Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2655: Lúc Trước Yêu Thương Bao Nhiêu Thì Hiện Tại Ghét Bỏ Bấy Nhiêu

Sau khi tiểu hầu gái chuẩn bị xong nước tắm, Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan trở về Thiên Điện của mình.

Khi hai người tắm rửa xong thì nửa tiếng đã trôi qua, các tiểu hầu gái đã chuẩn bị sẵn nước trà và mâm đựng trái cây.

- Mẹ, ngươi trở về lúc nào thế?

Giọng nói thanh thuý của Nguyệt Phi Nhan vang lên, cô mặc đồ ngủ hào hứng chạy vào chính sảnh.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu liếc con gái một cái, nói với giọng điệu lười biếng:

- Trở về được một hồi rồi.

- Mẹ có mệt lắm không?

Nguyệt Phi Nhan thăm dò quan sát khuôn mặt của mẹ.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười liếc nhìn con gái, hơi nhướng mày hỏi:

- Còn tốt, ngươi đột nhiên săn sóc như vậy là có chuyện gì à?

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Không có chuyện gì nha, chỉ là hôm nay ta đi thăm nhà của Tiểu Lan, mẹ của nàng ấy đã hoàn toàn khôi phục rồi, đã có thể đứng lên đi lại như bình thường.

- Vậy là tốt rồi.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan lóe sáng, Tô Nhi đã bình phục, vậy nghĩa là Vệ Ấu Lan có thể bắt đầu đi làm lại.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói:

- Tiểu Lan nói với ta là ngày mai sẽ trở về Cục Quản Lý, nhờ ta nói một tiếng với ngươi.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan lập tức vui vẻ, xem ra lượng công việc của cô lại có thể giảm bớt một chút rồi.



Trong Ngục Giam Khu Vực Trung Ương.

Dao Tây, lão giả và tên người hầu bị giam giữ cùng nhau, trên tay và chân đều bị đeo lên gông cùm làm từ Thép Tím.

Bên trong gông cùm Thép Tím được khắc mười mấy loại ma pháp trận, có tác dụng ức chế sức lực, ma lực và năng lực thức tỉnh của người đeo nó.

Người mang gông cùm Thép Tím sẽ trở nên yếu ớt hơn cả người bình thường, ma lực sẽ bị phong ấn, năng lực thức tỉnh cũng không cách nào thi triển được.

Dao Tây nhìn gông cùm trên tay mình, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ, run rẩy nói:

- Ông nội, chúng ta phải làm gì bây giờ?

- Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai hả?

Lão giả trợn mắt.

Hiện tại hắn ước gì có thể một tát đập chết cháu gái, theo như hắn thấy, nếu như không phải bởi vì cháu gái đắc tội với Mục Lương thì kết cục của bọn họ cũng sẽ không trở thành như vậy.

Đôi mắt của Dao Tây trợn to, trong mắt đầy vẻ khó mà tin được, thốt lên:

- Ông nội, ngươi quát ta?

Đáy mắt của tên người hầu vẫn luôn ở bên cạnh hiện lên một tia trào phúng, lúc này là lúc nào rồi mà cô ta vẫn còn tự cao tự đại.

Lão giả lạnh lùng nói:

- Câm miệng, là do bình thường ta quá cưng chiều ngươi cho nên mới làm cho ngươi biến thành dáng vẻ như bây giờ.

- Ông nội, ngươi thay đổi.

Hai mắt của Dao Tây đỏ bừng.

Da mặt của lão giả run lên vài cái, đè nén lửa giận trong lòng, khàn khàn nói:

- Ngươi nghĩ biện pháp cầu xin Mục Lương tha thứ đi, bằng không thì sẽ không ai nuông chiều ngươi nữa đâu.

Dao Tây cắn răng, lạnh lùng nói:

- Người đó chính là kẻ điên, hắn căn bản không đặt quý tộc ở trong lòng, tại sao ta phải cầu hắn tha thứ chứ?

- Bang!

Lão giả không khỏi giơ tay lên cho cháu gái một tát, tức giận nói:

- Nếu như không phải ngươi nói không lựa lời đắc tội Mục Lương thì chúng ta sẽ không cần bị nhốt ở đây rồi!

Dao Tây há to mồm, nhìn lão giả với ánh mắt không thể tin, từ nhỏ đến lớn, đây lần đầu tiên cô bị người khác đánh.

Người hầu đứng bên cạnh lạnh nhạt nhìn hai ông cháu, trong lòng vô cùng hả hê.

Lão giả tức giận nói:

- Chúng ta không thể rời khỏi đây, ngươi chính là phạm nhân, không ai sẽ ưu đãi ngươi bởi vì ngươi là quý tộc.

Người hầu thấp giọng nói:

- Tiểu thư, ngươi đánh người là sẽ bị tống vào Ngục Giam, không phải dùng tiền là có thể giải quyết được, lần này ngươi nhất định phải ngồi tù rồi.

- Ngươi câm miệng.

Dao Tây thét chói tai, khuôn mặt tràn đầy vẻ phẫn nộ, trong lòng lại luống cuống.

Cô không muốn ngồi tù, vừa nghĩ tới cảnh tượng bản thân sẽ bị nhốt trong Ngục Giam, trên mặt cô lập tức bị thần sắc hoảng sợ bao phủ.

Người hầu tiếp tục nói:

- Ngươi không chỉ đánh người, toàn bộ hành vi phạm tội cộng lại ít nhất phải phạt tù mười năm, còn phải phạt tiền.

Hắn đã đọc xong bản hiến pháp, biết mức hình phạt cân nhắc của toàn bộ tội ác được đề cập bên trong.

- Đây không phải là sự thật.

Sắc mặt của Dao Tây càng thêm tái nhợt.

Người hầu nở nụ cười lạnh lùng, nói với vẻ mặt khoái trá:

- Tiểu thư, lúc ngươi ra tay chẳng lẽ không nghĩ đến kết quả này sao?

Hắn hận Dao Tây vô cùng, nếu như không phải do cô ta thì hắn cũng sẽ không cần bị nhốt ở đây.

Nam nhân lại nghĩ tới cuộc sống trước kia, ngày thường có chút không thuận theo ý cô ta thì động một tí là đánh chửi, sống chẳng khác gì nô lệ không có nhân quyền.

- Theo ta thấy thì ngươi là đáng đời.

Người hầu nhếch miệng cười.

Hắn nói với giọng điệu hung ác:

- Nếu như không phải do ngươi thì cuộc sống của ta sẽ không hỏng bét như bây giờ.

Dao Tây thét chói tai:

- Câm miệng, đồ hạ nhân hèn mọn, chú ý thân phận của mình đi!

Người hầu giận quá hoá cười, nói:

- Ha ha, người câm miệng là ngươi mới đúng, ta đã nhắc nhở ngươi bao nhiêu lần rồi, không được xằng bậy ở vương quốc Huyền Vũ nhưng mà ngươi đâu có nghe, hiện tại mới phải nhận kết quả như bây giờ.

Sắc mặt của Dao Tây rất khó coi, chỉ có thể la hét:

- Câm miệng! Ngươi câm miệng lại cho ta!

- Ha ha, hiện tại thì tốt rồi, ngươi ngồi tù, ta cũng có thể được tự do.

Người hầu lạnh lùng cười nói.

Dao Tây lộ ra vẻ mặt như điên cuồng, nói:

- Đừng quên là ngươi cũng ra tay, ngươi đừng ở đó mà đắc ý.

Người hầu liếc nữ nhân, nhàn nhạt nói:

- Ta chỉ nghe theo lệnh của ngươi mới ra tay, huống hồ ta cũng thương tổn đến hai nữ nhân kia, chỉ là tội đánh người mà thôi, cao nhất là phạt tiền và ngồi tù hai năm.

Đồng tử của lão giả co rút lại, nói:

- Vậy ta thì sao?

- Đại khái cũng giống như ta.

Người hầu thuận miệng nói.

Lão giả nghe vậy trong lòng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mình không phải ngồi tù thì cái gì cũng dễ nói.

- Ông nội, không thể như vậy, ta không muốn ngồi tù.

Dao Tây luống cuống, vội vươn tay bắt lấy cánh tay của lão giả.

Lão giả hừ lạnh một tiếng nói:

- Hừ, yên tâm đi, chờ ngươi ra tù thì ta sẽ tới đón ngươi.

- Ông nội, ngươi muốn từ bỏ ta sao?

Trên mặt của Dao Tây lộ ra thần sắc khó có thể tin.

Lão giả nhẫn nhịn khuyên nhủ:

- Ngươi ở trong Ngục Giam đừng có đắc tội với người khác nữa, nếu không thì sẽ bị giam giữ lâu hơn.

Bất kể nói thế nào đi nữa thì Dao Tây vẫn là cháu gái của mình, trong lòng hắn vẫn không hy vọng nàng xảy ra chuyện.

- Không, không, ta không muốn ngồi tù!

Dao Tây lộ ra dáng vẻ cái gì cũng không nghe lọt tai, chỉ biết lắc đầu vô năng cuồng nộ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền đến, Ly Nguyệt mặc Khôi Giáp U Linh đi tới.

Cô nhìn chăm chú vào ba người trong phòng giam, lạnh nhạt nói:

- Nếu còn ầm ĩ thì đừng trách ta cắt lưỡi của ngươi.

Lời nói lạnh lùng của cô gái tóc trắng làm cho Dao Tây hoảng sợ im bặt, biết đối phương không phải đùa giỡn, cô ta thật sự sẽ cắt lưỡi của mình.

Ly Nguyệt lạnh lùng liếc cô một cái rồi cất bước đi vào sâu bên trong Ngục Giam.
Bạn cần đăng nhập để bình luận