Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1126: Chỗ Tránh Nạn, Diễn Tập



- Xây chỗ tránh nạn chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp còn phải tiến hành diễn tập chạy trốn.

Mục Lương nghiêm mặt nói.

- Diễn tập chạy trốn?

Mọi người lại sửng sốt.

- Có chỗ tránh nạn chưa đủ, chúng ta cần phải cho dân chúng trong thành biết cách sử dụng chỗ tránh nạn.

Mục Lương nghiêm mặt nói:

- Để khi xuất hiện tình huống, không có chuyện dẫm đạp lên nhau mà chạy, không biết tiến vào chỗ tránh nạn như thế nào, và rất nhiều những tình huống linh tinh khác có thể xảy ra.

- Nếu nói như vậy, thực sự cần phải diễn luyện.

Nguyệt Thấm Lan có chút đăm chiêu lên tiếng.

Y lệ Y lanh lảnh hỏi:

- Thành chủ đại nhân, vậy khi nào thì bắt đầu diễn tập chạy trốn?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Thời gian diễn tập chạy trốn ta đã có kế hoạch rồi, chờ sau khi xây dựng xong chỗ tránh nạn, sẽ cho dân chúng trong thành vài ngày để quen thuộc, tiếp theo mới tiến hành diễn tập chạy trốn.

Bên trong phòng hội nghị, mọi người đều gật đầu, trong lòng khâm phục Mục Lương lo lắng sâu xa.

- Trước khi thuỷ triều hư quỷ ập tới, ta tính toán tổ chức ba lượt diễn luyện, đến lúc đó các ngươi đều phải tham gia.

Mục Lương liếc mắt nhìn tất cả mọi người một cái.

- Vâng.

Đám người Nguyệt Thấm Lan đồng thanh trả lời.

- Tốt lắm, việc tiếp theo.

Mục Lương vừa lòng gật đầu.

Anh nhìn về phía Già Lạc, lạnh nhạt nói:

- Xưởng đóng tàu cần phải tiếp tục vận chuyển, phải chế tạo khung xương thân thuyền, và bộ phận máy hơi nước trước.

Chủ thể cấu tạo của phi thuyền vận chuyển vẫn do xưởng đóng tàu hoàn thành, vỏ ngoài của thân thuyền, và một vài chi tiết nhỏ nhặt khác mới được phân công cho những thành khác hoàn thành.

Sau đó lại mang những thành phần kia trở về thành Huyền Vũ, tiến hành kết hợp lại tạo nên bộ khung, tiếp theo do Già Lạc chế tạo công đoạn liên kết đường mạch cuối cùng.

- Được.

Già Lạc gật đầu đồng ý.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Những chuyện ta muốn nói tạm thời là như vậy, các ngươi còn có vấn đề gì khác cứ nói.

- Thành chủ đại nhân, ta có vấn đề.

Đại An Ti giơ tay lên.

- Nói đi.

Mục Lương bày ra tư thế lắng nghe.

Đại An Ti đứng lên, nghiêm mặt nói:

- Thành chủ đại nhân, hiện tại tường thành rất cao, sẽ lãng phí rất nhiều thời gian cho việc lên xuống tường thành, vận chuyển hàng hóa cũng không tiện.

- Không thành vấn đề, sau này ta sẽ thiết kế thang vận chuyển cho tường thành.

Mục Lương bình thản nói.

- Được.

Đại An Ti lộ ra vẻ mặt vui mừng. Cô do dự một chút, lại tiếp tục nói:

- Thành chủ đại nhân…

- Đường ở ngoại thành cũng cần sửa lại một chút.

- Hôm nay, sẽ sửa xong.

Vốn dĩ Mục Lương tính toán sau khi hội nghị báo cáo công tác kết thúc, anh sẽ sửa lại con đường đi thông ngoại thành.

- Vâng…Ta không còn vấn đề gì nữa.

Đại An Ti nâng tay cung kính thi lễ, rồi ngồi lại vị trí của mình.

- Những người khác thì sao?

Mục Lương nhìn về phía những người khác.

Cầm Vũ cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Thành chủ đại nhân, huấn luyện thuỷ quân cần thêm nhiều Trân Châu.

Mỗi ngày lính thuỷ quân đều phải huấn luyện dưới nước mấy giờ, bọn họ càng cần thích ứng với hoàn cảnh dưới nước thì cần càng nhiều Trân Châu.

- Ừm, ta đã biết.

Mục Lương gật đầu, đến lúc đó tìm tộc Người Cá lấy thêm Trân Châu.

- Các ngươi thì sao? Không có vấn đề phải không?

Mục Lương nhìn về phía đám người Tuyết Cơ và A Đát Trúc.

- Thành chủ đại nhân, chúng ta tạm thời không có vấn đề.

Tuyết Cơ cung kính lắc đầu.

A Đát Trúc cung kính nói:

- Chúng ta cũng không có.

Mục Lương liếc mắt nhìn mọi người một cái, đứng lên nói:

- Nếu không có, vậy tan họp đi.

- Vâng.

Mọi người đứng lên, nhìn theo Mục Lương rời khỏi phòng hội nghị.

- Các vị, ta đi về trước, còn có rất nhiều việc cần phải xử lý.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng cười, xoay người rời đi.

- Đều rời đi đi.

Hồ Tiên khoát tay áo, dùng dáng đi thướt tha rời khỏi phòng hội nghị.

Vưu Phi Nhi không nói hai lời, cũng kích động rời khỏi phòng hội nghị, chạy về Sở Nghiên Cứu, cô đang muốn tiếp tục làm nghiên cứu.

- Có rất nhiều việc cần làm.

Già Lạc cảm thán một tiếng, chậm rãi đứng dậy, không nhanh không chậm đi ra phía ngoài. Chuyện đầu tiên cô cần làm, chính là hoàn thành phi thuyền vận chuyển thứ hai.

- Quân doanh vẫn còn đang huấn luyện, ta cũng nên trở về.

Cầm Vũ hướng mọi người gật đầu.

Cô đưa mắt nhìn Lôi Đức Lợi Sâm, cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Ngươi cứ theo ta quay về quân doanh để làm quen hoàn cảnh trước đã.

- A?

Lôi Đức Lợi Sâm sửng sốt một chút.

Giây tiếp theo, hắn mới phản ứng lại, bây giờ mình đã là trợ lý của Cầm Vũ, dĩ nhiên cũng phải đi về quân doanh.

- Được.

Lôi Đức Lợi Sâm gật đầu, hắn theo Cầm Vũ đi ra ngoài.

- Từ từ, ta và ngươi tiện đường, cùng nhau trở về.

Đại An Ti đứng lên, vội vã đi theo hai người bọn họ. Chỉ chốc lát sau, trong phòng hội nghị trở nên im ắng, tất cả mọi người đã rời khỏi.

Bên ngoài khu Trung Ương, Cầm Vũ và Đại An Ti tiến vào thùng xe, Lôi Đức Lợi Sâm cũng muốn lên, lại bị Đại An Ti đạp cho một cước ra ngoài.

- Ngươi phụ trách lái xe.

Cầm Vũ cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.

-..... Vâng.

Lôi Đức Lợi Sâm buồn bực lên tiếng, sau đó hắn còn thì thầm cái gì đó.

- Ngươi có ý gì?

Cửa thùng xe bị đẩy ra, ánh mắt không tốt của Đại An Ti lướt qua Lôi Đức Lợi Sâm. Cô cần cho đối phương một cú phủ đầu.

- Không có!

Lôi Đức Lợi Sâm rụt cổ, hắn vội vàng ngồi thẳng người, sau đó kéo dây cương của Lợn Tám Răng Nanh.

Xe ngựa chạy trên đường nội thành.

Hơn nửa giờ sau, xe ngựa đi ra nội thành, Lợn Tám Răng Nanh tăng nhanh tốc độ, bắt đầu chạy trên đường ra ngoại thành.

- Đường đã bằng phẳng.

Đại An Ti đẩy cửa kính xe ra, cô phát hiện mặt đường gồ ghề lúc trước, hiện tại đã trở nên bằng phẳng còn được mở rộng thêm.

- Thành chủ đại nhân đang sửa đường.

Lôi Đức Lợi Sâm lớn tiếng nói.

Ken két …

Đại An Ti nghe vậy đẩy cửa thùng xe ra, nhìn về con đường phía trước.

Mục Lương đang nhẹ nhàng trôi nổi trên không trung, nâng tay khống chế cát đá bay đầy trời, lấp đầy những cái hố trên mặt đường, sau đó nén cát xuống, bắt đầu tiến hành mở rộng

- Tốc độ làm việc của thành chủ đại nhân thật nhanh…

Đại An Ti tán thưởng nói.

- Hoá ra năng lực thức tỉnh của thành chủ đại nhân là khống chế đất cát.

Lôi Đức Lợi Sâm sợ hãi than nói.

Đại An Ti ngạo nghễ nói:

- Nếu ngươi nghĩ như vậy, chắc chắn ngươi không biết chút gì về năng lực thức tỉnh của thành chủ đại nhân.

- A? Chẳng lẽ không đúng sao?

Lôi Đức Lợi Sâm ngẩn người thần.

- Không nói cho ngươi biết.

Đại An Ti ba một tiếng đóng cửa cửa xe lại.

-..... Không thú vị.

Lôi Đức Lợi Sâm bĩu môi.

………..

Hưu!

Nguyệt Phi Nhan từ trên trời giáng xuống, trở lại tầng tám khu Trung Ương.

Cô bước nhanh vào cung điện, vừa vặn chạm mặt với Ly Nguyệt vừa huấn luyện trở về.

- Ly Nguyệt!

Nguyệt Phi Nhan hưng phấn hô.

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì mà ngươi kích động như vậy?

- Ta khiếp sợ.

Nguyệt Phi Nhan hơi đỏ mặt nói.

Cô gái tóc bạch kim nghi hoặc, dừng chân lắng nghe.

- Buổi sáng nay ta bay trên Thiên Cức Quan, bay một vòng quanh Tiểu Huyền Vũ, ngươi đoán xem ta phải bay bao lâu mới trở lại Thiên Cức Quan?

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt hỏi.

- Năm phút đồng hồ?

Ly Nguyệt chớp chớp con ngươi bạch kim, nghi hoặc không biết tại sao cô gái tóc hồng lại hỏi như vậy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận