Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 447: Trận Hỏa Hoạn Đầu Tiên Ở Thành Huyền Vũ

Năm phút sau, Tô Nhi đi tới đầu đường Giáp thứ nhất, phát hiện trên đường có rất nhiều người.
Cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lẩm bẩm một câu:
- Náo nhiệt như thế, đã xảy ra chuyện gì?
- Mau đi xem một chút, không biết nhà ai bốc cháy rồi, khói đặc bay ra từ cửa sổ.
Trên đường có người vội vã hô to.
- Căn nhà số ba tòa số ba bốc cháy rồi.
Lại có người lớn tiếng hô một câu.
Căn nhà số ba tòa số ba có chút quen.
Tô Nhi nháy mắt một cái.
Một khắc sau, cô kinh hô thành tiếng:
- Căn nhà số ba tòa số ba, đó là nhà của ta!
Hình như cung phản xạ của cô hơi dài nên phản ứng chậm.
Tô Nhi vội vã chạy về phía nhà mình, đợi đến khi cô đi đến dưới lầu, lên lầu cầu thang đã bị đoàn người vây xem chặn lại.
Viền mắt của cô phiếm hồng, gấp giọng hô to:
- Nhanh cho ta đi vào, nơi bốc cháy là nhà ta.
- Là Tô Nhi, ngươi không có việc gì là tốt rồi.
Người quen biết Tô Nhi đều thở phào.
- Ta không sao, nhưng nhà bị cháy rồi, vậy phải làm sao bây giờ đây?
Tô Nhi gấp đến đỏ mắt.
- Người không có việc gì là tốt rồi, nhà có thể xây lại.
Mọi người vây xem an ủi.
- Trước hết để cho ta vào xem đi.
Tô Nhi gấp giọng nói.
- Đừng lên đi, thế lửa lớn như vậy, ngươi cũng không phải Giác Tỉnh Giả, đi vào thì quá nguy hiểm.
Hàng xóm dồn dập mở miệng khuyên can.
- Nước tới!
Giọng nói ưu nhã vang lên.
Nguyệt Thấm Lan nhanh chóng đi tới, bàn tay ngọc nhẹ nhàng vung lên, lòng bàn tay ngưng tụ ra dòng nước, thông qua cửa sổ vọt vào căn nhà bị cháy.
- Thật tốt quá, người đến là Thư Ký đại nhân.
Trong số quần chúng có không ít người đều thở phào.
- Nguyệt Chủ đại nhân!
Tô Nhi mừng rỡ hô.
- Ừm, trước tiên dập lửa đã.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.
Quanh thân cô hiện ra bọt nước mịn, lại ngưng tụ thành dòng nước, triệt để dập tắt ngọn lửa trong căn nhà.
- Thật tốt quá, dập được lửa rồi.
Quần chúng vây xem mừng rỡ kêu lên.
Nguyệt Thấm Lan thu tay lại, cau mày nói:
- Đang yên lành sao lại bốc cháy?
- Ta cũng không biết.
Tô Nhi cắn khóe miệng khổ tâm, trong bất đắc dĩ xen lẫn khổ sở.
Đối với cô mà nói, nhà bị cháy, cũng chính là mất đi cái nửa mạng.
Nguyệt Thấm Lan như có điều suy nghĩ gật đầu, liếc nhìn đám quần chúng vây xem, thanh nhã nói:
- Tất cả giải tán đi.
- Vâng.
Quần chúng nghe lời tản ra, không tụ tập nữa.
Lúc này, Tuần Cảnh Vệ cũng đúng lúc chạy tới, bảo vệ trật tự của đường Giáp thứ nhất.
- Đến nhà ngươi xem thử.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nói.
Cô đang đi thị sát ở trường học xong, đang định trở về Khu vực Trung ương thì bị động tĩnh ở đường Giáp thứ nhất hấp dẫn qua đây.
- Được.
Tô Nhi vội vã đi ở phía trước dẫn đường.
Hai người tới lầu ba, đi vào trong phòng, phòng khách bị đốt phân nửa, khắp nơi đều là tiếng tách tách ẩm ướt.
- Xem ra nguyên nhân cháy không ở phòng khách.
Nguyệt Thấm Lan chớp mắt, con mắt màu xanh nước biển nhìn quanh toàn bộ bên trong phòng.
- Nguyệt Chủ đại nhân, lửa phát ra ở phòng bếp, những căn phòng khác đều không sao.
Tại phòng bếp, truyền đến tiếng thở phào của Tô Nhi.
Cửa sổ phòng bếp đối diện với đường cái, cho nên vụ cháy mới được phát hiện kịp thời.
Nguyệt Thấm Lan cất bước đi tới phòng bếp, bên trong một mảnh hỗn độn, mặt tường đều bị lửa và khói đặc hun đen.
Giá gỗ đặt ở góc phòng bếp cũng bị thiêu hủy, bình gốm và chén đũa rơi vỡ đầy đất.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:
- Còn may, chỉ là bị cháy phòng bếp, để thợ của phường sửa chữa tới sửa một chút, vẫn có thể ở được.
Cô giơ tay lên, điều khiển Nguyên Tố nước, thu lại nước trong nhà, làm mặt đất và gian phòng từ từ trở nên khô ráo.
- Lại tốn không ít đồng Huyền Vũ.
Tô Nhi cười khổ một tiếng.
- Người không có việc gì mới là quan trọng nhất, tiền vẫn có thể kiếm lại.
Nguyệt Thấm Lan vỗ bả vai của Tô Nhi, xoay người rời khỏi.
- Nguyệt Chủ đại nhân, cảm ơn cô.
Tô Nhi vội vã đáp tạ.
Nguyệt Thấm Lan cũng không quay đầu lại mà chỉ khoát tay áo, tư thái ưu nhã đi xuống lầu, nàng muốn đi về báo lại chuyện này cho Mục Lương.
Đây là trận hỏa hoạn đầu tiên xảy ra ở thành Huyền Vũ.
…….
Thành Huyền Vũ, Khu Vực Trung Ương, bên trong cung điện.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đẩy cửa bước vào thư phòng.
Trong thư phòng, Mục Lương vẫn còn đang nghiên cứu nhạc phổ và nhạc cụ.
- Mục Lương, mọi thứ bên trường học đều bình thường.
Nguyệt Thấm Lan thong thả đi tới bên cạnh rồi ngồi xuống.
Anh đặt điện thoại di động xuống bàn, kinh ngạc hỏi:
- Những đứa bé người thú kia có thể chung sống hòa bình với những đứa bé khác không?
Thuộc hạ của Hồ Tiên có rất nhiều người thú, cũng có một ít trẻ con người thú.
Sau khi vào ở thành Huyền Vũ, sau khi trải qua khoảng thời gian thích ứng thì các đứa bé người thú bắt đầu được cho đi học.
- Những đứa bé người thú kia vẫn chưa đến trường đâu.
Nguyệt Thấm Lan kéo ghế ngồi xuống, thanh nhã nói:
- Hai ngày nữa sẽ sắp xếp xong, ta đã phân phó Y Lệ Y dạy dỗ bọn họ trước.
- Ừ, như vậy cũng tốt.
Mục Lương vươn tay ôm eo của Nguyệt Thấm Lan, tán dương:
- Vẫn là ngươi suy nghĩ chu toàn nhất.
Đôi mắt màu lam của Nguyệt Thấm Lan lộ ra sự vui vẻ, cô vừa hờn vừa cười nói:
- Cái này là do ngươi quá bận rộn, những loại chuyện nhỏ nhặt này cứ để ta xử lý.
Anh cười dịu dàng, yên tĩnh hưởng thụ khoảng thời gian bên nhau hiếm có này.
- Đúng rồi, lúc ta trở về có đi ngang qua đường Giáp Thứ Nhất, nơi đó có một căn nhà bị cháy, ta đã ra tay dập tắt.
Cô kể lại chuyện hỏa hoạn.
- Tại sao nơi đó lại bị cháy?
Mục Lương cau mày hỏi.
- Lửa bắt nguồn từ phòng bếp, chắc ngoài ý muốn, có thể liên quan tới bếp lò.
Nguyệt Thấm Lan nói suy đoán của mình.
Khi cô đi vào phòng bếp của Tô Nhi thì phát hiện có than củi đang đốt dưới bếp lò, sau khi bị dập tắt thì vẫn còn đang bốc hơi nóng.
- Xem ra chúng ta phải nhanh chóng thành lập Đội Phòng Cháy Chữa Cháy.
Mục Lương trầm giọng nói.
- Đội Phòng Cháy Chữa Cháy? Đó là cái gì?
Nguyệt Thấm Lan tựa cằm trên vai của Mục Lương, trong đôi mắt màu xanh nước biển hiện lên sự hoang mang.
- Phòng cháy nghĩa là phòng chống cháy nổ.
Anh giới thiệu sơ lược.
- Vậy Đội Phòng Cháy Chữa Cháy này chủ yếu là để dập lửa sao?
Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng hỏi.
- Không phải, Đội Phòng Cháy Chữa Cháy còn có rất nhiều việc khác, dập lửa chỉ là một phần trong số đó.
Mục Lương ôn hòa giải thích.
Anh nhớ lại Đội Phòng Cháy Chữa Cháy ‘không gì làm không được’ ở kiếp trước.
Bọn họ không chỉ đơn giản là cứu lửa, còn phải cứu nước, cứu người, cứu giúp tài sản của nhân dân, thậm chí có đôi khi sẽ cứu một ít chó mèo gặp nạn.
Mục Lương dự định bồi dưỡng ra những nhân viên chữa cháy như vậy, có điều trước đó thì anh phải chế tạo ra bình chữa cháy.
Trong đầu Mục Lương có chút ý tưởng, lấy một tờ giấy trắng rồi cầm bút than tô tô vẽ vẽ.
Nguyệt Thấm Lan nhướng mày, Mục Lương lại có ý tưởng mới?
Cô chậm rãi ngồi thẳng người, mím môi an tĩnh lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận