Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2065: Gặp Người Quen



Linh Vận lắc đầu, ngạo nghễ nói:

- Chỉ cần ngươi bảo vệ ta tốt là được, như vậy cha ta sẽ không lo lắng.

- Điện hạ...

Phó Kỵ Sĩ Trưởng cau mày lại.

Linh Vận quay đầu phân phó nói:

- Được rồi, Phượng Nhi đi mua vé đi.

Cô đã quyết tâm đến dạo chơi Vệ Thành, không thèm để ý lời khuyên bảo của Phó Kỵ Sĩ Trưởng.

- Vâng.

Ánh mắt của Phượng Nhi lóe lên, không nhìn sắc mặt tối sầm của Phó Kỵ Sĩ Trưởng, xoay người đi tới cửa sổ bán vé.

Trong lòng cô ta đã cười như hoa nở, đi Vệ Thành đúng lúc hợp ý cô ta, có thể nhờ đó để điều tra nhiều tin tức hơn.

Linh Vận quay đầu nhìn về phía Phó Kỵ Sĩ Trưởng, bĩu môi:

- Phó Kỵ Sĩ Trưởng, nếu như ngươi không muốn đi Vệ Thành thì có thể ở lại chỗ này chờ chúng ta trở về.

- Không được, điện hạ đi đâu thì ta đi đó.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng nói với giọng điệu đông cứng.

Quốc vương đã ra lệnh hắn nhất định phải bảo vệ Linh Vận an toàn, luôn luôn túc trực bên cạnh nàng, một tấc cũng không rời đi.

- Vậy thì ngươi phải nghe ta.

Linh Vận hừ lạnh một tiếng.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, trầm thấp đáp:

-...Vâng.

- Cộp cộp cộp~

Phượng Nhi bước nhanh trở về, trong tay còn cầm Văn Điệp Thông Quan của đám người Phó Kỵ Sĩ Trưởng.

Linh Vận nghi ngờ hỏi:

- Nhanh thế, ngươi mua vé xe lửa rồi à?

Phượng Nhi lắc đầu, cung kính nói:

- Công chúa điện hạ, bọn họ nói có mười hai toà Vệ Thành, chúng ta muốn đi nơi nào?

- Nhiều Vệ Thành như vậy sao? Chúng ta có thể đi hết tất cả không?

Linh Vận sửng sốt một chút.

Đôi mắt của Phượng Nhi lóe sáng, giải thích:

- Ta nghe nói hình như thành Huyền Vũ muốn thành lập vương quốc, cho nên toàn bộ Vệ Thành mở cửa đón khách.

- A, thành lập vương quốc?

Linh Vận sửng sốt.

Phượng Nhi gật đầu nói:

- Những người đó nói như vậy.

Khi cô ta đi mua phiếu thì nhân viên bán vé có nói về việc này.

- Chuyện đại sự như thành lập vương quốc sao lại đột ngột như vậy chứ?

Phó Kỵ Sĩ Trưởng cau mày nói.

Ma Pháp Sư đi theo kinh ngạc nói:

- Đúng vậy, trước đó chúng ta không hề nghe được bất cứ tin tức nào?

Phó Kỵ Sĩ lạnh lùng nói:

- Vương quốc không phải nói xây là xây, không có các quốc vương ở những quốc gia chung quanh thừa nhận, như vậy cái gọi là vương quốc chính là chuyện cười.

Linh Vận đột nhiên kinh ngạc thốt lên:

- A, đó không phải là chú Tề Nhĩ Nạp sao?

Cô lơ đãng nhìn về phía đại sảnh trạm xe, thấy được vài bóng dáng quen thuộc.

Ma Pháp Sư đi theo quay đầu nhìn lại, kinh ngạc nói:

- Cái gì, Tề Nhĩ Nạp, quốc vương của vương quốc Tây Hoa?

Đôi mắt của Phó Kỵ Sĩ Trưởng không khỏi trợn to, hắn đương nhiên là nhận ra Tề Nhĩ Nạp, chỉ là không hiểu tại sao quốc vương của vương quốc Tây Hoa lại ở chỗ này?

- Lăng Hương!

Đôi mắt đẹp của Linh Vận sáng lên, thấy được cô gái đứng ở bên cạnh Tề Nhĩ Nạp.

Trong đại sảnh trạm xe lửa, Tề Nhĩ Nạp đang nghe thuộc hạ hội báo tình huống.

Bọn họ vừa mới đến Thành Buôn Bán Sơn Hải hôm nay, đang chuẩn bị rời đi trạm xe lửa để liên lạc người của thành Huyền Vũ.

Kỵ Sĩ thám thính tin tức cung kính nói.

- Bệ hạ, đại điển kiến quốc sẽ được tổ chức ở Chủ Thành, chúng ta cần đi xe lửa đến đó.

- Chủ Thành? Đó là nơi nào?

Lăng Hương cau mày hỏi.

Kỵ Sĩ giải thích:

- Điện hạ, trước đó nó được gọi là Nội Thành, hiện tại đã đổi tên là Chủ Thành.

- Ra là thế, chúng ta mau đến đó đi.

Lăng Hương ngây thơ nói.

Sau khi Tề Nhĩ Nạp thu được thiệp mời mà Hổ Tây đưa tới, cô lập tức tỏ vẻ muốn đi theo tới thành Huyền Vũ, làm nũng rất lâu mới khiến cha cô bằng lòng.

- Chờ một chút.

Tề Nhĩ Nạp bất mãn nói:

- Chuyện quan trọng như vậy, tại sao Mục Lương không có phái người tới tiếp đãi chúng ta chứ?

Hiện tại, hắn rất khó chịu, nghìn dặm xa xôi tới tham gia đại điển kiến quốc, nhưng sau khi đến thành Huyền Vũ thì lại không thấy ai nghênh tiếp, như vậy thật sự là rất thất lễ.

- Xin lỗi, ta đến chậm.

Một giọng nói hơi áy náy vang lên.

Đám người quay đầu nhìn lại, thấy Hồ Tiên mang theo Vệ Ấu Lan đi tới.

Vương thất, quý tộc tới đây càng ngày càng nhiều, Hồ Tiên không thể lo liệu hết được, đành phải nhờ các tiểu hầu gái đến giúp đỡ.

- Hồ Tiên các hạ.

Đáy mắt của Tề Nhĩ Nạp hiện lên một tia không được tự nhiên, sự bất mãn trong lòng tiêu tan hơn phân nửa.

Hồ Tiên bình tĩnh nói:

- Tề Nhĩ Nạp bệ hạ, xin lỗi vì sự chậm trễ của ta.

Tề Nhĩ Nạp đáp với giọng điệu đông cứng:

- Không có việc gì, khi nào thì bắt đầu tuyên bố đại điển kiến quốc thế?

Hắn không phản đối thành Huyền Vũ lập vương quốc, mà dù muốn phản đối thì cũng không có năng lực.

Hắn biết Mục Lương lợi hại, cũng biết thành Huyền Vũ lớn mạnh, khi thấy được sự biến hóa của thành Huyền Vũ thì càng không muốn đắc tội bọn họ, hoặc có thể nói không muốn đắc tội vương quốc Huyền Vũ tương lai, chỉ hy vọng sau này có thể tiếp tục hợp tác.

Hồ Tiên mỉm cười nói:

- Ba ngày sau, trên quảng trường Chủ Thành, bệ hạ có thể đi xe lửa đến Chủ Thành trước, chỗ ở đã được sắp xếp xong xuôi.

- Ừ!

Tề Nhĩ Nạp chậm rãi gật đầu.

Hồ Tiên ra hiệu cho Vệ Ấu Lan, nói:

- Vé xe lửa đã chuẩn bị xong, bệ hạ chuẩn bị một chút là có thể vào trạm!

Tiểu hầu gái tiến lên, đưa vé xe lửa đã chuẩn bị trước đó cho Tề Nhĩ Nạp.

Lăng Hương tiếp nhận vé xe lửa, đang chuẩn bị đi soát vé cùng với cha cô thì lại nghe được giọng nói của bạn tốt.

- Chú Tề Nhĩ Nạp, Lăng Hương!

Giọng nói kinh ngạc xen lẫn vui mừng của Linh Vận truyền đến lỗ tai mọi người.

- Cộp cộp cộp ~~~

Lăng Hương quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy được Linh Vận, đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời, hưng phấn hô:

- Linh Vận, ngươi vẫn còn ở thành Huyền Vũ sao!?

Cô cho rằng bạn thân đã chơi chán và rời đi rồi, không ngờ đối phương vẫn còn ở nơi này, dù sao thì Linh Vận rời đi vương quốc Tề Nhĩ Vô đã hơn ba tháng.

Linh Vận cười tươi như hoa, giải thích:

- Ừ, ta đang chuẩn bị đến Vệ Thành dạo chơi, không ngờ lại nhìn thấy mọi người ở chỗ này.

- Là Linh Vận à?

Tề Nhĩ Nạp cũng nhận ra Linh Vận, trên mặt hiện lên nụ cười nhạt.

Linh Vận vui vẻ hành lễ:

- Chào chú Tề Nhĩ Nạp.

Tề Nhĩ Nạp giơ tay đáp lại, cười hỏi:

- Cha ngươi còn chưa tới sao?

- Cái gì cơ?

Linh Vận sửng sốt một chút.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng và mấy người đi theo nghe vậy cũng sửng sốt không kém.

Tề Nhĩ Nạp nói:

- Ngươi còn không biết sao, cha và mẹ ngươi cũng tới tham gia đại điển kiến quốc của vương quốc Huyền Vũ, tính toán thời gian thì chắc sắp đến rồi.

- Thật vậy chăng?

Đôi mắt của Linh Vận nhất thời sáng lên.

Tề Nhĩ Nạp cười ha ha nói:

- Tự nhiên là thật, trước khi xuất phát ta có liên lạc với cha của ngươi mà.

- Thật tốt quá, cha ta sắp tới đây rồi!

Linh Vận vui mừng reo lên, phụ thân tới đây nghĩa là cô có thể yên tâm vui chơi thêm một đoạn thời gian nữa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận