Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2100: Mục Lương Là Của Con Gái Ta



- Ở vương quốc Huyền Vũ, cho dù là Người Thú, Nửa Người Thú, Tinh Linh hay Hải Yêu đều bình đẳng với nhân loại, không phân biệt sang hèn, lại càng không có nô lệ.

Mục Lương quét nhìn đám người một vòng.

Giọng nói của anh lạnh lẽo như băng truyền đi khắp hội trường:

- Đây là điều lệ đã được viết rõ trong Hiến pháp Vương quốc Huyền Vũ, ta không hy vọng ở trong vương quốc của ta nghe thêm bất cứ lời nói hay hành vi kỳ thị chủng tộc nào nữa.

Các quý tộc đưa mắt nhìn nhau, có người lộ ra ánh mắt làm vậy chẳng đáng, có người lại như suy nghĩ gì đó, chỉ có một bộ phận ít ỏi là nhận đồng lời nói của Mục Lương.

Mục Lương tiếp tục mở miệng:

- Bất luận quý tộc nào đi tới nơi này đều không thể bắt nạt con dân của ta, mặc dù bọn họ không phải là quý tộc, nhưng bọn họ cũng không phải là thuộc hạ của các ngươi.

Càng chưa nói tới việc dám vô lễ với người đứng bên cạnh anh, rõ ràng là muốn đi tìm cái chết.

- Nói thật là dễ nghe, nhưng lại có bao nhiêu người tuân thủ quy định do ngươi lập ra chứ?

Không biết ai mở miệng nói một câu như vậy.

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía đám đông, nhìn thẳng về phía người vừa nói chuyện.

Đó là một cô gái để tóc dài, lúc này bị Mục Lương nhìn chằm chằm, sắc mặt đối phương lập tức trở nên trắng bệch, nhưng cô ta vẫn quật cường cắn môi dưới không dời ánh mắt sang chỗ khác.

Mục Lương nhìn cô ta, lạnh lùng nói:

- Người không tuân thủ mới vừa chết rồi.

Cô gái nghe vậy sắc mặt càng trắng hơn, há miệng nói không nên lời.

Mục Lương lạnh lùng dời ánh mắt, nhìn quanh đám người một vòng, bình tĩnh nói:

- Yến hội tiếp tục, hy vọng khúc nhạc đệm vừa rồi sẽ không ảnh hưởng đến tâm tình muốn ăn của mọi người.

-.... Không đâu.

Có người nhỏ giọng trả lời một câu.

- Vậy thì tiếp tục thôi.

Mục Lương hơi mỉm cười khiến cho bầu không khí nặng nề tại hiện trường nhẹ nhàng hơn nhiều, lúc này các quý tộc mới dám lớn tiếng trò chuyện.

Đôi mắt của Lăng Hương tỏa sáng, nàng nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Thật là quá ngầu…

Tim của Linh Vận đập cực nhanh, trong mắt chỉ còn lại hình ảnh bễ nghễ của Mục Lương, che ngực lại, nhẹ giọng nói:

- Không được rồi, ta muốn gả cho hắn.

- Con vừa nói cái gì?

Linh Tịch thu lại ánh mắt khiếp sợ, quay đầu kinh ngạc nhìn về phía con gái.

……..

- A?

Linh Vận thấy mẹ sửng sốt nhìn mình, khuôn mặt xinh đẹp của cô lập tức đỏ bừng.

Linh Tịch nhìn chằm chằm vào Linh Vận, đôi mắt tỏa sáng hỏi:

- Vận Nhi, mau lặp lại lời con mới nói.

Linh Vận có chút chột dạ mà nhìn khắp nơi, nhỏ giọng nói:

- Ta, ta không nói gì nha, mẹ nghe lầm rồi.

- Không phải, ta nghe rất rõ ràng.

Linh Tịch cười tủm tỉm nhìn chằm chằm con gái.

- Nếu mẹ nghe được thì còn hỏi ta làm gì chứ?

Hai má của Linh Vận ửng đỏ, tức giận bĩu môi nói.

Cái miệng nhỏ nhắn của Lăng Hương mở lớn, gào to:

- Ta cũng nghe được, con nói là muốn gả cho Mục Lương!

- Suỵt ~~~

Hai mắt của Linh Vận trợn tròn, vội vã đưa tay che miệng bạn tốt, lại để mẹ cô ồn ào nữa thì tất cả người trong Đại Hội Trường đều biết trong lòng cô rung động.

Đúng vậy, mới vừa rồi cô đột nhiên nhất kiến chung tình (tiếng sét ái tình) đối với khí thế và tích cách bao che của Mục Lương, trong đầu đột nhiên thông suốt.

- Hưm hưm ~~~

Lăng Hương vỗ bàn tay đang che miệng mình, nàng sắp bị bạn thân che ngạt thở rồi!

- Bộp bộp~~~

Linh Tịch vỗ tay, nghĩ thầm:

- Tốt quá rồi, tốt quá rồi, Vận Nhi đã thông suốt, cuối cùng cũng để ý nam nhân.

Ước Mỗ hài lòng gật đầu:

- Ừm, Mục Lương không tệ, thực lực mạnh mẽ, hơn nữa còn là vua một nước, làm chồng của con rất ổn.

Hắn cảm thấy vui vẻ vì con gái đã thông suốt, dù sao những lần coi mắt trước con bé đều tỏ ra không có hứng thú, hiện tại đột nhiên lại để bụng một người đàn ông, chuyện này làm sao không khiến bọn họ vui vẻ cho được.

Chính là bởi vì không muốn coi mắt cho nên Linh Vận vẫn luôn ra ngoài đi du lịch, rất ít ở lại vương cung.

Linh Vận xấu hổ nói:

- Cha à, ngươi nói bậy bạ cái gì đấy, người ta nghe được hiểu lầm đấy!

- Hiểu lầm cái gì, hiểu lầm con không thích Mục Lương sao?

Ước Mỗ cười nở hoa.

- Ta, ta...

Linh Vận há miệng nhưng không phản bác được.

Linh Tịch vỗ vai của con gái, cười tươi như hoa nói:

- Vận Nhi à, con yên tâm đi, mẹ sẽ giúp con.

Linh Vận phồng má, nhỏ giọng nói:

- Mẹ, ngươi đừng làm rộn, những cô gái bên cạnh Mục Lương đều xinh đẹp hơn ta.

Linh Tịch nghiêm mặt nói:

- Nhưng địa vị của bọn họ lại không cao bằng con, con chính là công chúa của vương quốc Tề Nhĩ Vô.



Tề Nhĩ Nạp như suy nghĩ gì đó mà nhìn về phía con gái, có nên liên hôn với vương quốc Huyền Vũ, rồi dựa vào đó để lớn mạnh vương quốc Tây Hoa?

- Cha, ngươi đang suy nghĩ cái gì thế?

Lăng Hương nhạy bén nhận thấy được ánh mắt của cha mình đang thay đổi.

Dựa vào sự hiểu biết của cô đối với cha, hắn tuyệt đối là có ý tưởng gì đó, kết hợp với hiện trạng của bạn tốt, cô lờ mờ hiểu ra được.

Tề Nhĩ Nạp ho khan vài tiếng, hỏi có ẩn ý:

- Khụ khụ, Lăng Hương à, con cảm thấy Mục Lương như thế nào?

- Ta cảm thấy hắn tốt vô cùng, còn tốt hơn cả cha nữa.

Lăng Hương nhíu mũi, cố ý nói chọc giận cha mình.

Nhưng Tề Nhĩ Nạp nghe vậy thì hai mắt lại phát sáng, vui vẻ nói:

- Thì ra con cảm thấy như vậy, thế thì tốt rồi, con cũng thử một chút xem sao, biết đâu có thể trở thành vương hậu của vương quốc Huyền Vũ.

-.... Cha?

Lăng Hương nghẹn họng nhìn trân trối, vì sao cha không diễn như trong kịch bản bình thường?

- Có chuyện gì vậy?

Tề Nhĩ Nạp nghi ngờ nhìn con gái.

Lăng Hương hất cằm lên, hừ lạnh một tiếng nói:

- Cha, ta không cần gả cho Mục Lương.

Tề Nhĩ Nạp nghi ngờ, khó hiểu hỏi:

- Vì sao? Không phải ngươi cảm thấy hắn rất tốt sao?



- Ta chỉ nói bừa mà thôi!

Lăng Hương hét lên.

- Ta biết rồi.

Tề Nhĩ Nạp như chợt hiểu ra gì đó, nắm tay đánh vào lòng bàn tay.

- Cái gì?

Lăng Hương co giật khóe mắt một cái.

- Nhất định là con đang xấu hổ.

Tề Nhĩ Nạp nhếch miệng cười nói, vỗ vai của con gái, nói trịnh trọng và nghiêm túc:

- Con gái, con yên tâm đi, ta sẽ giải quyết.

Ước Mỗ nghe xong toàn bộ hành trình, đen mặt hỏi:

- Tề Nhĩ Nạp, ngươi muốn đoạt chồng với con gái ta sao?

- Cái gì gọi là đoạt chồng chứ, cái này gọi là tranh thủ bằng thực lực và năng lực.

Tề Nhĩ Nạp ngạo nghễ nói.

Hai người đều thấy được vương quốc Huyền Vũ sau này rất có tiềm năng, vì vậy muốn gả con gái cho Mục Lương trước, như vậy trong tương lai có thể thu được hồi báo nhiều hơn.

Ước Mỗ nghiêm mặt nói:

- Lăng Hương không thích Mục Lương, ngươi đây là ép buộc nàng, thuộc về vi phạm ý nguyện con cái, trong hiến pháp vương quốc Huyền Vũ không cho phép.

Tề Nhĩ Nạp sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi còn đọc hiến pháp vương quốc Huyền Vũ à?

Ước Mỗ hất cằm lên nói:

- Đương nhiên, bên trong hiến pháp có viết là mọi chủng tộc bình đẳng, nam nữ bình đẳng.

Tề Nhĩ Nạp nghiêm mặt nói:

- Tình cảm là có thể bồi dưỡng, gả trước rồi nói sau.

Bạn cần đăng nhập để bình luận