Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1020: Ôm Cây Đợi Thỏ

- Lão sư Y Lệ Y, đây là bánh bao của ngươi.

Nhân viên bán hàng đưa túi giấy chứa bánh bao tới trước.

- Ta đi trước đây.

Y Lệ Y gật đầu mỉm cười ra hiệu.

- Lão sư Y Lệ Y, làm phiền ngài quan tâm đến việc học của đứa nhỏ nhà ta nhiều hơn.

Nhân viên bán hàng vẫy tay lia lịa.

- Ta biết rồi.

Y Lệ Y lộ vẻ mặt cười khổ, quay đầu thuận miệng đáp một tiếng.

Cô không nhịn được bước nhanh hơn, đi tới tiệm bán báo gần đó.

Đông đông đông~~~

Tiếng chuông du dương vang lên bảy tiếng rồi dừng lại, chỉ còn lại tiếng vọng vờn quanh bên tai.

- Nhiều người bị bắt quá, hình như còn có cha con nhà họ Nguyên.

- Bây giờ, cuộc sống đã tốt hơn trước rất nhiều rồi, tại sao bọn họ còn dám phạm pháp, gây rắc rối cho Thành chủ đại nhân chứ?

-.....

Trước tiệm bán báo có rất nhiều người vây quanh, tất cả đều cầm tờ báo trên tay và bàn luận cái gì đó.

- Thật náo nhiệt, hôm nay là thời gian đặc biệt gì sao?

Y Lệ Y cắn một miếng bánh bao thịt, nghi ngờ đi thẳng tới trước.

- Lão sư Y Lệ Y tới rồi.

Trong đám đông, Dụ Tử lên tiếng chào hỏi.

Y Lệ Y nuốt miếng bánh bao trong miệng, đi lên trước tò mò hỏi:

- Tiểu thư Dụ Tử, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Dụ Tử đưa tờ báo trên tay cho Lệ Y, giải thích:

- Có người không tuân theo pháp luật pháp quy, cho nên bị tóm rồi đăng lên báo.

- Vậy à....

Y Lệ Y nhanh nhẹn xử lý nửa cái bánh bao còn lại, sau đó lật báo ra đọc.

Khi cô nhìn thấy một loạt cái tên trong danh sách, suýt chút nữa phun bánh bao trong miệng ra.

- Ưm ưm...

Đôi mắt của Y Lệ Y trừng lớn, quai hàm co giật, vội vàng nuốt bánh bao.

- Năm mươi ba người, nhiều người phạm pháp như vậy!!

Cô kinh ngạc thốt lên.

Dụ Tử gật đầu, than thở:

- Đúng vậy, trong đó còn có mấy người ta quen biết.

Y Lệ Y nhìn danh sách từ trên xuống dưới, lần lượt nhìn thấy vài cái tên quen thuộc, là cha mẹ của học sinh mà cô dạy.

Y Lệ Y yên lặng không nói câu nào, trong lòng có chút đau buồn.

Dụ Tử cảm thán:

- Ta không rõ, trước đó không ăn không uống, trộm đồ coi như vì sống sót, nhưng cuộc sống bây giờ đã tốt hơn rất nhiều, tại sao bọn họ vẫn còn muốn phạm pháp?

- Ta cũng không hiểu.

Y Lệ Y khẽ thở dài.

Cô có chút thất thần, cuộc sống bây giờ so với lúc trước đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần, mọi người nên thỏa mãn mới đúng.

Dụ Tử gật đầu, nghiêm túc nói:

- Nhưng mặc kệ như thế nào đi nữa, phạm pháp thì phải tiếp nhận xử phạt.

- Chỉ là khổ cho những đứa bé kia.

Y Lệ Y gấp tờ báo lại trả cho Dụ Tử.

Cha mẹ bị phát hiện vi phạm pháp luật, còn bị công khai đăng lên báo, con của bọn họ sẽ có cảm tưởng như thế nào?

- Một khi đã phạm pháp, vậy thì phải gánh chịu hậu quả.

Dụ Tử nâng mắt lên, nghiêm túc nói:

- Nếu như không muốn làm người nhà mất mặt, vậy thì cần phải tuân thủ pháp luật pháp quy.

Cô sẽ không vi phạm pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ, bởi vì cô muốn làm gương cho con gái, cũng không muốn chồng mình làm cảnh sát trưởng bị mất mặt.

- Đúng vậy, chúng ta không nên tạo rắc rối cho Thành chủ đại nhân.

Y Lệ Y tán đồng nói.

- Nên đưa tất cả đi khai thác quặng, như vậy bọn họ mới biết hiện tại cuộc sống tốt như thế nào.

- Khi còn ở thành Bách Lý ta chưa bao giờ được ăn no, bây giờ đi tới thành Huyền Vũ có thể ăn rau xanh, như vậy ta đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi, chúng ta nên cám ơn Thành chủ đại nhân mới đúng.

- Nếu con trai ta dám trộm đồ, ta sẽ đích thân đánh gãy chân hắn!

...

Y Lệ Y nghe những người khác bàn tán, trong lòng có đồng cảm.

- Ta nên tới Trường Học.

Cô xoay người lại nói khẽ:

- Tiểu thư Dụ Tử, khi nào có rảnh chúng ta trò chuyện tiếp.

- Vâng, ta cũng nên trở về đưa Tiếu Tiếu đến Trường Học.

Dụ Tử vẫy tay chào tạm biệt.

Cô đi ra ngoài là để mua bữa sáng, tiện đường mua một phần báo, lúc này mới biết được nguyên nhân Trình Mâu không về nhà tối hôm qua, thì ra là muốn đi bắt kẻ phạm pháp.

- Trình ca thật tuyệt, nên khen thưởng một chút, buổi tối hôm nay ăn rau cuộn thịt.

Dụ Tử nhỏ giọng thầm thì, đạp xe đạp rời đi.

Một bên khác, trên con đường chính của thành Bắc Hải.

Bách Biến Ma Nữ khoác một chiếc áo choàng đen, chậm rãi bước tới trước, miệng lẩm bẩm không ngừng.

- Không ngờ bọn họ lại bảo ta đóng giả làm đàn ông, lại còn phải ăn mặc như vậy.....

Tuyết Cơ nghiến răng, đôi mắt đẹp đánh giá xung quanh, tìm kiếm người khả nghi.

Cô đã đi dạo trong thành Bắc Hải một lúc lâu, nhưng vẫn không có phát hiện người nào đáng ngờ.

- Chẳng lẽ là do hình thể có vấn đề sao?

Tuyết Cơ cúi đầu nhìn dáng người bị áo choàng đen che phủ kín mít.

Trước khi tới thành Bắc Hải, cô đã cố tình đến Ngục Giam và yêu cầu lấy áo choàng mà Kỳ Bang mặc, chính là vì để cho ngoại hình giống hơn một chút.

- Không thể nào, ta như vậy rõ ràng là rất giống mà!

Tuyết Cơ tự tin lẩm bẩm một câu.

Cô ngước mắt quét nhìn xung quanh một vòng, sau đó đi đến bên đường, ngồi xuống một tảng đá lớn.

Bách Biến Ma Nữ quyết định ôm cây đợi thỏ, ở đây chờ đợi Cát Khôi Phu xuất hiện, nếu hắn không xuất hiện thì cô sẽ đến trụ sở tạm thời của Kỳ Bang.

Tuyết Cơ ngáp một cái, đôi mắt mơ màng nhìn người qua kẻ lại.

Thời gian chậm rãi trôi, hai giờ đã đi qua nhưng vẫn không có người nào tới gần Bách Biến Ma Nữ.

- Lòng cảnh giác quá mạnh rồi….

Tuyết Cơ đứng lên, không dám vươn vai vì sợ để lộ sơ hở.

Cô đi tới con hẻm nhỏ đối diện, chuẩn bị đến trụ sở tạm thời của Kỳ Bang.

Trụ sở tạm thời của Kỳ Bang ở gần Phủ Thành Chủ, đó là một ngôi nhà bằng đá nằm trong góc khuất, người bình thường rất khó phát hiện được.

Bách Biến Ma Nữ tìm hơn hai mươi phút mới tìm được ngôi nhà đá ở sâu trong hẻm nhỏ.

Cô đẩy cửa đi vào, trong phòng lờ mờ không có ánh sáng.

Tuyết Cơ lấy ra một con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, nhẹ nhàng vỗ người của nó, ánh sáng lập tức tràn ngập ngôi nhà đá.

- Khụ khụ!!

Tuyết Cơ che mũi và miệng ho khan vài tiếng, mùi trong ngôi nhà này thật sự quá gay mũi.

Nhà đá không có cửa sổ, nếu như đóng cửa lại thì sẽ thành phòng kín gió, lâu rồi thì không khí bên trong sẽ mốc meo.

- Cái nơi quỷ quái như vậy mà vẫn có người ở được sao?

Tuyết Cơ nhìn chiếc giường gỗ trong góc, không có đệm chăn và gối.

Cô lại quay đầu nhìn về phía bàn gỗ, trên mặt bàn có hai cái đĩa gỗ với hai lõi táo bên trong, hột đã biến thành màu đen.

- Bẩn quá đi, ăn xong còn không chịu dọn dẹp!

Bách Biến Ma Nữ tức giận mắng một câu.

Cô nhìn xung quanh căn phòng rồi đi tới bên giường, may mắn có lớp áo choàng đen để lót nên cô mới dám ngồi xuống, yên tĩnh chờ đợi Cát Khôi Phu tới cửa.

Tuyết Cơ chớp chớp đôi mắt đẹp, do dự một chút, hạ giọng nói:

- Tối nay sẽ có người khả nghi tới gần sao?

- Không có.

Một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng đột ngột vang lên cách đó không xa.

- Ngươi là Ti Toa Lệ hay An Kiệt Lạp?

Tuyết Cơ thở phào, quả nhiên gần đây có người của Đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật.

Y Vưu thấp giọng đáp:

- Cả hai đều không phải, ta là Y Vưu.

- Y Vưu...

Trong đầu Bách Biến Ma Nữ thoáng qua một bóng hình, đó là một cô gái có đôi tai và đuôi báo.

- Ngươi đừng nói chuyện, để tránh bị phát hiện.

Y Vưu buông một câu, không hề phát ra bất cứ tiếng động nào nữa.

Tuyết Cơ bĩu môi, sau đó thành thật im lặng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận