Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2147: Tìm Đến Phủ Công Tước!



- Người này sao có thể… dễ ghét như vậy chứ!

Lạc Bố Lạc Nhi mắng thầm một tiếng, do dự vài giây cuối cùng vẫn là đuổi theo.

Mộc Phân Thân quay đầu liếc nhìn thiếu nữ, không hiểu thấu ý tưởng của đối phương.

- Hừ, ta thấy ngươi đáng thương cho nên mới dẫn ngươi đi phủ công tước.

Lạc Bố Lạc Nhi hừ lạnh một tiếng.

- Chẳng lẽ không phải bởi vì ta đẹp trai sao?

Hắn hỏi ngược lại.

-... Ngươi câm miệng.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Bố Lạc Nhi ửng hồng, bị đối phương vạch trần tâm tư, cô khẽ trừng hắn rồi quay đầu sang chỗ khác.

……..

- Cộp cộp cộp ~~~

Lạc Bố Lạc Nhi quay đầu quan sát Mộc Phân Thân Mục Lương, cô nhìn khuôn mặt không biểu cảm kia, khuôn mặt xinh đẹp lại đỏ bừng lần nữa, nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Khuôn mặt hắn thật sự rất đẹp, có điều hơi cứng đờ một chút, giống như khúc gỗ.

Nếu như Mục Lương thật ở chỗ này thì nhất định sẽ gật đầu đồng ý, dù sao thì Mộc Phân Thân đúng là từ khúc gỗ biến ra.

- Còn chưa tới nơi à?

Hắn hỏi.

Lạc Bố Lạc Nhi phồng má nói:

- Chưa đâu.

- Ừm.

Phân Thân của Mục Lương khẽ gật đầu.

Lạc Bố Lạc Nhi không khỏi trợn trắng mắt lần nữa, tức giận nói:

- Ngươi không thể nói nhiều thêm một chữ à?

- Có thể.

Mộc Phân Thân bình tĩnh gật đầu.

-...

Lạc Bố Lạc Nhi nghiến răng, trong lòng an ủi mình, nể tình hắn đẹp trai như vậy, sẽ nhịn xuống không dỗi hắn.

Cô gái tóc màu cà phê quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm hắn, phát hiện khoảng cách mỗi bước chân của đối phương đều giống hệt nhau, biên độ đong đưa cánh tay cũng thế, nhìn không giống như người thật.

Hắn quay đầu hỏi:

- Có chuyện gì à?

- Không, không có việc gì.

Bả vai của Lạc Bố Lạc Nhi run lên, vội vàng lắc đầu, không dám suy nghĩ nhiều.

- Ừm.

Phân Thân của Mục Lương lại quay đầu sang chỗ khác, không nói lời nào.

Lạc Bố Lạc Nhi khẽ thở phào một hơi, sau đó lại nhìn gương mặt của Mục Lương rồi tự an ủi bản thân, hắn đẹp trai như vậy, dù địa phương khác không hoàn mỹ thì cô vẫn có thể tiếp thu.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai người băng qua một con hẻm nhỏ, đi tới một con đường khác, tiếp tục đi về hướng bắc.

Trên đường có rất nhiều người qua lại, mặt đất dơ bẩn, mùi hôi thối quanh quẩn khắp nơi.

Mộc Phân Thân nhìn những người đi đường, ai nấy đều lộ ra biểu cảm tự nhiên, giống như là không ngửi được mùi hôi.

Hắn quay đầu hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy nơi này rất hôi thối sao?

Lạc Bố Lạc Nhi thuận miệng đáp:

- So sánh với ngoài thành thì trong thành khá hơn nhiều, làm quen thì tốt rồi.

- Ồ.

Mộc Phân Thân nhẹ gật đầu.

Hai người rẽ trái quẹo phải trong thành Á Thanh hết nửa giờ mới đi tới một con đường rộng rãi, phòng ốc xung quanh cũng to lớn hơn, nhìn chỉnh thể thì nơi đây chỉnh tề và sạch sẽ hơn những con đường vừa rồi rất nhiều.

Lạc Bố Lạc Nhi trốn ở phía sau lưng Phân Thân của Mục Lương, nhỏ giọng nói:

- Nơi này là khu quý tộc, người ở đây đều là vương thất, quý tộc và phú thương có tiền.

- Ngươi sợ à?

Mộc Phân Thân hỏi.

- Còn lâu ta mới sợ!

Lạc Bố Lạc Nhi nhíu mũi thon.

Hắn bình tĩnh hỏi:

- Vậy ngươi tránh né cái gì?

- Ta chỉ là không muốn gây sự thôi, đám quý tộc kia nhìn thấy người nghèo tới nơi này đều tìm cách xua đuổi.

Lạc Bố Lạc Nhi bĩu môi.

Ở trong mắt các quý tộc, người nghèo không xứng bước vào nơi này, thậm chí có quý tộc tính khí không tốt sẽ ra tay với người thường.

Phân Thân của Mục Lương hờ hững nói:

- Có ta ở đây, ngươi rất an toàn.

- Ngươi rất mạnh sao?

Lạc Bố Lạc Nhi chớp chớp đôi mắt màu cà phê.

- Ừm.

Hắn tự tin gật đầu.

Lạc Bố Lạc Nhi hồ nghi hỏi:

- Ngươi có thể đánh thắng Kỵ Sĩ cấp 7 à?

- Được.

Mộc Phân Thân giải thích ngắn gọn.

- Vậy là tốt rồi, ta không sợ!

Lạc Bố Lạc Nhi hất cằm lên, quang minh chánh đại đi trên đường cái.

Ánh mắt của hắn lóe lên, tiếp tục đi theo thiếu nữ về phía trước.

- Cộp cộp cộp ~

Ở khu quý tộc, đường phố không có quá nhiều người qua lại, nhưng mà xe thú lại có không ít.

- Chúng ta tránh sang một bên đi.

Lạc Bố Lạc Nhi kéo ống tay áo của Mục Lương đi sát một bên đường, tránh cho bị xe thú tông trúng.

- Không cần sợ hãi.

Mộc Phân Thân nói không chút để ý.

Hắn vốn dĩ tới đây để gây sự.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên, từ xa truyền tới tiếng quở trách:

- Mấy tên dân đen đằng trước mau tránh ra cho ta!

Hắn ngước mắt nhìn lại, đó là một chiếc xe thú được kéo bởi ba con ma thú hung mãnh, hình thể còn lớn hơn Lợn Tám Răng Nanh trưởng thành vài lần.

Người lái xe là một gã Kỵ Sĩ mặc khôi giáp màu đen, hắn ta nắm roi dài quất đánh vào ba con ma thú bắt chúng nó chạy nhanh hơn.

Kỵ Sĩ nhìn thấy Mộc Phân Thân và cô gái tóc màu cà phê ở phía trước chẳng những không giảm tốc độ mà trái lại còn tăng tốc hơn, nếu như đổi lại là hai người bình thường thì chắc chắn sẽ bị ma thú tông chết hoặc bị cắn chết.

Lạc Bố Lạc Nhi sợ hãi nói:

- Đó là xe thú của phủ công tước, chúng ta mau tránh đi!

- Phủ công tước?

Phân Thân của Mục Lương nghe vậy càng đứng yên không xê dịch.

- Mục Lương, như vậy quá nguy hiểm!

Lạc Bố Lạc Nhi hét ầm lên.

- Dân đen, không tránh đường thì chịu chết đi!

Ánh mắt của gã Kỵ Sĩ lái xe lạnh xuống.

Hắn ta là người của phủ công tước, có địa vị cao ở thành Á Thanh, đã quen với việc lái xe không cần kiêng nể gì cả.

Mộc Phân Thân không tránh không né, ở trong ánh mắt hoảng sợ và tuyệt vọng của Lạc Bố Lạc Nhi, hắn nhẹ nhàng vung tay lên.

- Phanh ~~~

Ngay sau đó, ba con ma thú kéo xe và Kỵ Sĩ lập tức hóa thành huyết vụ đầy trời, bị không gian bóp méo cắn nuốt.

Bởi vì quán tính cho nên dù mất đi ma thú thì cỗ xe vẫn tiếp tục lao tới trước, khi tới gần Phân Thân của Mục Lương thì giống như đụng vào một bức tường vô hình, lúc này mới ngừng lại.

- Cái này.....

Lạc Bố Lạc Nhi khẽ thốt lên hai chữ, trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt.

- Phanh ~~~

Xe thú vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, người trên xe ngã ngồi trên mặt đất, đó là một gã thanh niên.

- Ôi mẹ ơi, cái mông của ta, ngã chết ta rồi.

Thanh niên đau đớn kêu gào, sắc mặt trắng bệch đứng lên.

Hắn ta ngẩng đầu nhìn về phía Mục Lương, hung ác nói:

- Đồ tiện dân không có mắt, biết ta là ai không mà dám ra tay với ta?

- Ai?

Hắn hờ hững hỏi.

Thanh niên đứng dậy, nói với vẻ mặt kiêu căng và phách lối:

- Cha ta chính là công tước, ngươi nói xem ta là ai?

- Khải Kha Phu là cha của ngươi?

Giọng điệu của Mộc Phân Thân vẫn bình tĩnh không chút dao động.

Trên mặt thanh niên lộ ra nụ cười ác liệt, hắn cười nhạo nói:

- Đúng vậy, hiện tại quỳ xuống dập đầu tạ tội rồi chém hai chân quỳ bò suốt con đường này thì ta có thể tha cho ngươi.

- Xem ra ngươi còn không biết chuyện của Khải Kha Phu!?

Hắn đột nhiên lên tiếng.

.

Bạn cần đăng nhập để bình luận