Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2653: Không Biết Bệnh Viện Đa Khoa Có Thể Chữa Khỏi Đầu Óc Của Cô Ta Hay Không

Dao Tây bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào ánh mắt của Mục Lương, nói:

- Hai tên dân đen ti tiện kia cản đường của ta, ta chỉ đẩy nhẹ một chút mà thôi, là chính nàng ta không đứng vững, không thể trách ta.

- Ta tới đây để tham gia yến hội, thân phận của ta tôn quý hơn hai người kia, bọn họ còn làm hỏng giày và váy của ta, đây là lỗi của các nàng.

Cô càng nói càng cảm thấy mình chiếm lý, Hồ Tiên nghe xong giận quá hóa cười.

Hồ Tiên che miệng cười khúc khích, ánh mắt thì lại cực kỳ lạnh nhạt, nói:

- Thú vị đấy, không biết Bệnh Viện Đa Khoa có thể chữa khỏi đầu óc của nàng ta hay không.

Ánh mắt của Mục Lương lạnh xuống, nữ nhân trước mắt này mở miệng ngậm miệng là dân đen làm hắn rất khó chịu.

- Cho nên ngươi nghĩ rằng mình không sai phải không?

Hắn hỏi gằn từng chữ từng câu.

Dao Tây ngạo nghễ nói:

- Ta đương nhiên không sai, Huyền Vũ bệ hạ mời chúng ta tới tham gia yến hội, đương nhiên là coi trọng ta, ngươi phải phạt hai tên dân đen kia thật nặng mới được.

Lão giả nghe vậy hai mắt tối sầm, suýt nữa sợ hãi ngất đi, hắn nỗ lực mở to hai mắt, muốn nhắc nhở cháu gái không nên nói một ít lời điên khùng.

- Ngươi có đọc qua hiến pháp chưa?

Hồ Tiên thuận miệng hỏi một câu.

Dao Tây chột dạ đáp:

- Hiến pháp quá dày, ta chưa đọc xong...

Cô chưa đọc xong, nhưng mà người hầu đã đọc rồi, bình thường đều là hắn lên tiếng nhắc nhở chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm.

Ánh mắt của Mục Lương lạnh như băng, hờ hững nói:

- Thế thì để ta nói cho ngươi biết, nơi này là vương quốc Huyền Vũ, ở đây thì thân phận quý tộc không có hiệu lực, ngươi cứ luôn mồm bảo người khác là dân đen ti tiện, điều này đã phạm vào tội vũ nhục trong hiến pháp.

Vương quốc Huyền Vũ không có quý tộc, quý tộc ngoại lai mà còn muốn ảnh hưởng con dân của hắn, sợ là ngại mình sống quá lâu rồi.

Dao Tây ngẩn ngơ, nhìn Mục Lương với ánh mắt không thể tin được.

Hắn tiếp tục nói:

- Ngươi ra tay đánh người, còn sai bảo người hầu của mình động thủ muốn móc mắt các nàng, chuyện này phạm vào tội gây hấn và tội cố ý gây gây thương tích cho người khác.

Mỗi một chữ của Mục Lương đều khiến vẻ mặt của Dao Tây trắng thêm một phần.

- Ta chẳng cần biết ngươi là ai, dù cho ngươi có là quốc vương đi nữa, ở vương quốc Huyền Vũ ra tay bắt nạt dân chúng của ta thì đó chính là phạm pháp.

Giọng nói của Mục Lương vô cùng lạnh lùng.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni đều lộ ra vẻ mặt xúc động, những lời này đã chạm vào trái tim các cô, giống như một chùm sáng trong đêm tối, làm cho sự lo lắng trong lòng cả hai hoàn toàn tan biến…

- Ta, ta không phải cố ý.

Giọng điệu của Dao Tây run rẩy, lúc này cô mới hiểu rõ mình phạm sai lầm gì.

Mục Lương lạnh lùng nói:

- Từ dân đen này là sự khiêu khích đối với hiến pháp vương quốc Huyền Vũ, là sự vũ nhục đối với pháp luật của nước ta.

Dao Tây vội vàng nói:

- Không có, ta không có ý như vậy.

Mục Lương vung tay lên, chặn miệng của Dao Tây lại, hờ hững nói:

- Các ngươi sẽ bị đưa vào sổ đen, tương lai cấm nhập cảnh vào vương quốc Huyền Vũ, đương nhiên, đây là chuyện sau khi thời hạn giam cầm của ngươi kết thúc.

- Không phải...

Cơ thể của Dao Tây run rẩy, cô muốn thét chói tai phản bác nhưng lại không thể nói được lời nào.

Sắc mặt của lão giả xám như tro tàn, không ngờ Mục Lương sẽ quyết tuyệt như vậy, nghiêm ngặt chấp hành dựa theo hiến pháp.

Các quý tộc và quần chúng đứng xung quanh nghe được lời nói của Mục Lương, rất nhiều người cảm thấy vô cùng hả giận, đám vương thất quý tộc còn lại thì không dám hó hé câu nào.

- Tống nàng ta vào Ngục Giam, hỏi rõ ràng toàn bộ việc làm phạm tội rồi lại áp giải đến tòa án để thẩm phán.

Mục Lương vung tay lên.

- Vâng.

Hộ vệ Trung Ương cung kính đáp lại.

Đám người Dao Tây bị hộ vệ Trung Ương mang đi, người xung quanh đều an tĩnh lại, đặc biệt là đám quý tộc vừa rồi đứng xem kịch vui, trong lòng ai nấy đều rùng mình.

Bọn họ đứng xem từ đầu đến cuối, đều biết đám người Dao Tây ra tay trước, nhưng thân phận của cô ta là quý tộc tôn quý, vốn tưởng rằng cho dù là quốc vương vương quốc Huyền Vũ biết thì cũng sẽ bỏ qua, nhưng không ai ngờ đến cuối cùng người bị bắt đi lại là Dao Tây.

Các quý tộc đều an phận, trong lòng rõ ràng một chuyện, cho dù là ai phạm pháp thì kết cục đều giống như vậy, ở đây không có sự phân biệt giữa quý tộc và bình dân.

- Ngươi không sao chứ?

Mục Lương nhìn về phía Khắc Lai Mạn và Tây Ni.

- Cảm ơn bệ hạ quan tâm, ta không sao.

Tây Ni cung kính nói.

Thiếu nữ len lén liếc nhìn Mục Lương, trong lòng có chút chua xót, hoài niệm lúc còn đi theo hắn sinh hoạt ở đại lục mới.

Cô tiếp tục nói:

- Ta không sao, nhưng Khắc Lai Mạn bị thương, nàng ấy té ngã hai lần hẳn là bị thương rất nghiêm trọng.

Mục Lương gật đầu nói:

- Yên tâm, chờ có kết quả thẩm phán thì bọn họ sẽ phải bồi thường cho các ngươi không thiếu một xu, đến lúc đó sẽ có người liên lạc các ngươi.

Khắc Lai Mạn lo lắng nói:

- Bọn họ sẽ không trả thù chúng ta chứ?

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Nếu bọn hắn dám làm vậy thì ta sẽ phái người ném bọn hắn xuống biển làm mồi cho cá.

- Cảm ơn Hồ Tiên đại nhân.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni cảm kích nói.

Mục Lương vươn tay ra, ngưng tụ một đoàn nguyên tố sinh mệnh bao phủ toàn thân Khắc Lai Mạn.

- Ông ~~~

Sắc mặt của Khắc Lai Mạn trở nên hồng hào hơn nhìn thấy, cơn đau trên người cấp tốc biến mất, hai chân cũng không còn đau đớn nữa.

- Cảm ơn bệ hạ.

Cô vội vàng đứng lên hành lễ.

Mục Lương bình thản nói:

- Không có việc gì thì trở về đi, đổi một bộ quần áo khác.

- Nhưng mà mấy cái bánh ngọt này.....

Trên mặt của Khắc Lai Mạn lộ ra thần sắc khó xử.

Cô mất mát nói:

- Toàn bộ bánh ngọt đều rơi xuống đất hết rồi, vốn dĩ chúng sẽ được dùng ở trong yến hội.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Chuyện này không trách các ngươi, không sao là tốt rồi, bánh ngọt trên đất sẽ có người tới dọn dẹp, các ngươi trở về nói với Hạ Nhất Nặc là nàng ta sẽ không truy cứu trách nhiệm của cả hai.

- Phù...

Khắc Lai Mạn nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Loại bánh ngọt này rất đắt tiền, một miếng nhỏ đã có giá cao hơn thu nhập mười ngày của các cô.

Cô nhìn bánh ngọt nát be bét trên mặt đất, trong lòng cảm thấy đáng tiếc, quá lãng phí.

- Trở về đi.

Mục Lương giơ tay lên vỗ vai Khắc Lai Mạn.

- Vâng, bệ hạ.

Khắc Lai Mạn cung kính hành lễ, lôi kéo Tây Ni thu dọn rương đựng thức ăn rồi rời khỏi.

Hồ Tiên gọi nhân viên phục vụ Đại Hội Đường tới dọn dẹp bánh ngọt trước cửa.

Chẳng mấy chốc thì bên ngoài Đại Hội Đường đã khôi phục bình thường, các khách mời tiếp tục đi vào trong đại sảnh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền đến, Nguyệt Thấm Lan từ đằng xa đi tới, nghi ngờ nhìn nhân viên phục vụ đang bận rộn tới lui.

- Mục Lương, đã xảy ra chuyện gì à?

Cô hỏi.

Mục Lương giải thích ngắn gọn chuyện đã xảy ra, điều này làm cho vẻ mặt của Nguyệt Thấm Lan có chút khó coi.

Cô nhìn mấy người canh gác cửa chính Đại Hội Đường, đôi mắt màu xanh nước biển hiện lên tia bất mãn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận