Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1961: Tại Sao Có Cả Cá Khô Và Lẩu Nữa?



Bên trong khoang thuyền, Lạp Nhã an tĩnh ngồi ở trên ghế dựa mềm, bên cạnh là Hi Bối Kỳ, đối diện là Mục Lương và Ly Nguyệt.

Anh nhìn về phía Lạp Nhã, hỏi:

- Ngươi có thể tính ra vị trí cụ thể của Dạ Nguyệt lão tổ không?

Lạp Nhã lắc đầu trả lời:

- Hiện tại ta chỉ có thể biết được vị trí đại khái mà thôi, phải đến gần hơn nữa thì mới có thể tính ra.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ừm, vậy chúng ta đến gần hơn rồi tính tiếp.

Hi Bối Kỳ chớp đôi mắt màu vàng óng, nhỏ giọng nói:

- Mục Lương, ngươi có cảm thấy tốc độ của phi thuyền quá chậm không?

Mục Lương buồn cười nói:

- Với tốc độ bây giờ là có thể đến vị trí mục tiêu trong vòng hai ngày, như vậy mà ngươi còn cảm thấy chậm à?

Hi Bối Kỳ ngượng ngùng nói:

- Không chậm...

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nếu tốc độ quá nhanh thì ta sợ cơ thể các ngươi sẽ khó chịu.

- Không thể nào, ta đã là cường giả cấp 7 rồi, cơ thể vô cùng khoẻ mạnh.

Hi Bối Kỳ nói xong lập tức giơ tay lên, cho mọi người nhìn thấy bắp tay của mình.

Mục Lương nhìn cánh tay mảnh khảnh như ngó sen kia, khóe môi hơi nhếch lên, không có lên tiếng đả kích đối phương.

- Vậy thì bay nhanh một chút.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, gợn sóng vô hình bao phủ toàn bộ phi thuyền.

- Ông ~~~

Ngay sau đó, cơ thể của Hi Bối Kỳ run lên, lưng dính chặt vào lưng ghế dựa, cảm thụ lực đẩy kinh khủng.

Tốc độ của phi thuyền gia tăng gấp tám lần, giống như một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời trên lưng rùa.

Chỉ mới mấy phút mà nó đã bay ra khỏi bầu trời lưng rùa, vọt vào trong sương mù mênh mông vô tận.

- Vù vù vù ~~~

Nơi phi thuyền đi qua, sương mù dày đặc bị rạch ra một khe hở, hơn mười giây sau mới bị sương mù mới lấp đầy.

Trong khoang thuyền, Lạp Nhã nắm chặt ghế ngồi, sắc mặt có chút trắng bệch.

Ly Nguyệt dựa vào Mục Lương, thoạt nhìn không hề bị ảnh hưởng.

Cổ họng của Hi Bối Kỳ nhấp nhô, nàng chật vật nuốt nước miếng, vội vàng nói:

- Mục Lương, ngươi giảm tốc độ lại một chút đi!

Lấy tốc độ bây giờ của phi thuyền vận chuyển, cô muốn đi lại đều khó khăn, chớ đừng nhắc tới ăn uống.

Mục Lương nghe vậy mới buông tay ra, tốc độ của phi thuyền vận chuyển mới khôi phục lại bình thường.

- Phù ~~~

Hi Bối Kỳ thở phào một hơi, nàng len lén liếc nhìn Mục Lương, sau đó ngượng ngùng le lưỡi.

Lạp Nhã cũng âm thầm thở phào một hơi, lúc này mới cảm thấy hít thở dễ dàng hơn.

Mục Lương nói với giọng điệu lười biếng:

- Muốn nghỉ ngơi thì có thể chợp mắt một chút.

Hi Bối Kỳ đề nghị:

- Ta không buồn ngủ, chúng ta chơi đánh bài đi, hoặc chơi mạt chược cũng được.

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi:

- Ngươi còn mang theo bài poker và mạt chược à?

- Đúng vậy, lúc nào ta cũng mang từ trong người.

Hi Bối Kỳ gật đầu một cái.

- Cái nào cũng được.

Mục Lương cảm thấy không có chuyện gì làm, đánh bài tiêu khiển một chút khá tốt.

- Được rồi!

Hi Bối Kỳ cười lộ hai lúm đồng tiền, nàng vội vã lấy ra một cái hộp cất giữ bài mạt chược trong ma cụ không gian chứa đựng, nhìn về phía Lạp Nhã, hỏi:

- Ngươi biết chơi không?

- Biết.

Lạp Nhã gật đầu một cái.

Lúc nghỉ ngơi cô sẽ đến Phố Buôn Bán dạo một vòng, nơi đó mở một Sòng Bài, cô và Tạp Giai từng chơi vài lần.

- Vậy thì vừa đủ bốn người rồi.

Đôi mắt vàng kim của Hi Bối Kỳ sáng lên.

Cô lại lấy ra một cái bàn xếp nhỏ trong ma cụ không gian chứa đựng, sau đó mở ra đặt trước mặt mọi người, thuần thục xào bài mạt chược.

Khóe mắt của Ly Nguyệt co giật một cái, không khỏi hỏi:

- Bên trong ma cụ không gian chứa đựng của ngươi có những thứ gì thế?

- Chỉ là một ít đồ đạc thường dùng thôi.

Hi Bối Kỳ thuận miệng lên tiếng.

- Gồm có cái gì?

Mục Lương cũng cảm giác hứng thú hỏi.

Hi Bối Kỳ đáp như thuộc nằm lòng:

- Có quần áo, cá khô, nồi lẩu tự sôi, gia vị lẩu...

Ly Nguyệt lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, hỏi:

- Tại sao có cả cá khô và lẩu nữa?

Hi Bối Kỳ nói một cách đương nhiên:

- Ta muốn mời lão tổ ăn lẩu nha.

-... Được rồi.

Ly Nguyệt co giật khóe miệng, đột nhiên cảm thấy lý do này vô cùng hợp lý.

Mục Lương dở khóc dở cười, nhưng cũng không nói gì thêm.

Hi Bối Kỳ xào bài xong thì ném xúc xắc, bốn người sẽ căn cứ số điểm trên xúc xắc để bắt đầu cầm bài.

- Bùm bùm ~~~

Bài mạt chược làm từ lưu ly va chạm lẫn nhau phát ra từng tiếng giòn vang.

Bốn người ngồi quây quần một chỗ, chẳng mấy chốc đã đầu nhập vào trò chơi.

Trong mắt Lạp Nhã lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ thành chủ thành Huyền Vũ đại danh đỉnh đỉnh cũng sẽ ngồi xuống chơi mạt chược với thuộc hạ, quả thật làm người ta cảm thấy không chân thực.

Thời gian trôi qua, trong khoang thuyền thường thường vang lên tiếng hô hưng phấn của thiếu nữ.

…………

Hi Bối Kỳ ghé vào cửa sổ phi thuyền vận chuyển, nhìn sương mù dày đặc ở bên ngoài, đôi mắt màu vàng óng phản chiếu sương mù, nhỏ giọng lầm bầm:

- Trắng xóa, không thể nhìn thấy cái gì hết.

Phi thuyền đã rời đi Rùa Đen một ngày, trong khoảng thời gian này không có xảy ra chuyện bất ngờ, cảnh sắc bên ngoài cửa sổ vẫn không hề có biến hóa.

Hi Bối Kỳ quay đầu nhìn về phía sau, Lạp Nhã dựa vào ghế nhắm mắt ngủ say, Ly Nguyệt đang ở bên trong buồng lái, Mục Lương thì đang viết kịch bản phim điện ảnh mới.

Không ai chơi mạt chược với cô, nhưng cô lại không muốn quấy rầy Mục Lương, cho nên chỉ có thể nhàm chán ngồi không.

- A cáp ~~~

Hi Bối Kỳ không khỏi ngáp một cái, trong khoang thuyền thật sự quá an tĩnh, đầu nhỏ của cô bắt đầu gục lên gục xuống, chẳng mấy chốc đã tiến vào mộng đẹp.

Mục Lương ngước mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng, khóe môi hơi nhếch lên, tiếp tục cúi đầu viết kịch bản.

- Cộp cộp cộp.....

Ly Nguyệt bước ra khoang điều khiển, thấy Lạp Nhã và Hi Bối Kỳ đều ngủ say, không khỏi bước đi khẽ khàng hơn.

Mục Lương ngước mắt nhìn cô, môi mấp máy.

Tuy anh không phát ra âm thanh nhưng Ly Nguyệt vẫn biết anh nói cái gì, Mục Lương đang hỏi cô có muốn chợp mắt một lúc hay không.

Ly Nguyệt lắc đầu, đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh Mục Lương, nghiêng đầu an tĩnh tựa vào vai anh.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương lộ ra chút nhu tình, động tác viết trở nên chậm lại, bên trong khoang thuyền vẫn an tĩnh như trước, chỉ có tiếng bút máy lướt qua mặt giấy.

Không biết qua bao lâu, Mục Lương dường như cảm nhận được cái gì đó, anh thu hồi bút máy và kịch bản vào trong không gian tùy thân.

- Có chuyện gì vậy?

Ly Nguyệt hạ giọng khẽ hỏi ở bên tai anh.

- Phía trước có thứ gì đó.

Mục Lương đáp lại.

Ly Nguyệt nghe vậy vội vàng đứng lên, nhanh chóng chạy về phía khoang điều khiển, lập tức dừng phi thuyền lại.

Rắc... Rắc... ~~~

Đột nhiên, bên ngoài khoang thuyền vang lên tiếng ầm ầm giống như sóng biển đang đánh vào vách núi.

Lạp Nhã và Hi Bối Kỳ bị đánh thức, vội vàng hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì thế?

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, dặn dò:

- Các ngươi đợi ở nơi này, chờ ta trở lại.

- Tốt, ngươi chú ý an toàn đó.

Hi Bối Kỳ vội vàng nói.

- Ta biết rồi.

Mục Lương lên tiếng, cơ thể biến mất ở bên trong khoang thuyền.

Bạn cần đăng nhập để bình luận