Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1323: Tập Thể Dục Theo Đài



Nguyệt Thấm Lan a một tiếng, kinh ngạc nói:

- Đây là cái gì vậy?

- Tranh minh họa các tư thế tập thể dục theo đài.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

- Tập thể dục theo đài?

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, trên mặt hiện lên sự nghi ngờ.

Mục Lương giải thích:

- Đây là phương thức giúp các học sinh rèn luyện nâng cao thể chất thôi.

Anh cảm thấy trường học chỉ dạy tri thức thôi là vẫn chưa đủ, nên dạy bọn trẻ kiến thức về những phương diện khác, ví dụ như dưỡng thành thói quen tốt như rèn luyện cơ thể.

Dù sao thì cơ thể mới là quan trọng nhất, người ốm yếu dễ dàng sinh bệnh sẽ không tốt.

- Nhìn có vẻ rất thú vị.

Nguyệt Thấm Lan duỗi tay cầm tranh minh họa tập thể dục theo đài rồi nhìn từng hình một.

- Hay bây giờ ta dạy cho ngươi?

Mục Lương vươn tay ôm eo của Nguyệt Thấm Lan.

Cô ưu nhã nói:

- Được thôi.

Mục Lương đứng lên, lôi kéo Nguyệt Thấm Lan đi tới chính giữa văn phòng.

- Đứng đây đi.

Cô kích động nói.

Được, động tác thứ nhất, dậm chân tại chỗ.

Mục Lương đứng nghiêm, hô to khẩu hiệu, bắt đầu dậm chân tại chỗ.

- Một hai ba bốn, năm sáu bảy tám, hai hai ba bốn, năm sáu bảy tám.....

Nguyệt Thấm Lan sững sờ nhìn anh, cố gắng hết sức để không cười ra tiếng.

- Ha ha ha ~~~

Cuối cùng, cô vẫn không nhịn được mà bật cười, tiếng cười như chuông ngọc vang khắp thư phòng.

Mục Lương buồn cười nói:

- Ngươi đừng đứng đó, cùng tập đi.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan tận lực nín cười, bắt chước anh khởi động tay và chân.

Cô giang hai tay, vòng eo vặn vẹo khiến người khác không thể rời mắt.

-.....

Miệng của Mục Lương mấp máy, trong lúc nhất thời không thể dời mắt được.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn về phía anh, cười hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

- Không có việc gì, chúng ta học động tác thứ hai.

Mục Lương ho nhẹ hai tiếng.

Anh bước một bước tới trước, hai tay giơ cao:

- Động tác duỗi người, một hai ba bốn, năm sáu bảy tám, hai hai ba bốn, năm sáu bảy tám.......

- Rất đơn giản.

Nguyệt Thấm Lan dần dần trở nên nghiêm túc, bắt chước anh hoàn thành từng động tác.

Mười phút sau, hai người đã hoàn thành trọn bộ bài tập thể dục theo đài.

Phù......

Mục Lương khẽ nhả ra một hơi, ánh mắt mang theo ý cười nhìn về phía cô:

- Nhớ kỹ rồi chứ?

- Rất đơn giản, ta đã nhớ hết rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương nói tiếp:

- Ừ, vậy ngươi đi dạy cho Tiểu Lan và những người khác, sau đó để các cô ấy đến trường học giảng dạy.

- Được rồi, hóa ra mục đích của ngươi là như vậy.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt.

Mục Lương cười mà không nói lời nào, anh nâng cằm của Nguyệt Thấm Lan, bốn mắt nhìn nhau, hai người dần dần tới gần nhau hơn.

- Hừ, cái này lại không khó.

Nhịp tim của cô hơi rối loạn, đôi mắt màu xanh nước biển có chút hoảng hốt.

Mục Lương cúi đầu lưu lại một nụ hôn trên môi cô, khẽ cười nói:

- Đi thôi, khi nào các cô ấy học xong thì ta sẽ dạy ngươi vật lý trị liệu mắt.

- Được.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan ngập nước, hờn dỗi liếc Mục Lương một cái.

Trong lòng cô loạn như ma, vội vàng xoay người đi ra ngoài, về phần vật lý trị liệu mắt mà Mục Lương nói đã bị cô vứt ra sau đầu.

- Rất mềm mại.

Mục Lương quỷ thần xui khiến thốt lên một câu.

-....

Bên tai Nguyệt Thấm Lan lập tức đỏ bừng, cô quay đầu lại trừng anh một cái.

- Ha ha ha!

Mục Lương bật cười, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Không bao lâu, trong cung điện vang lên âm thanh quen thuộc.

- Một hai ba bốn, năm sáu bảy tám, hai hai ba bốn, năm sáu bảy tám......

Mục Lương ngồi trở lại long ỷ, anh giơ tay rút một tờ giấy trắng rồi cầm bút chì vẽ đôi mắt, tiếp theo đánh dấu các huyệt đạo quanh mắt và viết chú thích.

Anh nhớ lại kiếp trước khi còn đọc sách, mỗi hai ngày phải làm vật lý trị liệu mắt một lần.

Trong chính sảnh cung điện, Tiểu Tử và những người khác đứng thành một hàng, mọi người đang cùng Nguyệt Thấm Lan học các động tác tập thể dục theo đài.

Cảm xúc trên mặt Tiểu Tử phá lệ nghiêm túc, mỗi cái động tác đều cố gắng đạt tới sự hoàn mỹ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Động tác nhảy cao, một hai ba bốn, năm sáu bảy tám, hai hai ba bốn, năm sáu bảy tám, ba hai......

Vệ Ấu Lan và những tiểu hầu gái khác hầu như không theo kịp, lần thứ nhất chỉ là học động tác, nhớ kỹ nhịp khẩu lệnh.

Cộp cộp cộp......

- A, các ngươi đang làm cái gì thế?

Mễ Nặc đi ra Thiên Điện, tò mò nhìn mấy người đang nhảy nhót trong sân.

- Chúng ta đang tập thể dục theo đài......

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng lên tiếng, cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình.

- Tập thể dục theo đài? Nhìn có vẻ chơi rất vui!!

Mễ Nặc cảm thấy hứng thú nói.

Cô tràn đầy phấn khởi tiến lên trước, đứng bên cạnh Tiểu Tử, bắt chước mọi người nhảy lên cao.

Nguyệt Thấm Lan dừng động tác lại, sửa đúng:

- Động tác không đúng, hai tay nâng cao hơn nữa, đếm đến hai mới được buông xuống.

- Vâng.

Các cô bé đồng thanh trả lời.

- Thật thú vị!

Mễ Nặc nhảy lên nhảy xuống, đôi tai thỏ lông xù lắc lư liên tục.

Nguyệt Thấm Lan nhớ lại một chút, bắt đầu thay đổi động tác:

- Động tác thứ năm, động tác xoay người, một hai ba bốn, năm sáu bảy tám......

- A cái này cũng thú vị.

Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc sáng lên.

Lần đầu, cô mắc hai lỗi sai sau đó nhanh chóng sửa lại, tới lần thứ hai thì đã có thể nhớ kỹ.

- Động tác thứ sáu, động tác nâng cao đùi.

Nguyệt Thấm Lan nâng cao chân của mình lên.

- Cao tới như vậy sao?

Vệ Ấu Lan sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn trang phục hầu gái mà mình đang mặc, nếu nâng chân cao hơn, sợ là sẽ bị thấy hết.

- Ai nha, ta lỡ dùng sức quá nhiều rồi.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan thoáng qua ý cười, lần này mới sửa đúng động tác.

Lúc này, các cô gái mới thở phào nhẹ nhõm, mặc dù trong cung điện không có những người đàn ông khác, nhưng mọi người vẫn sẽ cảm thấy ngượng ngùng.

Cộp cộp cộp......

Có tiếng bước chân truyền đến, A Thanh đi vào cung điện, nghi ngờ nhìn đám người đang quơ tay múa chân trong sân, tò mò hỏi:

- Các ngươi đang làm gì vậy?

- Chúng ta đang tập thể dục theo đài nha!

Mễ Nặc trả lời thay cho Nguyệt Thấm Lan.

Cô đã nhảy cao hơn mười phút, lúc này gương mặt xinh xắn của cô đỏ bừng do vận động.

Nguyệt Thấm Lan dừng lại một lúc, quay đầu hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

A Thanh vội vàng giải thích:

- Đại nhân Thấm Lan, hai vị trưởng lão Ốc Đảo muốn gặp thành chủ đại nhân, bọn họ đang chờ ở bên ngoài cung điện.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay vén mái tóc màu xanh nước biển sang một bên, hỏi:

- Hai vị trưởng lão nào?

- Là Tam trưởng lão và Tứ trưởng lão.

A Thanh cung kính đáp.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó, gật đầu nói:

- Ta đã biết, đưa bọn họ đến phòng khách đi.

- Vâng.

A Thanh nhanh chóng đáp lại.

…………….

Trong phòng tiếp khách, Bối Nhĩ Liên và Tứ trưởng lão đang ngồi trên sô pha, nước trà trước mặt vẫn còn bốc khói nghi ngút.

- Hai vị ngồi chờ trong chốc lát, thành chủ đại nhân sắp xong việc rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đi vào phòng tiếp khách, nhàn nhạt ngồi xuống vị trí bên cạnh chủ vị.

Cô nâng ly trà lên nhấp một miếng, lông mi mảnh dài nhướng lên, đánh giá Bối Nhĩ Liên và Tứ trưởng lão, hơi nóng che chắn tầm nhìn của cô.

Bối Nhĩ Liên rũ mắt xuống không nói gì, Tứ trưởng lão cũng im lặng, không biết hai người đang suy nghĩ cái gì.

Bạn cần đăng nhập để bình luận