Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2755: Ta Lười Đi Về, Ngủ Lại Trong Phòng Của Ngươi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ny Cát Sa hơi ửng hồng, đáp:

- Không phải như vậy, chủ yếu là mì sợi quá ngon.

- Ừm, đúng là mì sợi hôm nay ăn quá ngon.

Mục Lương gật đầu nhận đồng.

- Bệ hạ, ta cho nên gia vị mới vào mì sợi, vì vậy mùi vị mới ngon hơn trước.

Ba Phù giải thích.

Mục Lương thuận miệng hỏi:

- Ngươi cho thêm gia vị gì thế?

- Vỏ của quả ba lê.

Ba Phù thanh thúy trả lời.

Mục Lương yên lòng:

- Quả ba lê à, vậy là không có độc.

Quả ba lê là một loại trái cây rất giống lê, phần vỏ ngoài của nó rất thơm, sau khi nướng sơ thì mùi hương sẽ tăng lên gấp mười mấy lần.

Mài vỏ ngoài của quả ba lê làm thành bột, khi nấu cho thêm một chút vào món ăn là có thể giúp cho mùi vị thơm ngon hơn.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Thì ra là cho thêm vỏ của quả ba lê, thảo nào lại thơm như vậy.

- Đáng tiếc gieo trồng quả ba lê không dễ, tạm thời chỉ có thể cung ứng cho Trung tâm Huyền Vũ và Mỹ Thực Lâu.

Mục Lương bình thản nói.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, nói:

- Vật hiếm thì quý, đây là lời ngươi nói, như vậy sau này mới có thể bán ra giá tốt.

- Đúng vậy.

Mục Lương buồn cười.

- Oạch ~~~

Nửa giờ sau, Mục Lương ăn uống no nê đứng dậy trở về thư phòng, đêm nay hắn còn phải xem văn kiện.

Hội Nghị Thánh Địa kết thúc, tiếp theo vẫn còn rất nhiều chuyện cần làm.

- Pha bình trà đưa vào thư phòng.

Nguyệt Thấm Lan căn dặn một câu trước khi rời khỏi nhà ăn.

Cô đi đến thư phòng, Mục Lương đang lật văn kiện xem nhìn thấy nữ nhân đi đến cũng chỉ ngước mắt nhìn thoáng qua.

- Ta biết ngươi sẽ không chịu nghỉ ngơi mà.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã lên tiếng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ta không buồn ngủ, xem văn kiện xong rồi ta sẽ đi ngủ.

- Vậy ta sẽ ở đây với ngươi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã ngồi xuống.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, mới ăn no cũng không đi ngủ liền được, ngươi ngồi một hồi lại trở về ngủ, bây giờ cũng không sớm.

- Ta lười đi về, một hồi ngủ lại trong phòng nghỉ của ngươi.

Nguyệt Thấm Lan tùy ý nói một câu.

- Tốt.

Khóe môi của Mục Lương khẽ nhếch lên.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ba Phù đi vào thư phòng, đặt một bình trà nóng xuống bàn rồi xoay người rời khỏi.

Nguyệt Thấm Lan tự tay rót hai ly nước trà rồi đưa một ly cho Mục Lương, ưu nhã nói:

- Uống ly trà tiêu thực một chút.

- Ừm.

Mục Lương nhấp miếng trà nóng, tiếp tục lật xem văn kiện.

- Ngươi đang xem gì thế?

Nguyệt Thấm Lan thắc mắc

Hắn bình thản đáp:

- Ta xem bản kế hoạch gia tăng sản xuất ma dược suy yếu thực lực của Hư Quỷ.

- Ừm, ta cũng đang muốn nói chuyện này với ngươi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu một cái.

Cô ngồi thẳng người, lấy ra cuốn sổ lật hai trang và nói:

- Đám người thành chủ và quốc vương kia đặt rất nhiều, tồn kho không đủ để giao hàng, đúng là nên cần đề cao sản lượng.

Sau khi Hội Nghị Thánh Địa kết thúc, Nguyệt Thấm Lan thống kê sơ qua đơn đặt hàng nhận được trong hội nghị, sớm đã vượt qua ba trăm ngàn phần.

Tề Nhĩ nạp đặt trước năm chục ngàn phần ma dược, Ước Mỗ thì muốn bảy chục ngàn phần ma dược, những người khác cũng tương tự như vậy.

- Việc này ngươi an bài là tốt rồi.

Mục Lương bình thản nói.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở:

- Ừm, nhưng mà ta phải nói một tiếng với ngươi, rất nhiều dược thảo phải gia tăng quy mô trồng trọt thêm lần nữa, bằng không nguyên liệu sẽ bị thiếu hụt.

- Ta biết rồi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, dặn dò:

- Ngày mai ngươi đích thân đến Vệ Thành Số Bốn nhìn xem di.

Vệ Thành Số Bốn là tòa thành chuyên về luyện kim và chế thuốc, ma dược suy yếu Hư Quỷ cũng được sản xuất ở đây.

- Ta cũng có dự định như vậy, đang muốn hỏi ngươi đi cùng không.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười.

- Tâm hữu linh tê.

Mục Lương cười khẽ vài tiếng.

- Ngươi lại nói lời kỳ quái rồi.

Nguyệt Thấm Lan hờn dỗi một tiếng.

Cô tiếp tục nói:

- Ngoại trừ ma dược phải gia tăng sản xuất, đám người quốc vương kia còn đặt rất nhiều vũ khí và khôi giáp, muốn giao hàng toàn bộ không?

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, mở miệng:

- Chuyện này không vội, khi nào xác định bọn họ sẽ đi trợ giúp đại lục cũ thì lại đi giao hàng.

Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ một chút, hỏi:

- Ngươi lo lắng bọn họ muốn nhân cơ hội trữ hàng vũ khí à?

- Ừm, rất thông minh.

Đôi mắt của Mục Lương lộ ra thần sắc khen ngợi.

- Ta biết phải làm thế nào.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Trong loại thời kỳ đặc biệt như bây giờ, vũ khí và khôi giáp của vương quốc Huyền Vũ bán ra ngoài sẽ có giá cả thấp hơn một ít so với bình thường, đây là vấn đề đã được bàn luận tốt trong Hội Nghị Thánh Địa.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Nếu như bọn họ mua khôi giáp và vũ khí với giá thấp nhưng lại không đi trợ giúp đại lục cũ, vậy thì kéo vào sổ đen.

Tiến vào sổ đen vương quốc Huyền Vũ nghĩa là hai nước sẽ đoạn giao, cắt đứt buôn bán chỉ là một phần trong đó.

- Ta sẽ bảo Hồ Tiên chú ý, tốt nhất vẫn là ký hợp đồng hiệp nghị.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, nói cho Hồ Tiên một tiếng, cô ấy biết phải làm thế nào.

- À, việc sản xuất hàng loạt đạn đạo chuẩn bị tới đâu rồi?

Hắn nghiêng đầu hỏi.

- Đang trong giai đoạn sản xuất thử, có thể thành công hay không thì phải chờ thêm hai ngày nữa mới biết được.

Nguyệt Thấm Lan giải thích.

Kết cấu của đạn đạo rất phức tạp, sản xuất hàng loạt cần Linh Khí Sư, Luyện Khí Sư, Ma Pháp Sư phối hợp với nhau, điều này cần thời gian để chung đụng và thử lỗi.

- Được rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, việc này không gấp gáp được.



- A cáp ~~~

Sáng sớm, Hi Bối Kỳ vừa ngáp vừa đi vào chính sảnh, trông có vẻ còn rất buồn ngủ.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, chào buổi sáng.

Tiểu Mật thanh thúy chào hỏi.

Hi Bối Kỳ mỉm cười, ngây thơ gật đầu:

- Mọi người buổi sáng tốt lành ~~~

- Sáng nay ăn cái gì thế?

Cô gãi má hỏi.

Tiểu Mật thanh thúy đáp:

- Bữa sáng hôm nay có bánh quẩy và cháo Linh Mễ, còn có bánh kẹp trứng mặn và các món ăn kèm.

- Được rồi, vậy cơm trưa thì sao?

Hi Bối Kỳ hơi nghiêng đầu.

Tiểu Mật ngoan ngoãn trả lời:

- Cơm trưa là lẩu xào cay, Thấm Lan đại nhân nói muốn ăn.

- Thế thì trưa nay ta trở về đây ăn.

Đôi mắt màu vàng kim của Hi Bối Kỳ lập tức sáng ngời.

- Vâng.

Tiểu Mật lên tiếng, nghĩ thầm xem ra trưa nay nên chuẩn bị thêm một ít nguyên liệu nấu ăn mới được, còn phải kêu người đưa nhiều nấm qua đây.

Hi Bối Kỳ nhìn về phía thư phòng, thuận miệng hỏi:

- Mục Lương còn chưa tỉnh sao?

Tiểu Mật chớp mắt, giải thích:

- Sáng sớm bệ hạ đã thức dậy và đến Khu vực Nhà xưởng rồi ạ.

- Ồ, mới sáng sớm mà hắn đã phải bận rộn rồi sao?

Hi Bối Kỳ há miệng.

Tiểu Mật dịu dàng nói:

- Đúng vậy, bệ hạ nói đến giờ cơm trưa mới trở về.

- Được rồi.

Hi Bối Kỳ mấp máy môi hồng, xoay người đi vào trong nhà ăn chuẩn bị ăn sáng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận