Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1821: Chúng Ta Là Đồng Đội, Không Cần Phải Cảm Ơn



Ny Cát Sa lại thanh thúy nói:

- Đến thật đúng lúc, mau tới nhận quà đi.

Cô vừa nói vừa mở túi da thú ra, lấy ra một viên đá lớn, phía trên khắc một con Ma thú, vẻ ngoài thoạt nhìn thì giống như mèo.

Khi cô nhìn thấy điêu khắc này ở ngoài chợ, cũng đã biết là phải tặng cho người nào.

- Quà tặng cho ta sao?

Ánh mắt của Mễ Á lộ vẻ kinh ngạc.

Cô và Ny Cát Sa cũng không phải là quá thân, thậm chí còn không nói nhiều bằng Mục Lương, vậy nên mới ngạc nhiên vì đã tặng quà cho mình.

- Không vui sao?

Chân mày của Ny Cát sa hơi nhăn lại.

Mễ Á lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu nói:

- Không phải, ta rất thích.

Cô giơ tay nhận lấy mảnh điêu khắc, nhìn vào điêu khắc Ma thú ở phía trên, cũng hiểu được giống bản thân mình.

Ánh mắt của Ny Cát Sa có chút buồn bã:

- Có thể đặt ở bên giường làm vật trang trí, nếu như không thích, thì để ở trong ngăn kéo.

- Không phải, ta rất thích.

Khuôn mặt của Mễ Á cười đỏ ửng, từng câu từng chữ nhấn mạnh nói.

- Vậy là tốt rồi.

Ny Cát Sa nghe thấy vậy thì nhoẻn miệng lên cười, xem như không uổng phí tâm tư.

- Cảm ơn.

Khuôn mặt nghiêm túc của Ny Cát Sa nói.

- Chúng ta là đồng đội, không cần phải cảm ơn.

Ny Cát Sa vẫy vẫy tay, cầm theo túi da thú rời khỏi.

- Đồng đội sao...?

Con ngươi màu hồng của Mễ Á sáng lên, khóe môi hơi cong lên, cô đã càng ngày càng thích thành Huyền Vũ hơn rồi.

Cô ôm lấy đá điêu khắc, đi về phía Thiên điện, dự định bỏ nó lên trên đầu giường. Đợi đến buổi chiều, lúc bầu trời gần tối đen, thì những người khác mới lần lượt trở về.

- Ta đã về rồi.

Mễ Nặc hào hứng chạy vào trong Cung điện.

- Ta cũng đã về rồi.

Ly Nguyệt và Ngôn Băng cùng nhau đi vào trong Cung điện, khôi giáp U Linh ở trên người đã ướt đẫm, cũng là mồ hôi đã ướt nhẹp.

Cường độ huấn luyện buổi chiều của hai người rất cao, vậy nên đã chảy rất nhiều mồ hôi.

Vệ Ấu Lan quan tâm nói:

- Tiểu thư Ly Nguyệt, tiểu thư Ngôn Băng, hãy nhanh chóng đi tắm đi, bữa cơm vẫn còn phải đợi nửa tiếng nữa.

- Ừm.

Ly Nguyệt và Ngôn Băng lên tiếng, cất bước đi về phía Thiên điện.

- Ly Nguyệt, Ngôn Băng~

Ny Cát Sa đi ra từ Thiên điện, gặp phải cô gái tóc trắng.

Đôi mắt xinh đẹp của Ly Nguyệt sáng lên, vui vẻ nói:

- Ny Cát Sa, ngươi đã quay về rồi.

Ny Cát Sa xinh đẹp nói:

- Ừm ừm, mới trở về lúc chiều.

Cô quan sát sắc mặt hơi trắng của cô gái tóc trắng, líu lưỡi nói:

- Cường độ huấn luyện hiện tại lớn như thế sao?

- Muốn mạnh mẽ, thì đương nhiên phải nâng cao cường độ huấn luyện rồi.

Tiếng nói nhẹ nhàng của Ly Nguyệt.

Ny Cát Sa gật đầu, đồng ý nói:

- Cũng đúng, đợi ta nghỉ ngơi mấy ngày xong thì ta cũng tham gia huấn luyện.

- Ừm ừm, ta đi tắm trước, đổi bộ quần áo khác.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Đi đi, tắm rửa xong đến tìm ta lấy quà.

Ny Cát Sa khoát tay nói.

- Có mang quà về cho ta sao?

Ly Nguyệt vui vẻ nói.

Ny Cát Sa hất cằm lên, kiêu ngạo nói:

- Đương nhiên, mặc dù là ta ra ngoài làm việc, nhưng vẫn là nghĩ đến các ngươi.

Ly Nguyệt giật mình trong chốc lát, cảm khái nói:

- Ny Cát Sa, ngươi thật sự đã thay đổi rất nhiều so với trước đây.

Ny Cát Sa bĩu môi, khó chịu nói:

- Miễn là bàn đến chuyện của thành Thánh Dương, ta nghĩ đến chỉ muốn nghiến răng, không biết là cái lão gia hỏa của thành Thánh Dương kia đã chết hay chưa?

- Lão ta vẫn chưa chết.

Ly Nguyệt lắc đầu nói.

Nhóm người Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ lúc trước đã quay về Đại lục cũ, đã tìm hiểu qua tình hình của các đại thành, trong đó có thành Thánh Dương.

- Hừ, sớm muộn gì thì ta cũng trở về tháo lão ta thành tám mảnh.

Ny Cát Sa vẫy tay nói.

Cô nhớ đến cuộc sống ở thành Thánh Dương trước đây, bị xem thành quỷ dị mà bồi dưỡng, là đã muốn lột sống Thành chủ thành Thánh Dương và Phi Thi rồi.

Mặc dù Phi Thi đã chết trên tay của Mục Lương, nhưng cô vẫn vô cùng chán ghét hắn.

- Ta cũng muốn.

Ly Nguyệt rũ mắt xuống.

Phi Thi tiến hành thực nghiệm dị quỷ, nhưng thật ra là do Thành chủ thành Thánh Dương đã cho phép, nếu như không phải là như thế thì hắn cũng sẽ không làm loại chuyện này ở thành Thánh Dương.

- Được rồi, không cần phải nói những chuyện này, ngươi mau đi tắm đi, cơ thể cũng sắp thối rồi.

Ny Cát Sa giả vờ chán ghét mà vẫy vẫy tay áo.

Ly Nguyệt liếc mắt, quay đầu bước đi.

……………

Răng rắc răng rắc~~~

Dưới bầu trời màu xanh lam, Vua Cá Chuồn khống chế được sức gió, nâng cơ thể khổng lồ ung dung bay về phía trước. Tránh cho việc lại chịu phải công kích của Ma thú biển, nó bay với khoảng cách cao khoảng 400m ở ngoài khơi.

Trên đầu của Vua Cá Chuồn, đám người Hổ Tây và Trinh Hoán chán đến chết mà nằm ngửa lại, chỉ có Chi Lê đang nhìn về phía mặt biển ở xa xa, tìm kiếm vị trí của linh thú đã bị phát hiện.

- Vẫn chưa tìm được sao?

Trinh Hoán không còn sức lực mà hỏi.

Chi Lê cũng không quay đầu lại mà trả lời một câu:

- Vẫn chưa, nhưng cũng sẽ nhanh thôi.

Hắn giơ ống nhòm lên, nhìn xuống mặt nước không hề thay đổi, trong lòng đang dâng lên bất an, lo lắng là không tìm được vị trí ban đầu.

Hổ Tây nghiêng đầu hỏi:

- Không phải là ngươi sẽ không tìm được đó chứ?

- Đương nhiên là không rồi.

Chi Lê tức giận rống to lên.

- Tốt nhất là như thế.

Na An ngáp một cái, rất muốn xuống nước ngâm mình một lát, làm dịu lại da dẻ bị phơi nắng, nhưng nghĩ đến những Ma thú biển cấp tám kia, lại bỏ đi ý niệm ở trong đầu.

Rột rột~~~

Chi Lê lau đi mồ hôi lạnh không tồn tại ở trên trán. Hắn nắm chặt ống nhòm, cố gắng nhớ lại ký ức hơn nửa tháng trước.

Răng rắc răng rắc~~~

Nước biển cuồn cuộn, bóng dáng của Vua Cá Chuồn in trên mặt biển.

- A cáp~~~

Trinh Hoán ngồi dậy, cau mày nhìn về phía Chi Lê, bất mãn nói:

- Không phải là ngươi nói hôm nay có thể tìm được vị trí kia hay sao?

Chi Lê nghiêm mặt lại, nghiêm túc nói:

- Đúng vậy, bây giờ mới chỉ là buổi sáng, vẫn còn cả nửa ngày nữa.

Trinh Hoán đứng lên, hai bước ba bước đi đến trước mặt Chi Lê, khuôn mặt cô nghi ngờ nói:

- Chẳng lẽ ngươi thật sự đã quên mất vị trí ở chỗ nào rồi hay sao?

- Sao có thể chứ, trí nhớ của ta rất tốt đó.

Giọng của Chi Lê không vui đáp.

- Vậy lại tin ngươi thêm một lần nữa, nếu như thật sự là quên rồi, nếu như là lừa ta, vậy thì...?

Trinh Hoán cầm lấy Phương Thiên Họa Kích, ngón tay nhè nhẹ gõ lên.

- Ừng ực ừng ực~~~

Chi Lê nuốt nước miếng xuống, âm thanh đen tối mà hỏi:

- Vậy thì cái gì?

- Vậy thì sẽ ném ngươi xuống phía dưới đút cho Ma thú biển.

Khóe môi của Trinh Hoán cong lên, sắc mặt hắn như cười như không.

-....Đừng nói giỡn thế chứ.

Yết hầu của Chi Lê giật giật.

- Ha ha ha, được rồi, không đùa ngươi nữa.

Trinh Hoán nhếch miệng cười vui vẻ.

Cô đã quá nhàm chán rồi, chỉ có thể đuac giỡn một chút để giết thời gian.

-.... Chuyện này không buồn cười một chút nào đâu.

Chân của Chi Lê hơi run rẩy, thiếu chút nữa thì đã há miệng mắng lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận