Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1654: Ta cũng có quà! Ta Cũng Có Chuẩn Bị

Mục Lương giải thích:

- Đây là một kiện ma cụ cao cấp, tự nhiên là phải khải linh thì mới có thể sử dụng.

- Đây là ma cụ cao cấp!

Mọi người kinh ngạc thốt lên.

Hai mắt của Bạch Sương mở to, quà mà Mục Lương tặng chính là ma cụ cao cấp, như vậy cũng quá xa xỉ rồi!

- Ta thử xem.

Ngải Lỵ Na quay búp bê ra sau để lộ phần lưng của nó, cô nhìn thấy một lỗ nhỏ khoảng nửa centimet có đặt tinh thạch ma thú.

Cô cắn đầu ngón tay, nặn ra một giọt máu rồi nhỏ vào trong lỗ thủng.

Ông ~~~

Búp bê lưu ly chấn động, gợn sóng vô hình khuếch tán ra, khải linh bắt đầu.

Ngải Lỵ Na khẩn trương quan sát, búp bê chấn động vài phút rồi bình thường trở lại.

Lúc này, cô cảm thấy có một tia liên hệ khó tả với búp bê lưu ly.

- Thành công.

Mục Lương lên tiếng.

Ngải Lỵ Na ôm búp bê, yêu thích không muốn buông tay, tò mò hỏi:

- Thành chủ đại nhân, đây là loại ma cụ gì vậy?

Các cô gái đều cảm thấy tò mò, ma cụ mà Mục Lương tặng chắc chắn sẽ không kém.

- Ma cụ không gian.

Mục Lương ôn hòa đáp.

- Ma cụ không gian?

Ngải Lỵ Na nghiêng đầu không hiểu.

Mục Lương bình thản giải thích:

- Ngươi cầm búp bê rồi dùng ý niệm khống chế nó, sau đó lại chạm búp bê vào những cái đĩa kia đi.

Ngải Lỵ Na nghe vậy làm theo, gợn sóng vô hình khuếch tán ra ngoài, đĩa ăn trước mặt cô lập tức biến mất không thấy đâu.

- A! Đĩa của ta đâu rồi?

Cô kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương khẽ cười một tiếng:

- Đã bị ngươi thu vào trong cơ thể búp bê rồi.

Các có gái nghe vậy đều kinh ngạc thốt lên, năng lực của món ma cụ này giống như năng lực không gian của Mục Lương.

Anh bình tĩnh nói:

- Bên trong ma cụ có không gian ba mét vuông, không thể cất giữ vật sống, cũng không thể đặt đồ vật vượt qua thể tích không gian.

- Đại nhân, ma cụ quý giá như vậy thật sự đưa cho ta sao?

Ngải Lỵ Na kích động nói.

- Ừ, ngươi đáng giá có nó.

Mục Lương vô thức thốt lên câu quảng cáo ở kiếp trước, trong lòng cười thầm một phen.

Tim của Ngải Lỵ Na lại đập nhanh hơn, cô cho rằng đây là câu nói thật lòng của Mục Lương.

- Mục Lương, ta cũng có quà cho ngươi.

Mễ Nặc lấy hết dũng khí nói.

Cô lấy ra một chiếc hộp gỗ hình vuông, đôi tay nhỏ nhắn khẽ run lên, đôi tai thỏ xù lông rũ xuống vì khẩn trương.

Trong mắt Mục Lương lộ ra ý cười, anh vươn tay tiếp nhận hộp gỗ, bên trong là một bức tranh do chính tay cô gái tai thỏ vẽ.

Anh trải bản vẽ dài và rộng bốn mươi centimet ra, người trong tranh là Mục Lương, nhưng là dáng vẻ khi cả hai gặp nhau lần đầu trong bộ lạc.

- Ta vẽ hơi xấu.

Mễ Nặc nhỏ giọng nói.

Mục Lương vươn tay xoa đầu cô gái tai thỏ, vui vẻ nói:

- Không đâu, ta rất thích món quà này.

- Có thật không?

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc tỏa sáng.

- Ừ, đợi chút nữa ta sẽ treo nó ở trong thư phòng.

Mục Lương không khỏi cười nói.

Trong lòng Mễ Nặc xúc động, cô hưng phấn nói:

- Ta giúp ngươi treo.

Trong ánh mắt tràn đầy chờ mong của cô gái tai thỏ, Mục Lương lấy ra hộp lưu ly thứ hai, bên trên dây lụa viết tên của cô gái tai thỏ.

- Đây, món quà lễ tình nhân dành cho ngươi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Đôi tai thỏ rũ xuống của Mễ Nặc lập tức dựng đứng, cô vội vàng mở hộp ra, lộ ra một con búp bê lưu ly tinh xảo.

- Thật đáng yêu, nó giống hệt như ta vậy!

Cô lấy ra búp bê lưu ly, lỗ tai thỏ trên đầu búp bê giống hệt tai thỏ của cô.

- Hai kiện ma cụ cao cấp...

Bạch Sương cắn môi dưới, trong đôi mắt đẹp tràn đầy hâm mộ.

Cô nhìn hộp quà đặt ở trên đùi mình, do dự có nên đưa cho Mục Lương hay không, nếu như đưa thì hắn sẽ tặng lễ vật cho mình sao?

Trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, cô gái tai thỏ hoàn thành khải linh.

Lúc này, những người khác đang lưỡng lự không biết có nên lấy quà đưa cho Mục Lương hay không.

- Mục Lương, ta cũng có quà cho ngươi.

Nguyệt Phi Nhan giành lên tiếng trước.

- Ngươi cũng muốn tặng quà cho ta à?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Tay cầm túi giấy của Nguyệt Phi Nhan hơi khựng lại, ánh mắt u oán nói:

- Ngươi không chuẩn bị quà cho ta sao?

- Ngươi đoán xem.

Mục Lương cười một tiếng.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, đưa túi giấy về phía trước, tự đắc nói:

- Không đoán, có hay không đều được, ta chỉ muốn tặng quà cho ngươi thôi.

………….

Mục Lương cầm lấy túi giấy mà Nguyệt Phi Nhan đưa tới, bên trong là một bộ trang phục màu xanh lam sẫm.

Anh tò mò cầm lên thì mới phát hiện đây là một chiếc áo choàng, tay áo là màu trắng, thân áo là màu xanh lam đậm, chỗ giao nhau của hai màu dần dần thay đổi, nhìn rất có điểm nhấn.

Bên tai Nguyệt Phi Nhan ửng hồng, nàng cố ra vẻ bình tĩnh nói:

- Đây là áo choàng do ta thiết kế, sau đó tìm Xưởng May chế tạo gấp gáp, không biết ngươi có thích hay không.

Đôi mắt của Mục Lương lộ ý cười, gật đầu nói:

- Nhìn rất tuyệt, ta rất thích.

- Cái kia...

Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Phi Nhan đỏ lên, nhìn Mục Lương với ánh mắt muốn nói lại thôi.

- Đây.

Mục Lương đưa tay lật một cái, trong lòng bàn tay xuất hiện hộp lưu ly sau đó đưa cho cô gái tóc đỏ.

- A, ta biết ngươi sẽ không quên ta mà.

Nguyệt Phi Nhan lập tức vui vẻ ra mặt, ôm hộp trở về chỗ ngồi của mình.

Cô mở hộp ra, quả nhiên thấy được một con búp bê giống hệt bản thân.

- Thật đáng yêu.

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan sáng lấp lánh.

- Ta cũng có quà.

Ny Cát Sa đỏ mặt nói.

Mễ Á cũng lên tiếng:

- Ta cũng có.

- Ta cũng có chuẩn bị.....

Lúc này, Tố Cẩm mới mở miệng nói.

Ngoại trừ Hồ Tiên và Bạch Sương thì những người khác đều lấy lễ vật ra và chất thành đống trước mặt Mục Lương.

Tiểu hầu gái thức thời dọn dẹp một phần bàn ăn, lúc này mới có chỗ đặt lễ vật.

Mục Lương nhìn những món quà chất đầy nửa bàn ăn, có lớn có nhỏ, còn có hai bộ quần áo do Mễ Á và Hi Bối Kỳ tặng, tất cả đều được các cô phí hết tâm tư để thiết kế và nhờ người tự may.

Trừ quần áo ra thì còn có một đôi giày ống cao, đây là món quà do Ly Nguyệt làm tặng, cô ấy phải tốn mất hai đêm không ngủ.

Giày ống có màu đen, được chế tạo từ da của hung thú cấp 8.

Loại hung thú này được gọi là Thú Đất Đen, cuộc sống dưới mặt đất, là một loại hung thú sống trong hang.

Lớp da của nó có lực phòng ngự không thua kém gì linh khí trung cấp, có thể tưởng tượng được muốn chế tạo đôi giày này thì phải mất công sức nhiều cỡ nào.

Đúng là cô gái tóc bạc phải tốn một ít thời gian để lùng bắt Thú Đất Đen, thậm chí còn phải nhờ Già Lạc để cắt đủ lượng da thú cần dùng.

Mục Lương nhìn lễ vật trên bàn, trong lòng không bình tĩnh, từ những món quà là có thể thấy được các cô gái đã rất dụng tâm, không phải là chuẩn bị một cách qua loa.

Tố Cẩm nói khẽ:

- Mục Lương, ngươi có thích lễ vật của ta không?

Thứ mà cô tặng là một bộ tranh thuỷ mặc được mang tới từ thành Tấn Nguyên.

Bức tranh dài một mét rưỡi, nội dung bức tranh cũng là về Mục Lương.

Anh nhìn tranh thuỷ mặc, từ thần vận và độ tương tự đã có thể nhận ra người trong tranh chính là mình, nghiêm túc nói:

- Thích, kỹ năng vẽ tranh thủy mặc của ngươi đã tiến bộ rất nhiều.

- Vậy là tốt rồi.

Tố Cẩm nở một nụ cười, cảm thấy công sức mình bỏ ra thật đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để bình luận