Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 207: Ngủ Ngoài Đường Cũng Được

Hai người bị món ngon dụ dỗ nên đã ăn quá nhiều, trong lúc nhất thời đã quên mất tinh thạch hung thú của bản thân không còn nhiều nữa.
- Còn lại bao nhiêu?
Mễ Á xoa trán.
Cô không nghĩ đến bản thân cũng có một ngày không tỉnh táo, cư nhiên lại không khống chế được dục vọng thèm ăn.
- Đại khái chỉ có thể ở lại một đêm.
Vẻ mặt của Hi Bối Kỳ rưng rưng.
Cô rõ ràng đã phân các tinh thạch hung thú ra, ít nhất cũng có thể ở lại thành Huyền Vũ thêm năm ngày.
- Ngủ ngoài đường cũng được.
Mễ Á nhìn một số góc vắng vẻ ở bên cửa hàng, chỗ này so với những nơi hoang dã bên ngoài còn tốt hơn.
Đúng vậy, sau khi cô ra khỏi Mỹ Thực Lâu, vẫn luôn tìm kiếm một chỗ ở thích hợp để ở lại vài ngày.
- Ngủ ngoài đường?
Vẻ mặt non nớt của Hi Bối Kỳ cứng đơ.
Cô mới ngủ trên chiếc giường thoải mái ở Tam Tinh Lâu, ngày mai lại phải ngủ ở ngoài đường, mức độ chênh lệch ấy cũng quá lớn rồi!
- Ừm, hiện tại không thể rời khỏi thành Huyền Vũ.
Mễ Á cũng không quên bên ngoài vẫn còn ba người thú đang đợi các nàng.
Nếu không... các nàng đã có thể đến thành Thánh Dương để kiếm chút tinh thạch hung thú rồi.
- Được rồi.
Hi Bối Kỳ thở dài.
Cô tự mình vỗ nhẹ vào cái miệng nhỏ nhắn, sao lại tham ăn như vậy chứ?
Hai cô gái tổng cộng đã gọi hơn mười món ăn, bốn món rau xanh trong đó đều đã thử qua.
Hai người Hi Bối Kỳ và Mễ Á bước chậm trên con Phố Buôn Bán, không có dũng khí ghé vào bất kì cửa hàng nào.
Chỉ có thể trong lúc đi ngang qua nhìn vào mấy lần.
Không có tinh thạch hung thú nên cũng ngại khi đi vào.
Khi Hi Bối Kỳ đi đến khúc cuối của con Phố Buôn Bán, nhìn thấy một số người đang kéo một chiếc lồng sắt bằng sợi tơ trong suốt, rồi cố định vào một cây gỗ dài ba mét.
Cô tò mò hỏi:
- Mọi người đang làm gì thế?
- Đây chắc có lẽ là đang làm cho thứ gì đó phát sáng.
Mễ Á nhìn thấy có người lấy ra một con bọ cánh biết phát sáng, nhét vào ở trong lồng.
- Thì ra là bọ cánh cứng biết phát sáng.
Hi Bối Kỳ cũng nhìn thấy, ngạc nhiên chớp chớp đôi mắt màu vàng óng.
- Loại động vật như vậy mà thành Huyền Vũ cũng có thể nuôi dưỡng ra, thật sự một chút cũng không hề đơn giản.
Mễ Á ngẩng đầu nhìn về phía Úng Thành, có lẽ bên trong mới chính là trung tâm của thành Huyền Vũ.
Lúc này, trên tường thành của Úng Thành.
Nguyệt Phi Nhan và Nguyệt Thấm Lan phụ trách trấn thủ Úng Thành, phòng ngừa Phố Buôn Bán xảy ra vấn đề.
Nguyệt Phi Nhan nhìn thấy bên trong Phố Buôn Bán có một cô gái, cảm thấy có chút quen mắt, dường như đã từng gặp qua ở nơi nào đó.
Chỉ là cô chưa kịp quan sát rõ ràng, lại phát hiện khuôn mặt của cô gái kia không nhìn thấy rõ nữa, đã bị một bóng đen che lại.
- Kỳ lạ, hình dáng nhìn có chút quen mắt.
Nguyệt Phi Nhan nhíu mày.
Ở Phố Buôn Bán.
Mễ Á cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn qua, nghiêng người, vận dụng năng lực ám ảnh giác tỉnh, che mặt đi.
- Làm sao vậy?
Hi Bối Kỳ cau mày hỏi.
Các cô ra ngoài đi dạo ở Phố Buôn Bán, một phần nguyên nhân chính là vì thăm dò cách bố trí xung quanh, để có thể thoát thân trong những trường hợp khẩn cấp.
- Đi thôi, chúng ra trở về Tam Tinh Lâu.
Mễ Á xoay người trở về.
Cô chỉ cần cảm nhận được có người đang quan sát bản thân, liền dùng năng lực ám ảnh che đi khuôn mặt, để người khác không thể nhìn rõ ngoại hình của mình.
Dù sao, Mễ Á cũng là một thành viên của Ốc Đảo, ở trong mắt của một vài thành có thế lực đều vô cùng có giá trị.
- Buổi tối không phải là ngươi nói muốn đi kiểm tra một chút sao?
Hi Bối Kỳ liếc nhìn về hướng tường thành Úng Thành.
- Không được, tối nay bảo vệ tương đối nghiêm ngặt.
Mễ Á lắc đầu.
Vừa rồi cô yên lặng quan sát được, không hiểu sao trên tường thành lại tăng thêm rất nhiều người, so với ban ngày còn nhiều hơn.
Một người trong số đó khiến cho cô cảm thấy, là một vị cường giả cấp sáu.
- Thôi được.
Hi Bối Kỳ gật đầu.
Hai cô gái ngoan ngoãn quay về Tam Tinh Lâu.
Trên tường thành Úng Thành.
- Sao vậy?
Nguyệt Thấm Lan nhìn thấy con gái cứ nhìn chằm chằm vào những người trên Phố Buôn Bán.
- Không có gì ạ.
Nguyệt Phi Nhan lắc đầu.
Cô cảm thấy chắc là nhìn nhầm người rồi, nếu như là người quen, chắc hắn rất nhanh sẽ nhận ra ngay.
- Có người làm loạn sao?
Thân ảnh của Mục Lương đột nhiên từ trên giáng xuống, rơi xuống lỗ châu mai.
Hiện tại, anh thích nhất là sử dụng năng lực Điều Khiển Trọng Lượng để giảm cân nặng, sau đó là nhảy cách xa hơn trăm mét, rồi chậm chậm rơi xuống.
- Không có.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ lắc đầu.
Cô tò mò hỏi:
- Kẻ xâm nhập có thực lực như thế nào?
- Hai tên cấp sáu, bốn tên cấp năm.
Mục Lương thản nhiên nói:
- Tổng cộng sáu tên Dị Quỷ.
- Dị Quỷ?
Hai người Nguyệt Thấm Lan và Nguyệt Phi Nhan đều có chút mờ mịt.
- Người có năng lực đặc biệt của thành Thánh Dương.
Mục Lương ngẩng đầu nhìn về phía thành Thánh Dương.
Anh đang suy nghĩ liệu có nên ra tay thăm dò một chút hay không, để qua mặt thành chủ thành Thánh Dương.
Còn về việc ai phái Dị Quỷ đến, chuyện đó ngược lại Mục Lương không quá để ý đến.
Dù sao, sớm muộn gì cũng phải gặp mặt nhau.
Chỉ cần lúc Ny Cát Sa dẫn theo đội viên trốn đi, chính là lúc Mục Lương đối mặt với thành Thánh Dương.
- Chẳng lẽ là thành Thánh Dương đang thăm dò chúng ta?
Nguyệt Thấm Lan nghĩ đến chuyện ấy.
- Cũng có thể.
Mục Lương nhớ đến những món đồ mà cô gái tóc trắng mang về.
Anh suy đoán đại khái là do cái tên Phi Thi kia đến trộm đồ.
Mục Lương đã nghe cô gái tóc trắng nói qua, những tên Dị Quỷ ấy là do người của Phi Thi phụ trách.
- Ngươi đã tiêu diệt toàn bộ bọn họ rồi?
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.
- Ừm.
Mục Lương thản nhiên gật đầu.
Anh không muốn giữ lại những người đã được cải tạo này.
Mục Lương đã nghe Ny Cát Sa nói qua về lai lịch của Dị Quỷ, tất cả đều là người trung thành sẵn sàng chết của thành Thánh Dương được cải tạo.
Còn những người cảm nhiễm như Ny Cát Sa, cũng chỉ là một vài vật thí nghiệm, hiện tại nghiên cứu về Dị Quỷ đã thành công được hai năm rồi.
Những người cảm nhiễm như các cô cũng không cần tăng thêm nữa, cũng không thể nào bị cải tạo thành Dị Quỷ, chỉ đợi tuổi thọ của bọn họ kết thúc sẽ biến thành Hư Quỷ.
Trừ phi là những người trung thành, mới có thể thông qua thử thách mà trở thành Dị Quỷ.
- Quay về đi.
Thân thể của Mục Lương nhảy dựng lên, biến mất trong đêm tối.
Nguyệt Thấm Lan và Nguyệt Phi Nhan đưa mắt nhìn Mục Lương biến mất trong đêm tối.
- Mẹ! Mục Lương, hắn quá mạnh rồi.
Con ngươi màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan lóe lên tia sùng bái.
Cô lấy đôi tay ôm mặt, thở dài nói:
- Mới ra ngoài được bao lâu đâu, mà đã diệt hai tên xâm nhập cấp sáu và bốn tên cấp năm.
- Đúng là rất mạnh.
Nguyệt Thấm Lan mấp máy đôi môi đỏ mọng.
- Lúc nào ta mới có thể mạnh được như Mục Lương đây?
Nguyệt Phi Nhan thở dài phát ra ước mơ.
Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lan hơi nhếch lên:
- Ngươi có thời gian thì hãy luyện thêm năng lực giác tỉnh của bản thân, khoảng ba mươi bốn mươi tuổi sẽ trở thành cấp bảy mà thôi!
- Ba mươi bốn mươi tuổi? Vậy ta không phải sẽ trở thành một bà già hay sao?
Nguyệt Phi Nhan ngẩn ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận