Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1743: Tiểu Thư, Bọn Họ Nguyện Ý Giao Dịch Khoáng Thạch Thép Tím



Cây quạt này chỉ có một công năng duy nhất đó là trừ tà tránh ác, bình thường thì Mục Lương coi nó là công cụ để gia tăng khí chất nho nhã.

Mục Lương nhẹ nhàng vẫy quạt, gió nhẹ thổi tan mùi hôi thối xung quanh.

Dáng vẻ của anh lập tức hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người.

Đáy mắt của Ly Nguyệt lộ ra ý cười, thấp giọng nói:

- Mục Lương, ngươi như vậy rất giống động vật tới mùa tìm bạn, quá thu hút sự chú ý của người khác.

- Tại sao ngươi có thể hình dung ta như vậy chứ?

Mục Lương dở khóc dở cười, dùng cán quạt nhẹ nhàng gõ trán cô gái tóc bạc.

Ly Nguyệt hoạt bát nở nụ cười khiến anh nhìn có chút xuất thần.

- Ta cảm thấy cô ấy hình dung rất chuẩn xác.

Khóe môi của Mễ Á giương lên, ra hiệu những người xung quanh, trêu ghẹo nói:

- Ngươi nhìn những người phụ nữ đằng kia đi, ánh mắt của bọn họ giống như đang muốn ăn tươi nuốt sống ngươi vậy.

- Vẻ đẹp trai của một người là không thể ngăn cản được.

Mục Lương cười một cách khoe khoang.

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, sau đó không khỏi bật cười thành tiếng.

- Các vị muốn mua chút gì không?

Một ông lão bày quán ven đường gọi lại bốn người Mục Lương.

Mục Lương quay đầu nhìn lại, bình tĩnh hỏi:

- Ta muốn mua Thép Tím, ngươi có không?

Tròng mắt của ông lão co rụt, hắn vội vàng nhìn xung quanh một vòng, hạ giọng nói:

- Ta không có Thép Tím, hơn nữa đây là thứ mà quốc vương nghiêm cấm buôn bán tư nhân, rất khó tìm được.

- Vậy thật là đáng tiếc.

Mục Lương gật đầu, cất bước đi thẳng về trước đó.

Ông lão há to miệng, muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản Mục Lương.

Trong suy nghĩ của lão, Mục Lương trông giống như người của vương thất, rất có thể đối phương tới Chợ Đen là để điều tra ai lén lút buôn bán Thép Tím, lão không muốn tự tiến lên tìm cái chết.

Không chỉ lão mới có suy nghĩ này, các chủ cửa hàng và chủ quầy hàng khác ở Chợ Đen đều nghĩ như vậy.

Điều này khiến Mục Lương đi từ đầu đường tới cuối đường vẫn không tìm được người bán Thép Tím.

Mễ Nặc thầm nói:

- Chẳng lẽ ở đây không có người bán thép có hoa văn màu tím sao?

- Không, có rất nhiều người nói dối, bọn hắn rất cẩn thận.

Mục Lương lắc đầu nói.

Anh nhẹ nhàng xem thấu lời nói dối của đám người kia, chỉ là khinh thường vạch trần bọn hắn.

- A, vậy làm sao bây giờ?

Mễ Nặc kinh ngạc nói.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi nói:

- Chúng ta đi dạo thêm một lúc nữa, nếu không có người bán thì lại nghĩ những biện pháp khác.

- Vâng, được thôi.

Mễ Nặc lên tiếng và đi theo Mục Lương về phía trước.

Phía sau bốn người cách đó không xa, Trương thúc và Tô Lâm Y Tư nhỏ giọng trò chuyện với nhau.

- Điện hạ, hình như bọn hắn muốn mua Thép Tím.

Trương thúc thấp giọng nói.

Hắn đã hỏi những người chủ sạp và chủ quán kia, câu trả lời đều giống nhau, bốn người quý khí bức người kia nói rõ là muốn mua Thép Tím.

Ánh mắt của Trương thúc rất độc đáo, hắn đã nhận ra khôi giáp trên người Ly Nguyệt và Mễ Á là ma cụ cao cấp, dùng câu quý khí bức người để hình dung không hề quá đáng một chút nào.

Tô Lâm Y Tư ngước mắt nói:

- Ngoại trừ đi hai nhà thương hội xếp hàng mua sắm thì đích xác chỉ có thể đến mua ở Chợ Đen.

Trương thúc lắc đầu, cười chế nhạo nói:

- Hai nhà thương hội kia cố ý chế tạo ra chuyện Thép Tím rất hiếm hoi để nâng giá cả lên cao, chỉ có đồ ngốc mới chịu mua của bọn hắn, hơn nữa còn cần xếp hàng trên một tháng, thậm chí là lâu hơn mới mua được.

Tô Lâm Y Tư chậm rãi gật đầu, nàng biết kẻ đứng sau hai nhà thương hội kia là vương thất và công tước, cả hai đều là cừu nhân của cô.

Trương thúc nhìn về phía bốn người Mục Lương, bĩu môi nói:

- Nếu bọn hắn cứ mãu rêu rao như vậy thì còn lâu mới mua được Thép Tím ở Chợ Đen.

Tô Lâm Y Tư suy nghĩ một lúc rồi quay đầu dặn dò:

- Ngươi đi tiếp xúc bốn người kia một chút, lộ ra chúng ta có khoáng thạch Thép Tím, xem bọn hắn muốn mua hay không?

- Điện hạ, chuyện này quá nguy hiểm, như vậy sẽ bại lộ thân phận của chúng ta mất!

Trương thúc kinh ngạc nói.

- Ngươi cẩn thận một chút thì sẽ không sao.

Tô Lâm Y Tư bình tĩnh nói.

- Thế nhưng mà....

Trương thúc còn muốn nói điều gì nữa thì đã bị ngắt lời.

Tô Lâm Y Tư phất tay nói:

- Đi thôi, ta xem bọn hắn không giống như là người xấu, chỉ là đầu óc hơi ngu si mà thôi.

-...Vâng.

Trương thúc co giật khóe miệng, hắn nhìn kiểu nào thì bốn người kia cũng không giống là người không có đầu óc.

Tô Lâm Y Tư nhìn Trương thúc đi về phía bốn người Mục Lương, trong lòng lại có ý tưởng khác.

Dưới cái nhìn của cô, Mục Lương mang theo một cô gái nửa người thú ra cửa, hơn nữa vẫn luôn giữ gìn cô ta, rõ ràng đối phương không phải là quý tộc thông thường.

Ở thành Y Lê, nửa người thú có thân phận đê tiện, không có bất cứ quý tộc nào sẽ đối xử tốt như vậy với nửa người thú, nếu không thì hắn sẽ bị người khác xem thường, như vậy sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa các quý tộc khác.

Dựa vào việc này mà cô đã phán đoán bốn người Mục Lương không phải người bản địa thành Y Lê, chỉ có thể là người tới từ bên ngoài.

…………

Đạp đạp đạp ~

Trương thúc nhìn chăm chú vào bóng dáng bốn người Mục Lương, hô to:

- Các hạ, chờ một chút.

Mục Lương dừng bước lại, quay đầu nhìn về phía người mặc áo choàng đen đi theo phía sau.

Sau khi Từ Tô Lâm Y và Trương thúc xuất hiện, Mục Lương đã lưu ý đến bọn họ rồi, đối với chuyện hai người theo đuôi cũng có lưu ý. Ly Nguyệt đi về phía trước một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm Trương thúc, dáng vẻ như một lời không hợp sẽ ra tay.

- Có chuyện gì sao?

Ánh mắt của Mục Lương bình tĩnh nhìn chăm chú vào Trương thúc.

Đầu của Trương thúc hơi hơi ngẩng lên, thấp giọng nói:

- Các hạ là muốn mua Thép Tím?

Chân mày của Mục Lương hơi nhăn, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi có?

Trương thúc nhìn chằm chằm vào anh, khuôn mặt của lão nghiêm túc hỏi:

- Thép Tím không có, nhưng khoáng thạch Thép Tím có, có muốn không?

Trong lòng của Mục Lương khẽ động, lạnh nhạt hỏi:

- Có bao nhiêu?

Trương thúc chậm rãi lắc đầu nói:

- Các hạ cảm thấy hứng thú, vậy chuyện này có thể thương lượng với tiểu thư của nô gia.

Trước mặt người xa lạ và không tin tưởng, ông ta sẽ không để lộ thân phận của Tô Lâm Y Tư.

- Dẫn đường.

Mục Lương suy nghĩ rồi gật đầu.

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, sau khi người phía trước rời khỏi, ở nơi không người họ tiến vào trạng thái ẩn thân rồi mới trở lại bên cạnh Mục Lương.

Cộp cộp cộp.

Một bên khác, Tô Lâm Y Tư đang chờ ở bên ngoài chợ đen.

Chú Trương mang theo đám người Mục Lương đi tới, cung kính nói:

- Tiểu thư, bọn họ nguyện ý giao dịch khoáng thạch Thép Tím.

Mục Lương đánh giá Tô Lâm Y Tư, chỉ thấy đối phương mặc áo choàng đen rộng, che khuất nửa gương mặt làm người ta không thấy rõ.

- Tìm một nơi thương lượng được không?

Tô Lâm Y Tư nhìn về phía Mục Lương.

Mục Lương nhếch khóe môi:

- Có thể.

- Đi theo ta.

Tay Tô Lâm Y Tư dưới áo choàng đen hất lên, cô xoay người đi đến con đường khác. Đám người Mục Lương đuổi theo, từ đầu đến cuối đều cách khoảng ba bốn mét ở giữa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận