Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2672: Thảm, Lần Này Xong Rồi

Bên ngoài rừng rậm, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đồng thời thở dài một tiếng.

Nguyệt Phi Nhan cảm thán nói:

- Ngải Lỵ Na thật lợi hại, vừa mới bắt đầu đã giải quyết được hai người của đội hai rồi.

Hi Bối Kỳ nghiêm túc nói:

- Diễn tập mới bắt đầu chưa được một giờ mà đã hao tổn hai người rồi, đối với đội hai mà nói thì chuyện này quả là đả kích không nhỏ.

Đội hai có tổng cộng ba mươi hai người, đây là nhân số đã cộng thêm đám người Hổ Tây.

Ly Nguyệt nói với giọng điệu đáng tiếc:

- Số bảy rất thông minh, cũng rất cẩn thận, đáng tiếc vẫn là sai một bước.

Số bảy của đội hai phát hiện cành cây trên đầu có dị dạng, đó là bị thể trọng của số mười lăm và số mười sáu của đội một đè xuống, đáng tiếc hắn lại không đi lên kiểm tra.

- Đúng là rất đáng tiếc.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Ly Nguyệt cầm bút lên, ghi chép lại các lỗi mọi người mắc phải trong lần diễn tập này, chờ khi nào diễn tập kết thúc thì sẽ dùng nó để tới tiến hành các loại huấn luyện.

Bút trong tay cô không ngừng viết, chỉ vài phút đã viết tràn đầy một tờ.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ngươi viết một ít trọng điểm là tốt rồi.

- Những thứ này đều là trọng điểm.

Ly Nguyệt nghiêm mặt đáp.

- Vậy được rồi.

Mục Lương cười một tiếng, không can thiệp quyết định của cô gái tóc trắng.

Nguyệt Phi Nhan tỏ vẻ nóng lòng muốn thử, nói:

- Nhìn bọn họ chơi vui thật đấy, sớm biết vậy thì ta cũng tham gia diễn tập rồi.

Hi Bối Kỳ liếc bạn tốt, nói:

- Ta sợ ngươi đi vào không đến một giờ thì đã bị đào thải rồi.

- Không thể nào, ta nhất định sẽ chống được tới sau cùng!

Nguyệt Phi Nhan trừng mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Ta không tin, với trí thông minh của ngươi thì mạnh lắm là ba giờ, không thể nhiều hơn được nữa.

Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, vươn tay bóp má của cô gái Ma Cà Rồng khiến đối phương tức giận la lối.

- Mau buông tay, gương mặt xinh đẹp của ta bị ngươi bóp hư mất!

Hi Bối Kỳ vùng vẫy, hai người nhanh chóng vặn đánh thành một đoàn.

Mục Lương dở khóc dở cười, lẽ nào đời trước hai người này là hoan hỉ oan gia à, nếu không thi tại sao chỉ mới nói mấy câu là có thể xông tới choảng nhau rồi.

Hắn nghĩ ngợi một chút, ôn hòa nói:

- Sau này Không Quân cũng sẽ phải tiến hành diễn tập, còn có tiến hành diễn luyện tam quân.

Mục Lương vừa dứt lời thì Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan đều ngừng nghỉ, từng đôi mắt đẹp trừng lớn nhìn Mục Lương.

- Mục Lương, ngươi nói thật sao?

Nguyệt Phi Nhan vừa kích động vừa vui mừng hỏi.

Mục Lương mỉm cười gật đầu:

- Đương nhiên là thật.

Đã là luyện binh thì đương nhiên là phải có diễn luyện mới được.

Nguyệt Phi Nhan xoa tay đứng lên, trong mắt lộ vẻ mong đợi, nói:

- Rất tốt, thời điểm chứng minh ta là người mạnh nhất sắp đến rồi.

- Trước đó thì ngươi phải thắng ta đã.

Hi Bối Kỳ nâng cằm lên, bày ra dáng dấp ta đây mới là mạnh nhất.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:

- Hừ, bàn về cảnh giới thì đúng là ngươi cao hơn ta, nhưng mà đây là diễn tập, thực lực cá nhân không phải là thứ quan trọng nhất.

- Không sao, chỉ cần có thể đánh ngã ngươi là được.

Hi Bối Kỳ nhếch miệng cười, lộ ra hai cái răng nanh đáng yêu.

Cảnh giới thực lực của cô cao hơn cô gái tóc đỏ, hiện tại đã là cường giả cấp 8.

- Ta đây sẽ đánh ngã ngươi trước.

Nguyệt Phi Nhan hung tàn nói một câu, sau đó đứng dậy đụng ngã cô gái Ma Cà Rồng, hai người lại ôm nhau đánh thành một đoàn.

- ...

Khóe mắt của Mục Lương khẽ co giật, nhìn ra được tinh lực của cô gái Ma Cà Rồng và cô gái tóc đỏ rất tràn đầy.

Hắn hỏi với giọng điệu nhẹ bỗng:

- Hai người các ngươi còn muốn xếp hình?

Ngay sau đó, động tác cô gái tóc đỏ và cô gái Ma Cà Rồng đều cứng đờ, hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng buông tay ra.

- Ngươi nói gì thế, chúng ta chỉ đang đùa giỡn thôi.

Nguyệt Phi Nhan lập tức ngồi thẳng lưng, nói với vẻ mặt nghiêm túc.

- Đúng vậy, chúng ta chỉ đang đùa thôi.

Hi Bối Kỳ gật đầu nhận đồng, cũng ưỡn ngực thẳng lưng.

Cô nhìn về phía Mục Lương với ánh mắt mang theo sự cầu xin, nhỏ giọng nói:

- Ta không cần xếp hình đâu, chúng ta vẫn nên quan tâm đến cuộc diễn tập đi.

- Đúng đúng đúng, mọi người mau xem diễn tập.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng nói.

Đáy mắt của Mục Lương hiện lên ý cười, lực chú ý đặt lên trên TV.

Đám người Hổ Tây vẫn còn ở tại chỗ, bọn họ đợi gần mười phút nhưng vẫn không thấy số bảy và số tám trở về.

- Chắc là bọn họ đã xảy ra chuyện rồi.

Khải Na thấp giọng nói.

Đám người Hổ Tây và An Kiệt Lạp trao đổi một hồi, quyết định nói:

- Đi thôi, qua đó nhìn xem một chút.

Ba mươi người chạy về hướng số bảy và số tám rời khỏi, Hổ Tây dẫn đầu, những người khác cảnh giác ngắm nhìn xung quanh, đề phòng có người đánh lén.

Không lâu sau đó, bọn họ thấy được số bảy và số tám đang ngồi đợi tại chỗ, cũng nhìn thấy hai mũi tên trên đầu bọn họ.

Số bảy quay đầu nhìn về phía đám người Hổ Tây, tên nỏ lắc lư trên đầu thoạt nhìn có chút buồn cười.

- ...

Hổ Tây giơ tay lên nâng trán.

Số bảy và số tám bất đắc dĩ nhún vai, trên mặt hiện lên vẻ áy náy.

Khải Na nhìn tên nỏ lúc ẩn lúc hiện trên đầu hai người, nhức đầu nói:

- Quả nhiên là đã xảy ra chuyện.

An Kiệt Lạp ra lệnh:

- Mọi người cảnh giới, kiểm tra xung quanh.

- Vâng!

Nhóm hộ vệ Trung Ương đứng thành một vòng, lấy số bảy và số tám làm trung tâm, tản ra xung quanh

- Tất cả cẩn thận một chút, kẻ địch có thể vẫn đang ẩn thân.

Hổ Tây nhắc nhở.

- Vâng!

Đám người giơ tay lên tỏ vẻ đã hiểu.

Hổ Tây nhìn về phía số bảy và số tám, vươn tay khều tên nỏ trên đầu hai người, tơ nhện rất dính, hai mũi tên lắc lư một cách vững vàng.

- Ai~

Cô không khỏi thở dài lần nữa.

Số bảy và số tám cúi đầu, làm hết phận sự đóng vai người "Chết", ánh mắt không dám đối diện với đám người Hổ Tây, sợ không khống chế được mà tiết lộ manh mối cho bọn họ.

Mười phút sau, những người đi kiểm tra tình huống xung quanh đều trở lại, tất cả đều lắc đầu tỏ vẻ không có phát hiện gì khác lạ.

- Đáng chết.

Hổ Tây tức giận đến nghiến răng.

- Làm sao bây giờ?

Khải Na nghiêm mặt nói.

Hổ Tây suy nghĩ một chút, nói:

- Nếu bọn họ bị ngộ hại ở đây, vậy chứng minh phương hướng này là đúng, chúng ta tiếp tục tiên vào sâu hơn dò xét đi.

An Kiệt Lạp nhắc nhở:

- Nhưng chuyện này cũng có thể là cái bẫy khác để mê hoặc chúng ta.

Ti Toa Lệ nói:

- Không loại trừ khả năng này, nhưng bây giờ chúng ta không còn cách khác, trước hết cứ tiếp tục tìm kiếm đi.

- Ừm, chỉ có thể như vậy thôi.

An Kiệt Lạp gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận