Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1561: Ai, Ta Sợ Là Cũng Không Có Bao Nhiêu Người Có Linh Tính



Nguyệt Thấm Lan gật đầu chào hỏi Y Lệ Y, nhẹ giọng hỏi:

- Tất cả bọn trẻ đều ở đây sao?

Y Lệ Y gật đầu lia lịa, đáp lại:

- Chị Thấm Lan, bọn nhỏ đều ở nơi này.

- Ừ, ngươi hỗ trợ đăng ký tin tức đi.

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh nói.

- Tốt.

- Vâng.

Y Lệ Y nghe vậy ngồi xuống và lật sổ đăng ký trước mặt ra, phía trên có viết tên của bọn nhỏ.

Nguyệt Thấm Lan nhìn bọn nhỏ, môi đỏ khẽ nhếch:

- Mọi người có biết ta là ai không?

- Thư kí đại nhân!!

Bọn nhỏ đồng thanh trả lời.

- Rất tốt, sau đây sẽ có một bài kiểm tra, ta cần các ngươi xếp hàng tiến lên trước và chạm tay vào tảng đá kia.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu ra hiệu.

Mễ Á đã mở chiếc hộp gỗ mang theo, cẩn thận lấy viên Đá Ma Pháp ra và đặt nó lên trên bàn gỗ.

Nguyệt Thấm Lan cười nhạt một tiếng rồi tiếp tục nói:

- Người có thể làm cho hòn đá này phát sáng thì đứng sang bên trái, không được thì đứng sang bên phải, mọi người hiểu rồi chứ?

- Đã hiểu!

Bọn nhỏ lại đồng thanh đáp lại.

Nguyệt Thấm Lan hài lòng nói:

- Rất tốt, như vậy thì kiểm tra bắt đầu.

- Mọi người tiến lên theo thứ tự, ngươi trước tiên.

Mễ Á nhìn đứa bé đứng ở hàng đầu tiên.

Vâng.

Bé gái cắn chặt môi dưới và rụt rè bước tới.

- Đặt tay lên hòn đá và đừng cử động.

Nguyệt Thấm Lan ra hiệu nói.

- Vâng.

Bé gái ngoan ngoãn giơ tay lên rồi đặt tay lên viên Đá Ma Pháp.

Nguyệt Thấm Lan chăm chú quan sát, gần nửa phút trôi qua mà Đá Ma Pháp vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Trong mắt cô hiện lên vẻ tiếc nuối, ôn hòa nói:

- Tốt rồi, ngươi đi sang bên phải đi.

- Vâng.

Bé gái lập tức thở phào nhẹ nhõm, dù cô không biết như vậy là tốt hay xấu.

- Người tiếp theo.

Nguyệt Thấm Lan giơ cằm nói.

Bọn nhỏ lần lượt tiến lên trước, liên tục mười đứa bé đều không thể khiến Đá Ma Pháp phát sáng.

- Đã mười người liên tục rồi mà vẫn không có linh tính sao.

Mễ Á nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

- Vốn dĩ người có linh tính rất ít.

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh nói.

Đứa trẻ thứ mười một là một cậu bé mới mười ba tuổi, lúc này hắn đang rụt rè nhìn Nguyệt Thấm Lan.

- Đặt tay lên đi.

Mễ Á lạnh nhạt nói.

Vâng.

Cậu bé nhát gan giơ tay lên, năm ngón tay nho nhỏ mở ra và chạm vào Đá Ma Pháp.

Dụ~~

Sau vài hơi thở, hòn đá tỏa ra ánh sáng màu xanh lam.

- A, có linh tính!!

Đôi mắt đẹp của Mễ Á tỏa sáng.

- Ánh sáng màu xanh, linh tính là thuộc tính phong.

Nguyệt Thấm Lan hài lòng gật đầu, hơi khom lưng, dịu dàng hỏi:

- Rất tốt, ngươi tên là gì?

- Tiểu Hỏa.

Bé trai rụt rè đáp.

- Ừ, ngươi đứng sang bên trái đi.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

Vâng.

Tiểu Hỏa ngoan ngoãn lên tiếng, đứng một mình ở phần đất bên trái.

- Y Lệ Y, ghi chú lại.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở một câu.

Vâng.

Y Lệ Y lấy lại tinh thần, dùng bút chì đánh dấu tích bên cạnh tên Tiểu Hỏa.

Nguyệt Thấm Lan nhìn những đứa trẻ còn lại:

- Người tiếp theo lên đi.

Từng người tiến lên trước, liên tiếp năm người đều không thể làm cho Đá Ma Pháp phát sáng.

Nguyệt Thấm Lan có chút bất đắc dĩ hô:

- Người tiếp theo.

Cộp cộp cộp~~~

- Chào thư kí đại nhân, chào Y Lệ Y lão sư.

Trình Tiếu đứng ở trước bàn, cung kính khom lưng hành lễ.

Y Lệ Y nhẹ giọng trấn an nói:

- Tiếu Tiếu cứ thả lỏng.

- Bắt đầu đi.

Nguyệt Thấm Lan ngước mắt ra hiệu.

- Vâng.

Trình Tiếu hít một hơi thật sâu, trong lòng cô bé mơ hồ hiểu được người có thể làm cho hòn đá sáng lên sẽ có một cuộc sống rất khác trong tương lai.

Cô bé đặt tay lên trên hòn đá rồi khẩn trương nhắm mắt lại.

Đột nhiên, cô bé cảm thấy trong lòng bàn tay có một dòng nước ấm từ trong hòn đá tràn ra, sau đó tiến vào trong cơ thể mình rồi lại chạy về trong hòn đá.

Dụ ~~~

Tay của Trình Tiếu run lên, tiếp đó cô nghe thấy tiếng thốt kinh ngạc của Y Lệ Y lão sư.

- Ánh sáng màu xám!!

Y Lệ Y kinh ngạc lên tiếng.

Nguyệt Thấm Lan cũng cảm thấy kinh ngạc, không ngờ Trình Tiếu lại có linh tính và có thể làm cho Đá Ma Pháp phát sáng, nhưng trong lòng cô cũng có nghi ngờ, ánh sáng màu xám đại biểu cho thuộc tính gì?

Trình Tiếu mở mắt ra rồi nhìn tay của mình, lúc này tay cô đang được bọc trong một vầng sáng màu xám.

- Tốt, ngươi đứng sang bên trái đi.

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng điệu hài lòng.

Vâng.

Trình Tiếu có chút mơ hồ, xoay người đi sang đứng ở phần đất bên trái, nhìn lòng bàn tay của mình rồi ngẩn người.

Mễ Á hô to:

- Người tiếp theo.

Đứa trẻ tiếp theo bước tới, vẫn không thể khiến Đá Ma Pháp phát sáng.

Ba mươi đứa trẻ tiếp theo đều không làm cho Đá Ma Pháp phát sáng, tất cả đều là những đứa trẻ không có linh tính.

- Lúc này chỉ mới được hai người, như vậy quá ít rồi.

Nguyệt Thấm Lan cười khổ một tiếng.

- Ta thắc mắc làm thế nào mà Ba Phù, Tiểu Lan và các hầu gái khác đều có linh tính, cái này quá trùng hợp thì phải?

Mễ Á ngạc nhiên nói.

- Chuyện này thì ta cũng không biết.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi lắc đầu, có lẽ chuyện này có liên quan tới Trà Thụ Sinh Mệnh.

Y Lệ Y vui mừng thốt lên:

- A, hòn đá lại sáng lên rồi!

Nguyệt Thấm Lan lấy lại tinh thần, một cô bé đang chạm tay vào Đá Ma Pháp và khiến nó tỏa ra ánh ánh sáng màu đỏ.

- Thuộc tính hỏa, rất tốt.

Cô vui vẻ nói.

Cô bé ngoan ngoãn hỏi:

- Thư kí đại nhân, ta đi sang bên trái sao?

- Đúng vậy, đi đi.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười và gật đầu.

- Ba người.

Mễ Á chớp chớp đôi mắt đỏ rực, quay đầu sang chỗ khác, lạnh nhạt nói:

- Người tiếp theo.

- Người tiếp theo.

Cả buổi chiều trôi qua, bọn nhỏ đã hoàn thành khảo thí linh tính, nhưng chỉ phát hiện chín đứa bé là có linh tính.

Nguyệt Thấm Lan đếm mấy đứa bé trước mặt, cảm khái nói:

- Chín người, ít thật đấy.

- Chị Thấm Lan, chúng ta vẫn còn chưa đến Vệ Thành mà.

Mễ Á nói khẽ.

Nguyệt Thấm Lan thở dài, nói:

- Ai, ta sợ là cũng không có bao nhiêu người có linh tính.

Với số lượng đứa bé có linh tính ít như vậy, Học Viện Ma Pháp làm sao bây giờ?

……….

Thành Huyền Vũ, bóng đêm bao trùm.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, đáp xuống tầng tám Trung Ương.

Anh vừa trở về từ thành Tát Luận, bận rộn cả ngày, đã đến lúc cần được nghỉ ngơi rồi.

Ở Nội thành thuộc thành Huyền Vũ trong thành Tát Luận, chỉnh thể kiến trúc đã được cải tạo toàn bộ, bước tiếp theo là sửa chữa và trang trí, cái này sẽ mất thời gian không ngắn.

Sau khi các tòa nhà lầu hoàn thành việc trang trí, những người sống trong trụ sở tạm thời sẽ lần lượt chuyển vào ở.

Trong thời gian này, các dân chúng phải đăng kí làm thẻ căn cước, sau đó dùng nó để nhận nhà được cấp cho mỗi người. Sau này, nếu có ai muốn sống ở đây thì phải bỏ ra tinh thạch ma thú để mua nhà mới.

Sau đó, cổng thành sẽ được mở ra, khôi phục qua lại thường ngày với thành Tát Luận.

Cộp cộp cộp ~~~

- Mục Lương.

Thang Vận Chuyển dừng lại ở tầng tám Trung Ương, Nguyệt Thấm Lan và Mễ Á bước ra bên ngoài.

Mục Lương xoay người lại hỏi:

- Các ngươi cũng vừa mới xong việc à?

- Đúng vậy, chúng ta mới trở về từ Vệ Thành.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Mục Lương nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi trở về muộn như vậy là đã hoàn thành khải linh cho tất cả bọn nhỏ trong thành rồi sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận