Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1993: Hy Vọng Là Thật...



Lạp Nhã bình tĩnh nói:

- Bọn họ chưa chắc muốn rời đi, ở đây còn có cơ hội đột phá, có thể kéo dài thọ mệnh, nếu không thì bọn họ cũng sẽ không tới nơi này.

Hi Đức Vưu Kỳ hỏi:

- Cần bao nhiêu tinh thạch ma thú?

- Ít nhất là một viên tinh thạch ma thú cấp 8 cho một người.

Hi Bối Kỳ nói xong nhìn về phía Mục Lương.

Anh bình tĩnh đáp:

- Thực lực càng mạnh thì cần tinh thạch ma thú càng nhiều, hoặc tới làm công ở thành Huyền Vũ, ít nhất là hai mươi năm.

- Đúng rồi, chính là như vậy.

Hi Bối Kỳ nhận đồng gật đầu.

Hi Đức Vưu Kỳ chậm rãi gật đầu, nói:

- Như vậy cũng tốt.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Mọi người chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta sẽ rời đi nơi này.

- Nhanh như vậy sao?

Hi Đức Vưu Kỳ cau mày lại.

Mục Lương nói với giọng điệu bình thản:

- Ta còn rất nhiều việc cần xử lý ở thành Huyền Vũ, nếu đã tìm được biện pháp trở về thì tất nhiên là càng sớm càng tốt rồi.

- Vậy chúng ta đi thu dọn một chút.

Đôi mắt đẹp của Hi Sắt sáng ngời.

- Đi đi.

Mục Lương gật đầu một cái.

Trong lòng Hi Sắt cười nở hoa, nắm tay kéo chị gái về nhà.

- Sư phụ?

Vân Vân nhìn về phía Hi Đức Vưu Kỳ.

- Ngươi đi thu dọn đồ đạc đi.

Lão gật đầu một cái.

Vân Vân lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, nhanh chóng chạy về nhà gỗ.

Cô quá kích động, rốt cuộc có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, mỗi lần nghe người trong Thánh Thành kể về thế giới bên ngoài thì nàng vô cùng khao khát.

Mục Lương liếc nhìn đồng hồ, bình thản nói:

- Ta đi tìm Tân Tây.

- Ta cùng đi với ngươi.

Ly Nguyệt đi tới trước.

- Ừm.

Mục Lương nắm tay cô gái tóc bạc và thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh đi tới trước nhà gỗ của Tân Tây.

Khi Vân Vân dẫn bọn họ đi dạo Thánh Thành thì từng giới thiệu chỗ ở của Tân Tây.

Ly Nguyệt đi lên trước, giơ tay lên gõ cửa.

- Cộc cộc cộc ~~~

- Ai vậy?

Một giọng nói quen thuộc từ trong nhà truyền ra.

- Là ta đây, Mục Lương.

Mục Lương mở miệng đáp lại.

Trong phòng an tĩnh một hồi rồi mới truyền tới tiếng bước chân, ngay sau đó cửa gỗ bị mở ra.

Tân Tây đặt tay lên chốt cửa, vẻ mặt say rượu nhìn Mục Lương, cười ha ha nói:

- Là ngươi à? Thế nào? Đừng nói với ta là ngươi đã tìm được biện pháp rời đi nơi này rồi đấy.

- Làm sao ngươi biết ta muốn nói cái này?

Mục Lương cười khẽ vài tiếng.

- Ha ha, ta biết là không thể nào mà…. Ngươi nói cái gì?

Tân Tây nói được một nửa thì sững sờ, cơn say rượu lập tức tiêu tan hơn gần hết.

- Ta đã tìm được biện pháp rời đi nơi này, lời nói trước đó của các hạ vẫn còn tính chứ?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

- Ngươi không nói đùa à?

Tân Tây tiến lên trước một bước, nét mặt tràn đầy sự kinh ngạc và khó mà tin được.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Đương nhiên là thật rồi, ta không có lý do để lừa ngươi.

- Đúng vậy, người cần gì phải gạt ta chứ.

Ánh mắt của Tân Tây lóe lên, dường như trong lòng đang đắn đo cái gì đó.

Bà suy nghĩ một chút, ngước mắt nói:

- Ta đồng ý, nếu như ngươi thật sự có thể mang ta rời đi nơi này thì ta sẽ đến ở thành Huyền Vũ.

- Được, vậy thì mời thu dọn đồ đạc, ngày mai ta sẽ kêu người đến đón ngươi.

Mục Lương mỉm cười nói.

- Ừ.

Tay của Tân Tây run nhè nhẹ.

Bà hít sâu một hơi, nói với giọng điệu vô cùng nghiêm túc:

- Hy vọng ngươi đừng để cho ta thất vọng.

- Tất nhiên rồi.

Mục Lương phất tay tạm biệt mà không quay đầu lại, mang Ly Nguyệt rời đi.

Tân Tây nhìn chăm chú vào bóng lưng của Mục Lương, tim đập nhanh hơn rất nhiều, bà thật sự có thể rời khỏi nơi này sao?

Bà tới hòn đảo này đã được vài chục năm, mười năm trước đột phá Thánh giai, sau đó mỗi ngày đều suy nghĩ bao giờ mới có thể rời khỏi đây.

Hiện tại, có người nói cho bà rằng người ấy đã có biện pháp rời đi, điều này làm cho bà cảm thấy không phải chân thực.

- Hy vọng là thật...

Tân Tây nhẹ giọng lẩm bẩm, đứng ở cửa một lúc lâu mới xoay người vào nhà thu dọn đồ đạc.

………….

- Ong ong ong ~~~

Ong Thợ khổng lồ từ trên trời giáng xuống, rơi vào tầng tám khu Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan bước xuống Ong Thợ rồi dặn dò tiểu hầu gái ở cửa:

- Một hồi nữa có người tên là Già Lực Lỗ tới, bảo hắn tới thư phòng gặp ta.

- Vâng.

Vân Hân ngoan ngoãn gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan đi vào cung điện không bao lâu thì Già Lực Lỗ đã bị hộ vệ Trung Ương mang đến.

Hộ vệ trầm giọng nói:

- Vị này chính là người mà đại nhân Thấm Lan muốn gặp.

- Ta biết rồi, đi theo ta.

Vân Hân quan sát Già Lực Lỗ, ra hiệu lão đuổi theo.

Già Lực Lỗ vừa lấy lại tinh thần từ trong sự chấn động mà Trà Thụ Sinh Mệnh mang tới, lão cảm thấy cả người thoải mái vô cùng, khu Trung Ương quá gần Trà Thụ Sinh Mệnh, khí tức nguyên tố sinh mệnh càng thêm nồng nặc.

Dù sao thì lão cũng là Hắc Ma Pháp Sư, có một loại si mê đối với nguyên tố sinh mệnh.

Vân Hân thấy lão còn đang đứng ngẩn người, không khỏi đề cao âm lượng:

- Già Lực Lỗ các hạ, mời đi theo ta.

- Ồ, tốt, tốt.

Già Lực Lỗ phục hồi tinh thần lại, vội vã đi theo hầu gái vào cung điện.

Lúc này, lão mới hiểu được nguyên nhân mà Hắc Phượng Hoàng và các Hắc Ma Pháp Sư còn lại chưa ra tay với thành Huyền Vũ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai người đi trong hành lang cung điện, các bức tranh treo trên tường hấp dẫn Già Lực Lỗ, mỗi một bức tranh đều là tinh phẩm, không hề thua kém tranh treo ở đại sảnh Trung tâm Huyền Vũ.

- Cộc cộc cộc ~~~

Vân Hân gõ cửa thư phòng, cung kính nói:

- Thư ký đại nhân, Già Lực Lỗ các hạ đã tới.

- Vào đi.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Lúc này, Vân Hân mới đẩy cửa ra, dẫn Già Lực Lỗ đi vào trong thư phòng.

Bên trong thư phòng, Nguyệt Thấm Lan ngồi ở sau bàn làm việc, Diêu Nhi thì đứng ở phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp vai của nàng.

- Thư ký đại nhân.

Già Lực Lỗ khom lưng hành lễ.

- Ta sẽ hỏi ngươi một lần nữa, thành thật trả lời ta.

Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt nói.

- Ừ.

Mặc dù trong lòng Già Lực Lỗ có nghi ngờ nhưng vẫn là cung kính gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan nhấc mắt lên, hỏi lại những câu đã hỏi tại Cục Quản Lý Vệ Thành, đồng thời lại gia tăng thêm vài câu hỏi ở nhiều góc độ khác nhau.

Kết quả toàn bộ hành trình Diêu Nhi an tĩnh không nói lời nào, nghĩa là tất cả câu trả lời của Già Lực Lỗ đều là thật.

- Ngươi nói là muốn sinh sống ỏw thành Huyền Vũ cùng với người nhà, đúng không?

Hiện tại, Nguyệt Thấm Lan mới nhìn thẳng người trước mắt.

- Đúng vậy.

Già Lực Lỗ gật đầu thật mạnh.

- Kể cả khi ngươi chỉ là một người bình thường?

Nguyệt Thấm Lan hỏi một cách ẩn ý.

Già Lực Lỗ sửng sốt một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu:

- Đúng vậy.

- Tốt lắm.

Hàng mi cong của Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nâng lên, giơ tay lên vỗ vài cái, kêu:

- Linh Nhi, tới thư phòng một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận