Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1726: Không Cần Suy Nghĩ, Ngày Mai Chúng Ta Sẽ Rời Đi



Hồ Tiên tới gần Mục Lương, đuôi hồ ly nhẹ nhàng vuốt lưng của anh, cười quyến rũ, nói:

- Mục Lương, mau nói cho ta nghe về thành Y Lê đi.

- Thành Y Lê rất lớn...

Mục Lương vừa nói vừa đưa tay ra, thi triển năng lực Ý Thức Cụ Hiện, trước mặt hai người nhanh chóng xuất hiện hình ảnh của thành Y Lê.

Hồ Tiên nghe say sưa, thỉnh thoảng dừng lại hỏi một vài vấn đề, khi biết được trong thành Y Lê có rất nhiều nô lệ, đặc biệt là người thú và nửa người thú thì thần sắc của cô trở nên lạnh như băng, cau mày nói:

- Nghe ngươi nói như vậy, trong thành Y Lê này có rất nhiều nô lệ.

Mục Lương gật đầu nói:

- Thành Y Lê có nhiều quý tộc, cho nên nhu cầu sử dụng nô lệ cũng gia tăng.

Hồ Tiên khoanh hai tay trước người, lạnh nhạt nói:

- Hừ, người thú và nửa người thú yếu ớt cho nên mới bị ức hiếp như vậy, nói cho cùng vẫn là do thực lực quá thấp.

- Thật ra ở đây vẫn còn rất nhiều nô lệ nhân tộc, chỉ là người thú và nửa người thú có sức lực lớn cho nên được hoan nghênh hơn mà thôi.

Mục Lương đưa tay vỗ vai Hồ Tiên.

Anh dịu dàng nói:

- Còn nhớ lúc ngươi làm hầu gia ở thành Vạn Yêu chứ, chẳng phải ở đó cũng có rất nhiều nô lệ nhân tộc sao?

Hồ Tiên bĩu môi, im lặng không nói câu nào.

Mục Lương xoa lỗ tai của cô gái đuôi hồ ly, buồn cười nói:

- Thành Huyền Vũ vĩnh viễn sẽ cung cấp sự che chở cho người thú và nửa người thú, chỉ cần bọn họ là con dân của thành Huyền Vũ.

Đương nhiên, nếu là tội phạm vậy thì sẽ tống vào ở trong Ngục Giam, kết quả sẽ thảm hơn so với lúc làm nô lệ.

Trong lòng Hồ Tiên cảm động, ánh mắt trở nên hiền hòa hơn, nói qua chủ đề khác, hỏi:

- Quốc vương Lan Lư Ba không muốn bán Thép Tím, ngươi định làm như thế nào đây?

- Đừng nóng vội, khi nào bọn hắn tới Phố Buôn Bán rồi nói sau.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, trong đôi mắt đen láy có tính toán gì đó, chợt nghĩ tới một chuyện, ôn hòa nói:

- Nhưng trước đó cần phải phái người đi tìm hiểu về chuyện Thép Tím, có thật sự là đã bị thương nhân đặt mua hết hay không?

- Ừ, xem ra ngày mai ta phải bận rộn rồi.

Hồ Tiên nói với giọng điệu sâu xa.

Dựa theo kế hoạch vừa thương lượng, ngày mai Phố Buôn Bán sẽ chật kín người, cô có tự tin này.

- Chỉ cần duy trì trật tự cho tốt thì sẽ ổn thôi.

Mục Lương trấn an.

- Chỉ hi vọng sau khi Ngục Giam mở rộng thì có thể chứa đựng đám người gây chuyện kia.

Hồ Tiên nói một cách ẩn ý.

Mục Lương ngước mắt nhìn về thành Y Lê phía xa, nhẹ giọng nói:

- Nếu ai có thể giao tiền nộp phạt thì không cần thiết nhốt lại.

- Ừ, ta có chừng mực mà.

Hồ Tiên gật đầu, cũng nhìn về thành Y Lê xa xa, cảm thán một câu:

- Khi nhìn thấy tòa thành này ta còn tưởng rằng mình đã trở lại bên kia Kênh Sương Mù.

Mục Lương thở dài:

- Đó là do không khí bị ô nhiễm nặng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì mảnh đất sẽ trở nên cằn cỗi.

- Vậy lần này chúng ta sẽ ở đây bao lâu?

Hồ Tiên quay đầu nhìn về phía Mục Lương.

Anh mỉm cười nói:

- Nhìn tình huống thôi, nhưng chắc sẽ lâu hơn lúc ở thành Tát Luận.

Hồ Tiên chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu suy nghĩ của Mục Lương:

- Bởi vì nơi này có quý tộc, bọn họ đều là kẻ giàu có, sẽ có rất nhiều tinh thạch ma thú, sức mua rất mạnh, phải không?

- Thông minh, kiếm tinh thạch ma thú mới là chuyện quan trọng nhất.

Mục Lương vươn tay vuốt mũi của Hồ Tiên.

- Ta biết ngay mà.

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, nàng cười quyến rũ nói:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ giúp ngươi kiếm tinh thạch ma thú của bọn hắn, một viên cũng không chừa.

- Ta rất chờ mong.

Mục Lương không khỏi bật cười, cảm thấy cô gái đuôi hồ ly hăng hái có chút đáng yêu, ít đi một tia vũ mị.

Mà vào lúc này, chiếc thuyền buôn thứ nhất chậm rãi tới gần Tiểu Huyền Vũ và cập bến Thiên Môn Lâu.

Nếu như Mục Lương và Ly Nguyệt ở đây thì có thể nhận ra những người trên thuyền, đó là những thương nhân mà bọn họ thấy ở trên đảo.

Bọn hắn là nhóm đầu tiên tới thành Huyền Vũ, trước khi xuất phát đã xây dựng tâm lý rất lâu mới cả gan tới đây, mọi người muốn đi lên xem Phố Buôn Bán trông như thế nào, có thể giúp bọn hắn bắt được cơ hội tài phú hay không.

………..

Bên trong đại sảnh nghị sự hoàng cung ở vương thành Tây Hoa.

Tề Nhĩ Lạp ngồi ngay ngắn ở chủ vị, bên cạnh là Đức Đức Đa Nhĩ và Lăng Hương, đối diện là Bối Vi Nhân và Ny Cát Sa.

Bối Vi Nhân ngồi bắt chéo hai chân, trong tay còn cầm ly trà, nghiêm túc nói:

- Bệ hạ, lần này ta tới đây vẫn là vì mảnh đất ở thành Tây.

Mấy ngày nay, cô đều cò kè mặc cả cùng với Tề Nhĩ Lạp, muốn mua đất ở vương thành Tây Hoa để kiến tạo Trung tâm Huyền Vũ và Phố Buôn Bán cỡ nhỏ.

Bên trong vương thành Tây Hoa, thành Tây là nơi tốt nhất, rất nhiều quý tộc và người giàu đều ở nơi này, là nơi thích hợp nhất để xây Phố Buôn Bán và Trung tâm Huyền Vũ.

Tề Nhĩ Lạp nhấp một miếng trà nóng, trịnh trọng và nghiêm túc nói:

- Các hạ đừng nóng vội, rất nhiều người đều muốn mua mảnh đất ở thành Tây.

Trong lòng Bối Vi Nhân thầm mắng một tiếng, các cô đến vương thành Tây Hoa đã vài ngày nhưng Trung tâm Huyền Vũ vẫn còn chưa được xây dựng, việc buôn bán tự nhiên là dậm chân tại chỗ, sao có thể không nóng vội cho được.

Sắc mặt của cô không thay đổi, nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Bệ hạ cứ nói thẳng, cần bao nhiêu tinh thạch ma thú mới có thể mua được mảnh đất kia.

Tề Nhĩ Lạp trầm tư trong phút chốc, ngước mắt ra vẻ khổ sở nói:

- Nếu các hạ tha thiết mua mảnh đất kia như thế, vậy chỉ cần mười hai viên tinh thạch ma thú cấp 8 là được.

Đức Đức Đa Nhĩ nghe vậy tay run một cái, giá cả này không thấp.

Hắn nhớ một viên tinh thạch ma thú cấp 8 có thể đổi năm trăm ngàn Huyền Vũ, mười hai viên tinh thạch ma thú cấp 8 tương đương với sáu triệu đồng Huyền Vũ.

Đôi mắt đẹp của Ny Cát Sa híp lại, nàng xụ mặt không nói lời nào.

Cảm xúc trên mặt Bối Vi Nhân bình tĩnh trở lại, hai chân thả xuống mặt đất, đột nhiên khẽ cười một tiếng.

- Ha ha ~~~

Cô nhàn nhạt đứng lên, vuốt những lọn tóc rơi rụng trên vai ra sau lưng, nhàn nhạt nói:

- Nếu bệ hạ không có thành ý thương lượng, vậy thì lần hợp tác này coi như kết thúc.

Chân mày của Tề Nhĩ Lạp hơi nhíu lại, mỉm cười nói:

- Các hạ có thể suy nghĩ một chút.

- Không cần suy nghĩ, ngày mai chúng ta sẽ rời đi.

Bối Vi Nhân đáp lại bằng một nụ cười.

Ny Cát Sa không nói lời nào, cô đứng bên cạnh Bối Vi Nhân, nghiêm túc thủ vệ, không tham dự cuộc trò chuyện.

Chân mày Tề Nhĩ Lạp nhíu sâu hơn, hắn không thể nhìn thấu suy nghĩ của Bối Vi Nhân, ngay cả cò kè mặc cả cũng không tiến hành, cứ như vậy mà cắt đứt?

Hắn nhìn bóng lưng Bối Vi Nhân đi ra ngoài, do dự có nên mở miệng giữ lại hay không.

Có điều không chờ hắn mở miệng thì Bối Vi Nhân đã dừng bước.

- Bệ hạ, ta cho rằng thành Huyền Vũ đã mang theo thành ý đến đây.

Bạn cần đăng nhập để bình luận