Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2664: Ta Là Người Của Ngươi.

Cung điện, khu vực Trung Ương, trong thư phòng.

Mục Lương ngồi trên long ỷ, nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan đồng dạng ngồi xuống, hỏi:

- Mấy vị quốc vương kia đã đi chưa?

- Bọn hắn đều rời đi vào ngày hôm trước.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ừm.

Mục Lương hơi cau mày, nếu như mấy vị quốc vương kia đi muộn hai ngày là anh có thể nói với bọn hắn chuyện Hội Nghị Thánh Địa rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Quý tộc và phú thương tham gia hội đấu giá vẫn còn rất nhiều người chưa đi, ngươi muốn gặp bọn hắn không?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Không cần, bọn hắn sẽ không tham gia Hội Nghị Thánh Địa.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan nhấc mắt lên, nhìn đống văn kiện trên mặt bàn, hỏi:

- Những văn kiện này ngươi đã xem xong chưa?

Mục Lương gõ nhẹ lên mấy phần văn kiện đặt bên cạnh, trầm giọng nói:

- Ừm, phương án trong đây không được, lấy về viết lại.

Nguyệt Thấm Lan cầm lấy lật hai trang, là bản quy hoạch đường đi các tòa Vệ Thành, còn có bản kế hoạch xây dựng Ngoại Thành.

- Vâng.

Cô gật đầu đáp.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ vang.

- Bệ hạ, Lam Khê tới.

Ngải Lỵ Na ló đầu vào nói.

- Vào đi.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

- Cọt kẹt ~~~

Ngải Lỵ Na mở rộng cửa phòng để Lam Khê đi vào trong, sau đó đóng cửa phòng lại rồi rời đi.

Lam Khê hành lễ với Mục Lương, tò mò hỏi:

- Bệ hạ tìm ta có chuyện gì không?

Mục Lương lấy ra một chồng da thú rồi đưa tới trước, nói:

- Những ma pháp trận này ngươi xem một chút coi có thể phục khắc lại được hay không.

Đôi mắt đẹp của Lam Khê sáng lên, vội vã cầm lấy da thú nhìn kỹ.

Nguyệt Thấm Lan ngây người một hồi rồi rời đi cùng với văn kiện Mục Lương phê duyệt qua, nàng muốn đến Vệ Thành một chuyến.

Lam Khê an tĩnh nhìn từng tấm da thú, ánh mắt dần dần trở nên nóng bỏng, ma pháp trận trong tay đều là đồ mới, trước đây nàng chưa từng tiếp xúc qua.

- Có thể học được sao?

Mục Lương lên tiếng hỏi.

Lam Khê ngước mắt lên, nghiêm túc nói:

- Cho ta mấy ngày, ta sẽ học xong toàn bộ.

- Được, ta cho ngươi thời gian ba ngày để học thuộc những ma pháp trận này, có gì không hiểu thì có thể tới hỏi ta.

Mục Lương trầm giọng nói.

- Vâng, ta lập tức đến học bên dưới Cỏ Bồ Đề.

Lam Khê vội vàng gật đầu.

Có Cỏ Bồ Đề hỗ trợ, tốc độ học tập ma pháp trận của nàng sẽ tăng lên rất nhiều.

- Ừm, đi đi.

Mục Lương hơi gật đầu.

- Vâng!

Lam Khê gật đầu một cái, cầm da thú định rời đi.

Mục Lương chợt lên tiếng hỏi:

- Chờ đã, người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư đến đây tìm ngươi, ngươi biết chuyện này không?

- A, chuyện này xảy ra khi nào thế?

Lam Khê ngạc nhiên quay đầu lại, đôi mắt trợn to.

- Mấy ngày hôm trước.

Mục Lương bình tĩnh trả lời.

Lam Khê khẩn trương hỏi:

- Bệ hạ không nói cho bọn hắn biết là ta đang ở chỗ này chứ?

- Không có.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

- Phù ~~~

Lam Khê thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Thật may quá, không biết là tốt rồi.

Mục Lương nhíu mày hỏi:

- Thế nào, ngươi không muốn trở về à?

Lam Khê vội vàng lắc đầu, nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Không muốn, ta thích nơi đây, bây giờ ta đã là người của bệ hạ rồi, không muốn gặp lại người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư.

- .... Người của ta?

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương chớp chớp.

Lam Khê nhấn mạnh từng chữ:

- Đúng vậy, chính bệ hạ bảo ta ở lại, cho nên đương nhiên ta là người của ngươi.

- Ừm, ngươi là người của ta.

Khóe miệng của Mục Lương co giật, trong lòng hiểu rõ đối phương không có ý gì khác, nhưng không hiểu sao anh vẫn cứ cảm thấy quái quái.

Lam Khê không khỏi dò hỏi:

- Bệ hạ, bọn hắn không có đề cập đến chuyện xây phân hội Hiệp Hội Ma Pháp Sư tại đây chứ?

- Có nói tới, nhưng đã bị ta từ chối rồi.

Mục Lương nhàn nhạt trả lời.

- Phù, vậy là tốt rồi.

Lam Khê thở ra một hơi, lại hỏi:

- Bọn hắn vẫn còn ở Chủ Thành sao?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Kim hội trưởng đã rời đi, chỉ còn có hai vị Phó hội trưởng ở lại, ngươi muốn gặp bọn hắn à?

- Không muốn!

Lam Khê nghe thế lập tức lắc đầu nguầy nguậy, từ chối không chút do dự.

Mục Lương cười một tiếng, nhìn ra được cô ấy thật sự không muốn gặp đám người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư.

- Được rồi, ngươi đi làm việc đi.

Anh hơi nâng cằm lên.

- Vâng.

Lam Khê nhoẻn miệng cười, cẩn thận ôm chồng da thú bước ra thư phòng.

Mục Lương ngây người trong thư phòng một hồi rồi đứng dậy rời đi cung điện, anh muốn đến Xưởng Chế Tạo Linh Khí một chuyến.

Sau khi đến nơi, anh gọi tới hai gã Linh Khí sư Trung cấp, giao việc chế tác bộ kiện đơn giản của linh khí phát sóng cho bọn hắn, còn các bộ phận phức tạp sẽ do hắn đích thân phụ trách.

Các Linh khí sư Cao cấp tại Vương quốc Huyền Vũ đều có chuyện quan trọng đ phải làm, không ai có dư thừa thời gian làm việc khác, vì vậy Mục Lương chỉ có thể tự lực cánh sinh.

Sau khi rời đi Xưởng Chế Tạo Linh Khí, hắn bay về phía Linh Điền trên không trung bên ngoài Chủ Thành để kiểm tra tình huống sinh trưởng của Đôi Cánh Thiên Sứ.

Bên trong linh điền, các nhân viên đang thu thập Nước Mắt Thiên Sứ, khi thấy Mục Lương đến thì vội vã dừng tay lại và cung kính hành lễ.

- Bệ hạ vạn an.

Các nhân viên cúi đầu hô.

- Ừm, đi làm việc đi.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu rồi cất bước đi về trước đó, kiểm tra từng cây Đôi Cánh Thiên Sứ, không có phát hiện sâu bệnh, tình huống sinh trưởng rất khả quan, tuy là vẫn không thể so bì được với Đôi Cánh Thiên Sứ ở trên Khu vực Trung Ương, nhưng đã có thể thu được Nước Mắt Thiên Sứ.

- Dạo gần đây không có bón phân à?

Mục Lương nhìn về phía người quản lý Linh Điền.

Bùn đất xung quanh Đôi Cánh Thiên Sứ có chút ướt át, nhưng lại không có vết tích của phân tro.

Người quản lý giải thích:

- Hồi bệ hạ, chúng ta chuẩn bị sẽ bón phân vào chiều nay.

Mục Lương nhắc nhở:

- Nếu đã bón phân thì không cần gấp gáp tưới nước, hai ngày nữa hãy làm.

- Vâng, ta nhớ kỹ rồi.

Nhân viên cung kính gật đầu.

Mục Lương dặn dò:

- Ừm, trừ việc này ra thì các ngươi còn phải xới đất, làm cỏ, kiểm tra sâu bệnh và các loại tình huống khác định kỳ, những thứ này ngươi đều biết rồi chứ?

Nhân viên nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Vâng, những thứ này đều được viết bên trong chế độ chăm sóc.

- Ừm, tiếp tục công việc của ngươi đi, không cần theo ta.

Mục Lương chắp tay sau lưng nói.

- Vâng, bệ hạ có việc gì thì cứ gọi ta.

Nhân viên cung kính hành lễ, xoay người đi chuẩn bị phân tro muốn dùng vào chiều nay.

Mục Lương dạo một vòng quanh khu vực gieo trồng Đôi Cánh Thiên Sứ trong Linh Điền, sau đó thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh để gia tăng tốc độ sinh trưởng của Đôi Cánh Thiên Sứ.

Đến tối thì anh trở lại cung điện.

Cơm tối do Tiểu Mật chuẩn bị, các tiểu hầu gái đã kết thúc buổi tập huấn lúc chiều tối.

Ở phòng bếp, Tiểu Mật nhỏ giọng hỏi:

- An Kỳ, bữa sáng là ngươi nấu sao?

- Bệ hạ chuẩn bị nha, ta chỉ phụ trách nấu cháo thôi.

An Kỳ đỏ mặt đáp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận