cô vào ghế.

- Chuẩn bị xong chưa?

Nhân viên giơ tay ra hiệu.

- Được rồi, bắt đầu đi.

Nguyệt Phi Nhan hưng phấn hô.

- Vâng.

Nam nhân viên ấn xuống tinh thạch ma thú, khởi động đĩa bay xoay vòng.

Hạch tâm động lực của đĩa bay xoay vòng khổng lồ này là một kiện ma cụ trung cấp xuất từ tay của Già Lạc, chỉ mất ba ngày để chế tác nó.

Mặc dù đĩa bay xoay vòng có kích thước to lớn, nhưng tài liệu chủ yếu lại là lưu ly và Thép Tím, tất cả đều là loại tốt nhất.

- Ông ~~~

Đĩa bay xoay vòng chậm rãi đung đưa, mới vừa bắt đầu tốc độ không quá nhanh.

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Nguyệt Phi Nhan có chút thất vọng.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia giảo hoạt, nghiêm túc nói:

- Đừng có gấp, lúc này chỉ mới là bắt đầu thôi.

- Vậy thì tốt rồi.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng ngời, cô cảm thấy rất hứng thú đối với sự vật mới lạ.

Cô chỉ mới nghe Mục Lương nói về đĩa bay xoay vòng, cũng xem qua bản thiết kế mà anh vẽ, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt.

Trên bãi đáp, Mục Lương hơi ngẩng đầu nhìn lên, nếu như có chuyện bất ngờ xảy ra thì anh có thể nhanh chóng ra tay.

Biên độ đong đưa của đĩa bay xoay vòng bắt đầu biến lớn, tốc độ xoay tròn cũng nhanh dần.

- Oa, nhanh hơn rồi!

Nguyệt Phi Nhan hưng phấn hô to.

- Ông ~

Đĩa bay xoay vòng đong đưa càng lúc càng lớn, chẳng mấy chốc đã xoay thành một vòng tròn.

- A!!! A ~~~

- Nhanh quá đi!

Tiếng thét chói tai của Nguyệt Phi Nhan vang lên giữa không trung.

Nguyệt Thấm Lan từ từ nhắm mắt lại, trên mặt là biểu cảm bình tĩnh, khóe miệng lại không nhịn được nhếch lên, nhàn nhạt hỏi:

- Còn cảm thấy chơi vui sao?

- Mẹ, sao ngươi lại không nói nó khủng bố như vậy chứ?

Nguyệt Phi Nhan thét chói tai liên tục.

Nguyệt Thấm Lan duy trì giọng nói ưu nhã:

- Là chính ngươi muốn chơi, mẹ chỉ đi theo ngươi thôi.

- Mẹ, ngươi không phải là người mà ~~~

Giọng nói của Nguyệt Phi Nhan trở nên run rẩy, cô cảm giác mình giống như một khối giẻ rách, bị người ta vứt lên vứt xuống trên không trung.

- Thật sự là một cặp mẹ con hoan hỉ oan gia...

Mục Lương dở khóc dở cười.

Sau năm mươi vòng, tốc độ của đĩa bay xoay vòng trở nên chậm lại, cuối cùng dừng lắc lư.

- Mau lên, mau để ta đi xuống dưới...

Nguyệt Phi Nhan nói với sắc mặt trắng bệch.

Nhân viên công tác vội vã chạy lên, lanh lẹ nâng vòng bảo hộ rồi gỡ đai an toàn cho cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan lảo đảo bước xuống, tay run run chỉ về phía Nguyệt Thấm Lan.

- Mẹ, ngươi thật là lòng dạ độc ác.

Cô ủy khuất lên án.

- Còn chơi nữa không? Mẹ đi với ngươi.

Nguyệt Phi Nhan vén tóc mai ra sau lỗ tai, giọng điệu rất bình ổn.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng lắc đầu, hét to:

- Không, ta không chơi trò này nữa!

Hiện tại, cô cảm thấy hai chân mềm nhũn, trong lòng có chút sợ hãi nhưng không quá nghiêm trọng, ít nhiều thì tố chất cơ thể của cô rất tốt, nếu đổi thành người thường, hiện tại đầu óc đã choáng váng đứng không nổi rồi.

- Ngươi cũng thấy rồi đấy.

Mục Lương nhìn Nhị trưởng lão đứng bên cạnh.

- Ta hiểu rồi, ta sẽ sắp xếp người điều chỉnh tốc độ và số vòng quay thấp hơn.

Lão vội vã cung kính nói.

Nguyệt Phi Nhan nói không lại Nguyệt Thấm Lan, cho nên tìm cứu viện, cô hét lên:

- Mục Lương, mau quản nữ nhân của ngươi đi!

- Ngươi nói cái gì?

Biểu hiện trên mặt Nguyệt Thấm Lan cứng đờ, khuôn mặt đỏ bừng.

- Được.

Mục Lương vừa dứt lời thì thấy Nguyệt Thấm Lan trừng mắt nhìn mình, hỏi:

- Chúng ta đi chơi hạng mục khác?

- Được rồi, Phi Nhan sẽ cùng đi với chúng ta.

Nguyệt Thấm Lan kéo lại con gái định chạy trốn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận