Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2633: Thật là không sợ chết.

- A, bên kia cũng có mấy chỗ ngồi trống, chẳng lẽ bọn họ cũng giống như vậy sao?

Có người tinh mắt phát hiện gần đó có mấy chỗ ngồi không có người.

- Cũng không phải là không có khả năng.

- Báo sáng nay không chỉ nhắc tới mỗi đám người Áo La thôi đâu, ta đọc tin còn thấy có mấy tay phú thương và quý tộc đấy.

- ...

Đám người tán gẫu vài câu đã đoán được tám, chín phần chân tướng của câu chuyện.

- Dám giở trò ở vương quốc Huyền Vũ, thật là không sợ chết.

- Đúng vậy, lá gan rất lớn.

Không ít người tặc lưỡi bình luận.

- Ông ~~~

Đại Hội Đường dần tối lại, một chùm tia sáng chiếu vào đài đấu giá, Hồ Tiên ưu nhã bước lên đài cao.

Cô xoay người về phía đám người bên dưới, hơi liếc nhìn phòng nghỉ tầng cao nhất, Mục Lương và đám người Nguyệt Thấm Lan đều ngồi ở nơi đó.

Đôi môi đỏ mọng của Hồ Tiên khẽ mở, ưu nhã nói:

- Xin chào mọi người.

- Chào Hồ Tiên các hạ.

Không ít người lên tiếng đáp lại.

Hồ Tiên cầm linh khí khuếch đại âm thanh, cười tươi như hoa nói:

- Ta không nhiều lời nữa, hôm nay là ngày cuối cùng của hội đấu giá, sẽ có rất nhiều thứ tốt xuất hiện, tin chắc sẽ không khiến mọi người thất vọng.

Cô nói xong vỗ tay một cái, ý bảo nhân viên phục vụ bưng vật phẩm đấu giá thứ nhất lên sân khấu.

Vật phẩm đấu giá đầu tiên được đưa lên đài cao, đặt ở trước mặt đám người.

Đó là một khối gỗ màu đen, toàn thân đen như mực, thoạt nhìn giống như than củi.

- Đây là Hắc Hỏa Mộc, hẳn là có rất nhiều người ở đây nhận biết nó phải không?

Hồ Tiên mỉm cười hỏi.

- Hắc Hỏa Mộc!

Hai mắt của Kim hội trưởng chợt sáng lên.

Hắc Hỏa Mộc là thứ tốt có thể gia tăng tinh thần lực, chỉ cần đốt một khối nhỏ chừng móng tay cái là có thể trợ giúp Ma Pháp Sư đề thần tỉnh não một giờ, đồng thời rèn luyện tinh thần lực.

Kim hội trưởng từng dùng Hắc Hỏa Mộc, mặc dù hiệu quả gia tăng tinh thần lực không tốt bằng lá trà Tinh Thần, nhưng đối với Ma Pháp Sư mà nói thì Hắc Hỏa Mộc còn có một loại công hiệu khác quan trọng hơn.

Hắc Hỏa Mộc sau khi được thiêu đốt có thể đập nát làm thuốc, chế tạo ma dược gia tăng thực lực lên hoặc dùng làm tài liệu để vẽ một ít ma pháp trận quan trọng.

Phó hội trưởng mở miệng khuyên nhủ:

- Kim hội trưởng, tuy Hắc Hỏa Mộc là đồ tốt, nhưng mà…

Hắn mới nói phân nửa thì đã bị ngắt lời, lời còn sót lại nghẹn ở trong cổ họng.

- Đừng nói nữa, ta muốn Hắc Hỏa Mộc.

Kim hội trưởng nói không chút do dự.

- Kim hội trưởng, mấy ngày nay chúng ta đã tiêu tốn quá nhiều rồi...

Phó hội trưởng lo lắng nuốt nước bọt nhắc nhở.

- Ngươi cảm thấy nhiều à?

Kim hội trưởng lạnh nhạt nhìn người bên cạnh.

- ...

Phó hội trưởng há miệng, cuối cùng khép lại không nói lời nào.

Kim hội trưởng hỏi với giọng bình tĩnh:

- Nếu muốn định đoạt thay ta như vậy, hay là để ta nhường chức hội trưởng này cho ngươi, thế nào?

- Kim hội trưởng, mua đi.

Phó hội trưởng vội vàng cúi đầu, trong lòng không ngừng kêu khổ.

Lúc này Kim hội trưởng mới hài lòng ngẩng đầu, lực chú ý lại rơi vào khối Hắc Hỏa Mộc xấp xỉ một mét năm trên đài cao.

Ánh mắt của Hồ Tiên giống như là lơ đãng lướt qua Kim hội trưởng, nhưng cũng không dừng lại quá nhiều trên người hắn ta.

Cô tiếp tục nói:

- Khối Hắc Hỏa Mộc này có giá khởi điểm là 1.8 triệu đồng Huyền Vũ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một trăm ngàn.

Giá khởi điểm vừa ra, toàn trường náo động không thôi, đồng thời làm cho không ít người muốn mua khóc lớn trong lòng, giá khởi điểm này là bọn hắn tham dự không nổi.

- 1.9 triệu.

Kim hội trưởng không chút do dự mà giơ thẻ số trong tay lên, rất sợ người khác không biết hắn cảm thấy rất hứng thú đối với Hắc Hỏa Mộc.

- ...

Phó hội trưởng há miệng, đè xuống ý niệm khuyên bảo.

- 2 triệu.

Bên trong phòng khách quý truyền ra một giọng nói nhẹ bỗng.

Kim hội trưởng lập tức hô to:

- 2.1 triệu.

- A ~~~

Bên trong phòng khách quý truyền ra một tiếng cười lạnh lùng, ngay sau đó tiếp tục báo giá:

- 2.5 triệu.

- Xôn xao ~~~

- Một khối gỗ mục đen đúa như vậy mà có thể bán được 2.5 triệu sao?

Không ít người lên tiếng nghi vấn.

- Gỗ mục? Ha ha, ngươi biết cái gì mà nói hả? Đây chính là Hắc Hỏa Mộc, là tài liệu cực kỳ có ích với Ma Pháp Sư.

Người biết nhìn hàng lập tức phổ cập kiến thức.

- Thì sao chứ? Với ta mà nói thì nó chỉ là một khối gỗ mục thôi.

Người kia bĩu môi phản bác.

Trong phòng nghỉ ngơi tại tầng cao nhất, Mục Lương bình tĩnh nhìn đám người ồn ào bên dưới.

Nguyệt Phi Nhan quay đầu hỏi:

- Mục Lương, khối Hắc Hỏa Mộc này là ngươi cầm trở về à?

- Ừm, Mộc Phân Thân đào được từ đại lục cũ.

Mục Lương gật đầu đáp.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Thứ tốt như vậy chỉ có một khối, thế mà ngươi còn lấy ra bán đấu giá.

- Ai nói chỉ có một khối?

Mục Lương liếc nhìn cô gái tóc đỏ.

- A, vậy ngươi có hai khối sao?

Nguyệt Phi Nhan lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

- Không, ta có khoảng mấy trăm khối thì phải, nhiều quá nên ta lười đếm.

Mục Lương nói với thần sắc nhàn nhạt.

Trong lúc Mộc Phân Thân truy tìm nơi ngủ say của La Y ở đại lục cũ thì tình cờ phát hiện Hắc Hỏa Mộc, vốn dĩ chỉ có một khối, không ngờ tiếp tục đào xuống lại moi ra gần một ngàn khối.

Nguyệt Phi Nhan nghe vậy không khỏi trợn mắt há miệng.

Cô nhìn khối Hắc Hỏa Mộc trên đài đấu giá, hiện tại nó đã bị rao giá đến 2.8 triệu, mà Hắc Hỏa Mộc như vậy ở chỗ Mục Lương còn có mấy trăm khối.

Mục Lương mỉm cười nói:

- An tâm đi, thứ tốt chân chính thì ta sẽ không lấy ra bán đấu giá.

- Thứ tốt chính là để ẩn giấu, sẽ không bán cho người ngoài.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười.

- Ồ, vậy là ta suy nghĩ nhiều rồi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói thầm một tiếng.

Giọng nói của Hồ Tiên vang lên:

- Chúc mừng Kim hội trưởng lấy 3.1 triệu đồng Huyền Vũ mua được khối Hắc Hỏa Mộc này.

- Răng rắc ~

Nguyệt Thấm Lan cắn một miếng trái cây, nước quả ngọt ngào lập tức lan tràn khoang miệng.

Cô quay đầu nhìn về phía Mục Lương, cảm thán nói:

- Vị Kim hội trưởng này thật là giàu có.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, ôn hòa nói:

- Ừm, nếu không phải vậy thì sao ta phải cất công chuẩn bị bức tranh ma pháp trận không gian cho hắn chứ?

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe:

- Bức tranh kia là vật phẩm đấu giá cuối cùng của buổi sáng phải không?

- Ừm, Hồ Tiên an bài như vậy.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Thật là khiến cho người ta chờ mong, để xem nó có thể móc rỗng Hiệp Hội Ma Pháp Sư hay không.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lưu chuyển, nếu như Kim hội trưởng nghe thấy được lời này nhất định sẽ rùng mình.

Mục Lương bình thản nói:

- Móc rỗng thì không đến mức, dù sao Hiệp Hội Ma Pháp Sư đã tồn tại gần ngàn năm, tài phú tích lũy đã sớm không thể tính toán được, dù có mở thêm mấy cái hội đấu giá thì phỏng chừng cũng không thể đào rỗng bọn họ.

- Ngươi nói cũng đúng.

Nguyệt Thấm Lan tiếc nuối nói.

Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, quay đầu nhìn về phía Mục Lương, hỏi:

- Lần này người của vương thất quý tộc tới nhiều như vậy, ngươi không định mở tiệc chiêu đãi bọn họ sao?

- Vậy ngươi an bài đi.

Mục Lương cười liếc nhìn cô.
Bạn cần đăng nhập để bình luận