Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2381: Thấy Rõ Rồi Chứ? Cho Nên Mau Bỏ Sự Kiêu Ngạo Của Mình Đi.

- Ta đi Vệ Thành Số Một.

Một vị Ma Cà Rồng trẻ tuổi giơ tay lên.

- Ta đi trấn Vũ Thái, nghe tên rất tốt.

- Ta đi Vệ Thành Số Ba.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ Ma Cà Rồng đều đã chọn xong nơi sinh sống sau này.

Hi Bối Kỳ nhắc nhở:

- Rất tốt, nhắc nhở các ngươi một câu, khi nào sống ở vương quốc Huyền Vũ đủ năm năm thì có thể tự do lựa chọn nơi sinh sống, điều kiện tiên quyết là các ngươi có năng lực mua nhà.

- Ta biết rồi.

Nhóm Ma Cà Rồng lên tiếng đáp.

Hi Bối Kỳ quay đầu hô:

- Người đâu, dẫn bọn hắn đến chỗ ở của mình đi.

- Vâng.

Các nhân viên công vụ chờ đợi đã lâu nhanh nhẹn đi lên trước rồi dẫn dắt từng nhóm Ma Cà Rồng đến các tòa thành và thôn trấn khác nhau. Những nhân viên này thuộc Cục Quản Lý, bọn hắn sẽ thu xếp cho nhóm Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ cảm thán nói:

- Vẫn là Mục Lương tốt nhất, nếu đổi thành người khác thì còn lâu mới để bụng đến chuyện này, còn cho nhân viên sắp xếp cho bọn hắn.

Áo Lợi Tư và Áo Lợi Ba liếc nhau, trầm mặc từ chối cho ý kiến.

- Được rồi, những người còn lại theo ta trở về Chủ Thành.

Hi Bối Kỳ nhìn về phía nhóm Ma Cà Rồng còn lại.

Có mười tên Ma Cà Rồng ở tại Chủ Thành, trong đó bao gồm Áo Lợi Tư và Áo Lợi Ba, những người này sẽ do Hi Bối Kỳ mang về Chủ Thành.

- Đi như thế nào?

Các Ma Cà Rồng còn lại tò mò hỏi.

- Bay trở về.

Hi Bối Kỳ nhàn nhạt nói.

- Ồ...

Nhóm Ma Cà Rồng lên tiếng.

- Đi thôi.

Hi Bối Kỳ giương cánh bay lên trời, đôi mắt màu vàng óng biến thành màu đỏ của máu.

Các Ma Cà Rồng khác thấy thế vội vàng đuổi theo, đoàn người vỗ cánh bay về phía Chủ Thành.

- Nếu có Cửa Truyền Tống thì tốt rồi.

Hi Bối Kỳ nói thầm một tiếng.

Thời gian trôi qua, bọn hắn đã tới gần Chủ Thành vương quốc Huyền Vũ, khi nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh to lớn, ngoại trừ hai cha con Áo Lợi Ba thường tới đây thì các Ma Cà Rồng còn lại không khỏi lên tiếng thán phục.

- Đây chính là Thánh Thụ của vương quốc Huyền Vũ sao? Hình như nó còn lớn hơn cả lúc trước nữa.

Nhóm Ma Cà Rồng cảm thán không ngớt.

Hi Bối Kỳ nhắc nhở một câu:

- Nhớ kỹ, trong Chủ Thành cấm bay lượn.

- Ta biết rồi.

Nhóm Ma Cà Rồng lên tiếng.

Hi Bối Kỳ quay đầu lại nói tiếp:

- Càng không thể sinh ra ý tưởng không nên có đối với Thánh Thụ, những thứ như lá, trái cây, hoa, toàn bộ những gì của Thánh Thụ đều không thể chiếm làm của riêng.

Ở trong hiến pháp, Thánh Thụ là sự tồn tại thần thánh, là ‘Trời’ của vương quốc Huyền Vũ.

Nhóm Ma Cà Rồng nghe vậy bĩu môi, ngoài mặt gật đầu nhưng trong lòng lại không thèm bận tâm lời nhắc nhở của Hi Bối Kỳ.

Bọn hắn giảm độ cao, đáp xuống một chỗ trong Chủ Thành.

Vì Hi Bối Kỳ dẫn đường nên bọn hắn mới có đặc quyền này, nếu không thì chỉ có thể tiến vào Chủ Thành bằng cổng chính.

Sự xuất hiện của bọn hắn lập tức hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người.

Sau khi nhóm Ma Cà Rồng hạ cánh thì ánh mắt tất cả mọi người vẫn luôn trợn tròn, hiển nhiên bị hấp dẫn bởi cảnh vật nơi đây.

- Nơi này chính là Chủ Thành vương quốc Huyền Vũ à?

Nhóm Ma Cà Rồng thán phục liên tục.

Trong ánh nhìn của bọn hắn, từng chiếc xe thú và xe đạp chạy bon bon trên con đường lớn, khắp nơi thoạt nhìn ngăn nắp và có trật tự. Hai bên đường tràn đầy màu xanh của lục thực, hương hoa xộc vào mũi, bầu không khí trong lành, không hề có chút mùi hôi thối.

Nhóm Ma Cà Rồng lập tức bị hấp dẫn thật sâu bởi cảnh phồn hoa trước mắt, tiếng thán phục không dứt bên tai.

- Nơi đây quá tuyệt vời!

Nhóm Ma Cà Rồng tấm tắc khen ngợi.

Bọn hắn thấy rất nhiều quý tộc đi ngang qua, ai nấy đều mặc vàng đeo bạc trên người, thoạt nhìn phú quý không gì sánh được.

So sánh hai bên, nhóm Ma Cà Rồng không khỏi ăn mặc có chút keo kiệt.

Hi Bối Kỳ lạnh nhạt đả kích:

- Thấy rõ rồi chứ? Cho nên mau bỏ sự kiêu ngạo của mình đi.

-...

Áo Lợi Ba giơ tay lên nâng trán.

Nhóm Ma Cà Rồng co giật khóe miệng, lòng tự trọng có bị thương tổn.

Hi Bối Kỳ phất tay nói:

- Đi thôi, chỗ ở của các ngươi là ở đường Giáp Thứ Ba, đây chính là vị trí tốt.

Đường Giáp Thứ Ba gần khu Trung Ương và Siêu Thị Huyền Vũ nhất, ở trên lầu còn có thể nhìn thấy quảng trường Chủ Thành, còn có thể nhìn thấy gác chuông khổng lồ và đồng hồ quả lắc.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Bối Kỳ chỉ về phía Siêu Thị Huyền Vũ, nhắc nhở:

- Nơi đó là Siêu Thị Huyền Vũ, bên trong có quầy hàng bán máu, các ngươi có thể xuất trình thẻ căn cước để mua.

- Nhưng chúng ta không có thẻ căn cước.

Thiếu niên Ma Cà Rồng nhỏ giọng nói.

Hi Bối Kỳ xua tay nói:

- Yên tâm đi, khi nào các ngươi ổn định chỗ ở thì lại đến Cục Quản Lý làm thẻ căn cước, khoảng ba ngày sau là có thể nhận được thẻ căn cước tạm thời.

Ma Cà Rồng có thân phận đặc biệt, khi ở Chủ Thành thì phải đến đăng ký tại Cục Quản Lý, sau đó là chụp hình làm thẻ căn cước rồi chờ được phê duyệt.

Thẻ căn cước tạm thời chỉ có giá trị một năm, khi nào không phạm sai lầm thì mới có thể xin làm thẻ căn cước chính thức, trở thành công dân hợp pháp của vương quốc Huyền Vũ.

Áo Lợi Ba và Áo Lợi Tư cũng giống như vậy, không có ngoại lệ.

- Ừ ừ ừm….

Nhóm Ma Cà Rồng gật đầu đáp lại.

Hi Bối Kỳ tiếp tục giới thiệu:

- Siêu Thị Huyền Vũ bán rất nhiều thứ như thức ăn, nước uống, quần áo,… có đủ cả, chỉ cần các ngươi có đồng Huyền Vũ.

Nhóm Ma Cà Rồng gật đầu, càng nghe càng cảm thấy hứng thú đối với Siêu Thị Huyền Vũ người đến người đi.

Hi Bối Kỳ chỉ về phía con đường xa xa:

- Nơi đó có Nhà Tắm Công Cộng, Rạp Chiếu Phim và các những trò trò vui giải trí khác.

- Nghe có vẻ rất tốt.

Trong mắt các Ma Cà Rồng lóe lên tia tò mò.

Hi Bối Kỳ mỉm cười nói:

- Các ngươi sẽ thích, chỉ cần không gây sự là được, nếu không thì sẽ bị đăng lên báo, bị toàn bộ dân chúng trong vương quốc biết, như vậy sẽ khiến gia tộc mất mặt.

Nhóm Ma Cà Rồng nghe vậy lập tức lộ ra biểu cảm nghiêm túc.

………

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Bối Kỳ từ trên trời giáng xuống, rơi vào quảng trường tầng tám khu Trung Ương, cánh sau lưng lùi vào trong cơ thể, tròng mắt màu đỏ ngòm cũng khôi phục thành màu vàng kim, kích động chạy vào cung điện, hô:

- Ta đã về rồi ~~~

- Hoan nghênh ngài trở về.

Tiểu Tử ló đầu ra khỏi phòng bếp, ngọt ngào chào hỏi:

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ rửa tay đi, mọi người chuẩn bị ăn cơm trưa rồi.

- Ừm!

Hi Bối Kỳ lên tiếng, nàng vừa mới thu xếp các tộc nhân ổn thỏa, vội trở về đây để thưởng thức bữa trưa.

Cô rửa tay xong đi vào nhà ăn, ngoại trừ Mục Lương thì những người khác đều ở đây.

Hi Bối Kỳ nhìn thấy người quen, kinh ngạc hỏi:

- A, hôm nay Phi Nhi không ăn ở Sở Nghiên Cứu à?

- Mục Lương bắt ta nghỉ ngơi.

Vưu Phi Nhi giải thích.

- Hắn làm rất đúng, ngươi đã không ngủ mấy đêm rồi, làm quá sức sẽ không tốt cho cơ thể đâu.

Hi Bối Kỳ gật đầu nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận