Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 767: Tác Dụng Thần Kỳ Của Hạt Sen



Răng rắc...

Cô vô ý thức cắn hạt sen, mùi vị trong veo khuếch tán ra ở khoang miệng.

Tác dụng của hạt sen bắt đầu lan ra, bắt đầu giải quyết độc tố ẩn dấu trong thân thể của cô, đồng thời cảm giác huyền ảo khó hiệu xuất hiện.

Đôi mắt của Ly Nguyệt hơi chớp động, vội vã nhắm mắt lại tỉ mỉ cảm nhận.

- Đây là thế nào?

Tuyết Cơ nghi hoặc hỏi.

- Cô ấy đang cảm ngộ.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Cảm ngộ?

Bách Biến Ma Nữ chớp chớp con ngươi, không có lên tiếng quấy rối.

Ông ~~

Lông mày của Ly Nguyệt nhăn lại, khí thế cấp 5 sơ cấp phát ra, sau đó khí thế bắt đầu kéo lên.

- Hả, sắp đột phá sao?

Ly Nguyệt trừng lớn đôi mắt xinh đẹp kinh dị hô to.

- Nắm chặc cơ hội, nhân cơ hội đột phá đi...

Mục Lương như có điều suy nghĩ gật đầu.

Thường ngày, cô gái tóc bạc đều dùng quả Tinh Thần và uống trà Tinh Thần.

Dưới sự dẫn đường của hạt sen, cô thành công từ cấp 5 sơ cấp đột phá tới trung cấp

Ly Nguyệt chậm rãi mở mắt ra, khí thế của cô vững chắc dừng lại ở cấ 5 trung cấp, ý nghĩa đột phá thành công.

- Cảm giác thế nào?

Mục Lương tới gần hỏi.

- Rất tốt.

Ly Nguyệt hiền dịu đáp.

Sau khi, cảm thấy thoải mái sau khi cô tăng lên thực lực, làm cho không người nào có thể từ chối được.

- Ly Nguyệt, bây giờ ngươi đã mạnh giống như ta.

Tuyết Cơ vui vẻ chúc mừng.

Mục Lương nghiêng đầu nhìn phía Bách Biến Ma Nữ, hỏi:

- Ngươi, cũng dùng qua không ít quả Tinh Thần, không có dấu hiệu đột phá sao?

- Sắp rồi.

Tuyết Cơ cười mỉa vài tiếng. Cứ ba ngày, cô có thể dùng một quả Tinh Thần, hiện nay, đang ở giai đoạn tích lũy chờ cơ hội đột phá.

Chờ đến một thời điểm thích hợp, có thể trực tiếp từ cấp 5 trung cấp đột phá lên đỉnh phong, đây là phương pháp cô thường xài.

Mục Lương không hỏi nhiều, lại nhìn sáu hạt sen còn lại.

Anh hơi chuyển động ý nghĩ một chút, phát động Lĩnh Vực Tinh Thần, bao trùm hạt sen trong lòng bàn tay.

Tách tách~~

Vài tiếng vang lên nhẹ nhàng, tâm hạt sen nứt ra, chồi màu xanh chui ra, gốc rễ cũng mọc ra.

Hạt sen được Lĩnh Vực Tinh Thần bao phủ, tốc độ sinh trưởng nhanh hơn, chồi phát triển biến thành lá sen lớn chừng bàn tay. Dưới thân rễ cũng dài ra ngó sen xinh xắn.

- Thật thần kỳ...

Đôi mắt xinh đẹp của Tuyết Cơ lưu chuyển, nhìn rất chăm chú.

Tốc độ sinh trưởng của ngó sen từng bước trở nên chậm lại, gốc rễ giữa ngó sen đã to bằng cánh tay người trưởng thành.

Đồng thời lá sen cũng tạo thành năm mảnh, đường kính mỗi một mảnh nhỏ lá sen dài hơn nửa mét.

Sau đó, ngó sen sinh trưởng càng thêm chậm chạp, nhưng được Lĩnh Vực Tinh Thần bao phủ, quá trình phát triển không có ngừng lại

- Hồ quá sâu, không thích hợp bọn chúng.

Lĩnh Vực Tinh Thần trong tay anh liền biến mất.

- Vậy muốn trồng ở đâu?

Tuyết Cơ nhanh miệng hỏi.

Mục Lương suy nghĩ một chút quyết định nói:

- Vài củ sen này cứ trồng ở vườn sinh thái, nơi đó rất thích hợp.

Ngó sen xuất hiện, có thể làm phong phú thực vật thủy sinh trong Vườn Sinh Thái, tiến thêm một bước hoàn thiện môi trường sinh cảnh dưới nước.

Mục Lương tính toán đợi hạt sen còn lại chín, cho thêm một bộ phận phát triển, mở rộng số lượng ngó sen.

Chờ củ sen phát triển rồi sẽ mở rộng quy mô trồng trọt, là có thể ăn củ sen.

- Canh xương sườn hầm củ sen, rau trộn củ sen, củ sen dồn thịt chiên giòn, bánh ngọt bột củ sen…

Mục Lương mím môi một cái, trong đầu hiện lên rất nhiều món ngon.

- Mục Lương, ngươi đang nghĩ gì thế?

Đôi môi hồng của Ly Nguyệt hơi hơi nhếch lên.

- Món ăn mới.

Mục Lương cười một tiếng.

Anh nắm lấy tay của cô, nói:

- Chờ củ sen được trồng nhiều rồi, làm cho ngươi nếm thử.

- Được.

Ly Nguyệt hé miệng cười.

- Các ngươi về Cung điện trước đi, ta đi một chuyến đến vườn sinh thái.

Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, lá sen nâng ba người quay về mép hồ.

- Đại nhân, ta cũng muốn đi vườn sinh thái nhìn thử.

Tuyết Cơ vội vàng giơ tay lên

Cô còn chưa có đi quá vườn sinh thái, cảm thấy rất tò mò với nơi đó.

- Vậy cùng đi.

Mục Lương vung tay lên.

Anh thay đổi trọng lực, đỡ Ly Nguyệt và Bách Biến Ma Nữ bay lên trời, cùng nhau bay ra bên ngoài Trung Ương

- Quao quao ~~

Tuyết Cơ hưng phấn kêu thành tiếng, đôi mắt xinh đẹp nhìn bao phủ xuống thành Huyền Vũ, thu hết toàn bộ cảnh đẹp vào mắt

....

Tốc độ phi hành của ba người rất nhanh, sau đó không lâu đã đến Vườn Sinh Thái

Từ không trung nhìn xuống khu vườn, tuy là khu vực mới mở rộng, nhưng đã có rất nhiều cây xanh

Càng đến gần sát biên giới Vườn Sinh Thái, màu xanh càng giảm bớt.

Dễ thấy nhất, vẫn là vị trí trung tâm khu vườn, vô số cây xanh với chiều cao khác nhau, tạo thành một mảng.

Ở trên núi cao, Tinh Thần Trà Thụ con lại cao lớn hơn không ít.

- Thật xinh đẹp!!

Tuyết Cơ mắt nhìn xuống Vườn Sinh Thái, nhận thức được tự nhiên rất đẹp.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng sờ vào khóe miệng, thở dài nói:

- Rất lâu không có tới, Vườn Sinh Thái lại thay đổi thật lớn.

Cô nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi:

- Mục Lương, về sau toàn bộ ngoại thành đều sẽ biến thành như vậy phải không?

- Rất có thể.

Khóe miệng của Mục Lương hơi hơi nhếch lên.

Anh đã kế hoạch, ngoại thành đều biến thành một bộ phận Vườn Sinh Thái, đương nhiên đây là không tínhkhu vực thôn và trấn mới thành lập.

Ngoại thành sẽ chia làm hai bộ phận, khu vực tự nhiên, và khu dân cư, cũng chính là thôn trấn mới.

- Thật mong đợi.

Đôi mắt xinh đẹp của Ly Nguyệt tỏa sáng lấp lánh.

- Sẽ không quá lâu.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Hơi chuyển động ý nghĩ một chút, ba người từ trên trời giáng xuống, rơi vào khu vực hồ nước.

Nơi này nước rất ít, thích hợp trồng củ sen.

Mục Lương vung tay lên, sáu cây củ sen phân tán rơi vào mặt nước, thân rễ và ngó sen chìm vào trong nước.

Anh khống chế bùn đất dưới nước, vùi lấp thân rễ củ sen, miễn cho dòng sông làm trôi củ sen.

- Như vậy là được rồi.

Mục Lương vỗ tay, sáu củ sen toàn bộ được trồng xuống, kế tiếp thì dựa vào chính bọn chúng tự phát triển.

..................

Khi màn đêm buông xuống.

Cổng thành Ngự Thổ, dân trong thành tụ tập vẫn không có tán đi.

Đạp đạp đạp...

- Thành Chủ Đại Nhân tới, nhanh nhường một chút.

Không biết người nào hô to, đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Bang ~~

Dân trong thành đều quay đầu nhìn về phía sau.

Sắc mặt của Vũ Thạch âm trầm đi ở phía trước, phía sau lão chính là Vũ Phó.

Sau lưng của hai người, còn có mười tên hộ vệ đi theo

Trong đó có sáu gã hộ vệ đang khiêng năm rương gỗ lớn, bốn gã hộ vệ khác thì áp giải Vũ Điền và Vũ Mộng.

Anh em họ Vũ bị trói gông, miệng còn bị nhét một miếng da thú.

Vũ Thạch quyết định, dẫn Vũ Mộng và Vũ Điền đưa cho Mục Lương, hy vọng có thể áp chế cơn giận của đối phương.

- Ư ư…

Trong mắt Vũ Mộng lộ sự tuyệt vọng, như vậy bị đưa đến thành Huyền Vũ, sợ là chỉ có một con đường chết.

- Thành Chủ đang muốn làm cái gì?

- Không biết, mang theo rương, xem ra giống như đi làm giao dịch.

-...

Người dân có rất nhiều câu hỏi:

- Hả hả…

Mọi người nhìn sắc mặt Vũ Thạch âm trầm, rời khỏi thành Ngự Thổ, trực tiếp đi về hướng Man Thú Hoang Cổ.

- Trước khi vào thành, cần gửi lại vũ khí.

Đại An Ti đứng ở trước Thiên Môn Lâu, ngăn lại nhóm Vũ Thạch.

Khóe mắt Vũ Thạch giật một cái, không muốn gây ra thêm phiền phức, quay đầu hạ lệnh:

- Gửi lại tất cả vũ khí.

- Vâng.

Hộ vệ gia tộc Vũ thị nghe theo mệnh lệnh, lấy ra vũ khí trên người.

Bạn cần đăng nhập để bình luận