Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 677: Cố Gắng Kiên Trì Thêm Chút Nữa

Ánh mắt của Cầm Vũ giãy dụa, cuối cùng, cô vẫn cắn răng một cái, đưa tay cầm lấy bình bí dược chữa thương kia gỡ nắp bình ra ngửa đầu uống hết.

Uống xong bí dược chữa thương, tinh thần của cô chấn động, rõ ràng cảm nhận được thể lực đã khôi phục, thương thế cũng chuyển biến tốt đẹp hơn.

- Đúng thật!

Ánh mắt của Cầm Vũ vui lên, nghiêng đầu nhìn về phía giếng thánh.

Có Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan gia nhập, nhóm Hư Quỷ lại một lần nữa bị trấn áp.

- Hư Quỷ nhiều lắm, chúng ta không kiên trì được bao lâu.

Nguyệt Phi Nhan toàn lực vung mạnh Quạt Chu Tước lên.

Hỏa cầu đường kính lớn gấp hai lần, nhanh chóng lấp đầy giếng thánh.

Hỏa cầu từ từ hạ xuống, đem đầu Hư Quỷ đốt cháy hầu như không còn.

Vù vù vù......

Cô gái tóc đỏ thở phì phò, vội vàng lấy ra bí dược chữa thương uống bổ sung cơ thể bị tiêu hao.

- Ta còn có thể chiến đấu tiếp.

Thái Khả Khả tinh lực dồi dào, chờ đợi một nhóm Hư Quỷ xuất hiện.

- Đội trưởng, không có nỏ tiễn.

Tạp Nhi Y phấn chấn cầm bao đựng tên.

Nguyệt Phi Nhan suy nghĩ, khua tay nói:

- Chuẩn bị trở về về thành.

- Ngươi khôi phục thế nào rồi?

Hi Bối Kỳ nhìn về phía Cầm Vũ.

- Còn có thể kiên trì.

Cầm Vũ đưa tay chống đất đứng người lên.

Sắc mặt cô nghiêm túc nói:

- Đa tạ các ngươi đã cho ta uống bí dược chữa thương.

- Đi, vậy chúng ta đi trước.

Hi Bối Kỳ khoác tay áo.

- Bắt nó mang về đi.

Hạ Hạ chân đạp đầu một con hư quỷ, hai tay hai chân đều bị tơ nhện vây khốn cả người, đầu và miệng nó đều không ngoại lệ.

- Đi, về thành.

Nguyệt Phi Nhan vung tay lên.

- Cứ thế này trở về......

Thái Khả Khả xuôi theo miệng giếng nhìn xuống.

- Phải nhanh trở về báo cáo tình huống.

Sắc mặt Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc bảo.

- Được.

Thái Khả Khả vội vàng gật đầu, đưa tay cầm con hư quỷ bị trói kia mang về.

Sáu người vỗ cánh đằng sau bay lên, hướng lối đi bay ra ngoài.

- Thành chủ các hạ, ngươi hãy kiên trì thêm một lát nữa, chúng ta sẽ tới.

Hi Bối Kỳ quay đầu gọi một tiếng, một cái bình lưu ly bị vứt ra.

- Hi vọng sẽ đến kịp......

Cầm Vũ đưa tay tiếp được cái bình lưu ly kia, là bí dược chữa thương.

Cô ngước mắt nhìn, đưa mắt nhìn sáu người rời đi.

Khặc khặc khặc......

Thanh âm của Hư Quỷ lại lần nữa vang lên, cô hít sâu một cái, quay người tiếp tục đối mặt với giếng thánh.

Trong giếng thánh, khí tức của Hư Qủy cao cấp truyền ra.

Vẻ mặt Cầm Vũ nghiêm nghị, sấm sét màu xanh xoay chung quanh thân, cất bước đi vào trong giếng thánh.

Thành Huyền Vũ, khu vực trung ương.

Đại An Ti ngồi trước quảng trường Cung điện, đôi mắt của cô rét lạnh nhìn Trà Thụ Tinh Thần phát sáng, đang suy nghĩ có chút rối loạn.

Bên cạnh cô, Hộ vệ trưởng và một đám hộ vệ ngồi vây quanh, bọn họ đều đã ăn no, thể lực khôi phục hơn phân nửa.

- Đại thống lĩnh, chúng ta ở chỗ này chờ xuống dưới sao?

Sắc mặt của Hộ vệ trưởng ngưng trọng hỏi.

Đại An Ti thở dài, mắt lộ ra vẻ mờ mịt nói:

- Chủ thành Huyền Vũ nói, sáng sớm có thể đến thành Sơn, hiện tại chỉ có thể chờ đợi.

Hộ vệ trưởng mặt nghiêm túc nói:

- Đại thống lĩnh, ngộ nhỡ đây là gạt chúng ta thì sao?

- Chắc sẽ không, chúng ta có gì mà để lừa, không phải sao?

Đại An Ti nhìn về phía Hộ vệ trưởng, đáy mắt hiện cô lên vẻ cô đơn.

Thành Sơn, một nơi sắp bị phá huỷ, còn có cái gì tốt mà tính kế?

-......

Khóe miệng của hộ vệ trưởng giật giật, hắn chỉ có thể thở dài lời này tuy thô nhưng là sự thật.

Trong lòng Đại An Ti đã bắt đầu tin tưởng thành Huyền Vũ có thể di chuyển, nếu không không thể nào xuất hiện ở đây, còn cách thành Sơn gần như thế.

Vù vù......

Đỉnh đầu truyền đến tiếng gió, Đại An Ti bị hấp dẫn lực chú ý.

Cô nghiêng đầu nhìn lại, sáu thân ảnh từ trên trời giáng xuống, bay về hướng quảng trường Cung điện mà đến.

Không Quân đã được đặt biệt phê duyệt, có thể tâm phi hành trên không Trung Ương.

- Đã trở về.

Hi Bối Kỳ thở phào.

Sau khi hai chân cô hạ xuống con mắt màu đỏ khôi phục thành màu vàng, cánh sau lưng cũng thu hồi.

- Thành thật một chút.

Thái Khả Khả đã khôi phục lại thành hình người, một quyền nện trên đầu Hư quỷ đang vật lộn để nó hôn mê ngắn.

- Các ngươi là ai?

Nguyệt Phi Nhan liếc mắt nhìn mấy người Đại An Ti.

Mà Đại An Ti đã sững sờ, trong tay Thái Khả Khả còn đang vác theo Hư quỷ à?

Giọng của Hi Bối Kỳ thanh thuý thúc giục:

- Đi trước gặp thành chủ đại nhân, chuyện khác lại nói sau.

- Đúng, báo cáo chính sự quan trọng hơn.

Thái Khả Khả tán đồng gật đầu.

Đại An Ti vội vàng đứng lên, lớn tiếng hỏi:

- Từ từ, Hư quỷ này bắt được từ bên trong thành Sơn sao?

- Ôi chao, làm sao ngươi biết?

Hi Bối Kỳ ngạc nhiên nói.

- Hiện tại, tình huống thành Sơn như thế nào?

Đại An Ti giọng nói gấp gáp hỏi.

- Ôi, khắp nơi đều có thi thể.

Hi Bối Kỳ thở dài, cảm xúc trầm giọng nói:

- Người sống đều không thấy mấy người.

- Làm sao lại......?

Đại An Ti hoảng loạn thất hồn lạc phách.

- Các ngươi trở lại.

Giọng nói lãnh đạm của Mục Lương truyền đến, anh và Nguyệt Thấm Lan bước ra từ trong Cung điện.

- Đại nhân, ta vừa định đi tìm ngươi báo cáo tình hình đây.

Nguyệt Phi Nhan xoay người giải thích.

- Ừm, nói ở ngay chỗ này đi.

Mục Lương khoát tay áo, ánh mắt rơi vào Hư quỷ bị trói kia.

Anh cất bước đi lên trước, nhìn xuống nó đang ngất xỉu.

- Hiện tại, thành Sơn tử thương vô số, đã đếm không hết, chúng ta không thấy được có bao nhiêu người sống, khả năng đều đã trốn đi hết.

Nguyệt Phi Nhan bẩm báo chi tiết.

- Thực lực Hư quỷ có cao có thấp, bọn chúng xác thực đều chạy ra từ trong một cái giếng của thành Sơn.

Hi Bối Kỳ nói bổ sung:

- Đúng vậy, nơi đó còn có một nữ nhân, tự xưng là thành chủ thành Sơn, hiện tại còn trấn thủ ở nơi đó......

- Thành chủ thành Sơn?

Mục Lương nghe vậy nhìn về phía Đại An Ti.

Con người của cô ấy trừng lớn, giọng nói cô ấy kinh hoàng hỏi:

- Đó là thành chủ của chúng ta, cô ấy thế nào?

Cô gái Ma Cà Rồng mắt nhìn Mục Lương, thấy anh gật đầu, mới tiếp tục nói tiếp.

Hi Bối Kỳ nói chi tiết:

- Cô ấy bị thương không nhẹ nhưng ta cho cô ấy hai bình chữa thương bí dược, chắc còn có thể kiên trì.

- Ừm, làm tốt lắm.

Mục Lương nhẹ gật đầu.

Hi Bối Kỳ nghe vậy lặng lẽ thở phào, đem chuyện còn lại đã trải qua nói hết ra.

Đại An Ti đồng thời cũng thở phào, đại nhân Cầm Vũ còn sống, hiện tại lại có bí dược chữa thương, chắc có thể kiên trì đến khi thành chủ Huyền Vũ đến?

- Quá tốt rồi, thành chủ còn sống.

Trên mặt bọn hộ vệ đều lộ ra ý cười trên mặt.

- Đây là Hư quỷ, dáng dấp rất xấu.

Nguyệt Thấm Lan ngồi xuống bên cạnh Hư quỷ, dùng một cái nhánh cây chọc chọc đầu của nó.

- Các ngươi đi nghỉ ngơi trước đi, sau khi đến thành Sơn, các ngươi tiếp tục làm tiên phong.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Được, không có vấn đề.

Nguyệt Phi Nhan đưa tay chào một cái đúng tiêu chuẩn nhà binh.

- Đi thôi.

Mục Lương cười một tiếng.

Thái Khả Khả dùng chân chọc chọc thân thể của Hư quỷ:

- Thành chủ, Hư quỷ này làm sao bây giờ?

- Vưu Phi Nhi chắc sẽ cảm thấy hứng thú.

Mục Lương mỉm cười nói.

Vưu Phi Nhi luôn nghiên cứu Hư Quỷ Cảm Nhiễm, hiện tại đưa cô một con Hư quỷ còn sống, chắc đối với nghiên cứu có chỗ trợ giúp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận