Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1566: Kẻ Gây Chuyện



Tiểu Quả lắc đầu, cô bé cúi đầu nhỏ giọng nói:

- Mẹ không cần ta nữa, bà ta đã chạy theo người đàn ông khác mất rồi, bây giờ ta chỉ sống một mình.

Ngải Lỵ Na cau mày, thấp giọng nói thầm một câu:

- Mẹ ngươi thật không phải là con người.

- Vậy cha của ngươi đâu?

Ngôn Băng nhẹ giọng hỏi.

Tiểu Quả chậm rãi ngẩng đầu nhỏ lên, đôi mắt đỏ hoe nói:

- Hắn là Kỵ Sĩ, đã chết trận khi Trăng Máu giáng lâm.

- Thật đáng thương!

Ngải Lỵ Na sinh lòng thương hại, nhẹ nhàng xoa đầu bé gái, dịu dàng nói:

- Tốt, ngươi đứng chờ ở một bên đi, một chút nữa trở về thành Huyền Vũ với chúng ta.

- Vâng.

Tiểu Quả hít nước mũi, ngoan ngoãn đứng bên cạnh bàn gỗ.

Ngôn Băng nhìn nàng một cái, nhẹ giọng hỏi:

- Có thứ gì ngươi muốn trở về thu dọn sao?

Tiểu Quả lại lắc đầu lần nữa, nhỏ giọng nói:

- Sau khi mẹ rời đi thì nhà đã người khác chiếm đoạt, ta không có thứ gì cả.

- Ai làm chuyện này?

Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng thoáng qua một tia lạnh lẽo.

- Một kẻ không quen biết.

Tiểu Quả nắm chặt vạt áo, nàng cắn chặt môi dưới, lộ ra dáng vẻ kiên cường.

Giọng của Ngôn Băng trở nên lạnh lùng hơn:

- Sau khi kiểm tra hôm nay kết thúc, ngươi mang ta đến nhà ngươi.

- Chị gái xinh đẹp muốn giúp ta sao?

Tiểu Quả ngẩng đầu lên nhìn cô gái tóc tím.

- Ngươi đã là người của thành Huyền Vũ, tự nhiên là chúng ta muốn giúp ngươi lấy lại công đạo.

Ngôn Băng bình tĩnh nói.

Tiểu Quả suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu nói:

- Chị gái xinh đẹp, bọn hắn rất lợi hại, ngươi không cần đến đó.

Ngôn Băng bình thản nói:

- Ngươi chỉ cần lo dẫn đường, chuyện khác không cần ngươi bận tâm.

- Tốt.

Tiểu Quả ngoan ngoãn gật đầu.

- Còn có ai muốn khảo thí linh tính không?

Ngải Lỵ Na hỏi.

- Ta!!

- Ta cũng muốn.

- Ta nguyện ý gia nhập vào thành Huyền Vũ, chỉ cần ta có thể có linh tính.

Có thể do Tiểu Quả là người đầu tiên kiểm tra ra linh tính, điều này khiến cho những người vây xem đều động tâm, chẳng mấy chốc thì trước bàn dài đã vây quanh rất nhiều khuôn mặt trẻ tuổi.

Ngôn Băng bước tới trước một bước, lạnh lùng nói:

- Tất cả xếp thành hàng, từng người tiến lên, nếu gây sự thì cút hết cho ta.

- Xếp hàng, chúng ta lập tức xếp hàng!

- Đừng có đẩy ta, ta đứng ở trước ngươi!!

Trong một mảnh ầm ĩ, đội ngũ mới từ từ trở nên có trật tự.

…….

- Ngôn Băng, ngươi nói xem hôm nay chúng ta có thể tuyển được bao nhiêu người?

Ngải Lỵ Na khoanh tay rồi quay đầu nhìn về phía cô gái tóc tím không nói một lời.

Ngôn Băng lắc đầu, bình tĩnh nói:

- Không biết, xem vận khí thôi, tối thiểu sẽ không ít hơn một người.

- Dĩ nhiên là không rồi.

Ngải Lỵ Na nói rồi nhìn thoáng qua Tiểu Quả đứng bên cạnh bàn dài.

Cô ngước mắt nhìn một hàng dài trước bàn, lúc này đã có hơn ba trăm người và xung quanh càng ngày càng có nhiều người vây xem.

Ngôn Băng nhìn về phía Thành Phòng Quân, dặn dò:

- Mọi người xốc lên tinh thần, đề phòng xảy ra chuyện bất ngờ.

- Vâng!

Thành Phòng Quân đồng thanh đáp lại.

Lúc này, phía trước Đá Ma Pháp, một cô gái mười bảy tuổi đang chạm tay vào Đá Ma Pháp, đã qua hơn một phút mà cô ta vẫn không thể khiến Đá Ma Pháp phát sáng.

Ngải Lỵ Na nhẫn nại nói:

- Thời gian đã đủ lâu rồi, ngươi không có linh tính, có thể rời đi.

- Không thể nào! Ta nhất định có linh tính.

Cô gái kia thét lên một tiếng, mặt mũi tràn đầy không tin tưởng.

Ngải Lỵ Na hơi nhướng mày, kinh ngạc hỏi:

- Vì sao ngươi lại khẳng định như vậy?

Cô gái kia hất cằm lên, kiêu ngạo nói:

- Bởi vì mẹ ta nói rằng ta nhất định có thể trở thành Ma Pháp Sư.

- Vậy ngươi đi về hỏi mẹ của ngươi đi.

Ngải Lỵ Na giơ tay lắc lắc.

- Không, ta không đi!

Cô gái kia cảm thấy mất mặt cho nên không chịu rời đi.

Cô ta đảo mắt một vòng rồi nói với giọng điệu chắc chắn:

- Nhất định Đá Ma Pháp của ngươi là hàng giả, các ngươi giả mạo lừa bịp chúng ta!

Ánh mắt của Ngải Lỵ Na trở nên lạnh lẽo, không kiên nhẫn nói:

- Cô gái, có thể ăn bậy nhưng không thể nói lung tung được, nếu không sẽ bị nhổ lưỡi ra nha.

- Ta không có nói lung tung, mẹ của ta là Ma Pháp Sư, bà ấy nói ta có linh tính, vậy nhất định sẽ có.

Cô gái kia nói một cách chắc nịch:

- Mà ở đây không thể khảo thí ra linh tính của ta, như vậy viên Đá Ma Pháp kia chính là đồ giả.

- Đúng vậy, mẹ của người ta là Ma Pháp Sư, chắc chắn sẽ không nói sai.

- Ta cũng cảm thấy vậy, khó trách thành Huyền Vũ sẽ tốt bụng như thế, hóa ra là giả danh lừa bịp mà thôi.

Trong đám đông vang lên vài giọng nói không hài hòa, rõ ràng là đang tìm cách gây sự.

Đôi môi hồng của Ngải Lỵ Na hơi hé mở, trong lòng cũng không chắc chắn, cô hiểu biết rất ít về Đá Ma Pháp và Ma Pháp Sư, có lẽ trong đó thật sự có cái gì không liên quan.

Ngôn Băng nâng mắt lên, hờ hững hỏi:

- Ngươi muốn gây chuyện sao?

Ngải Lỵ Na đưa tay ngăn trở cô gái tóc tím, nhẹ nhàng hỏi:

- Ta tò mò, chẳng lẽ ngươi chưa bao giờ hoài nghi mẹ ngươi gạt ngươi sao?

- Không thể nào, tại sao bà ấy lại muốn gạt ta chứ?

Cô gái kia trợn mắt.

- Bởi vì ngươi không có linh tính, mẹ ngươi không muốn đả kích ngươi, cho nên mới nói dối.

Ngải Lỵ Na nhún vai nói.

- Chuyện này hình như rất có khả năng.....

Trong đám đông truyền ra tiếng phụ họa.

- Ta rất hiếu kì, ngươi luôn miệng nói bản thân có linh tính, chẳng lẽ mẹ ngươi cũng có Đá Ma Pháp để kiểm tra sao?

- Hay là bà ta dẫn ngươi đến hiệp hội Ma Pháp Sư?

Mọi người liên tục hỏi han khiến sắc mặt cô gái kia tái nhợt.

- Không biết, bây giờ ta đi về hỏi mẹ.....

Cô gái kia vội vàng đẩy đám đông vây xem ra, chạy như trốn vào con hẻm nhỏ gần đó.

- Hừ!

Ngải Lỵ Na hừ lạnh một tiếng.

- Vừa rồi những kẻ cố ý gây chuyện kia nên bị đánh một trận.

Ngôn Băng nói khẽ.

Ngải Lỵ Na xua tay, thanh thúy nói:

- Thôi thôi, như thế sẽ ảnh hưởng đến buổi khảo thí, cái chính là nhận người.

Ngôn Băng nghe vậy kinh ngạc nhìn chằm chằm cô gái tóc hồng, giống như là đang quan sát một thứ gì đó kỳ quái.

- Vì sao ngươi lại nhìn ta như vậy?

Ngải Lỵ Na chán ghét lùi lại một bước, nghi ngờ nhìn lại cô gái tóc tím.

Khóe môi của Ngôn Băng hơi vểnh, bình tĩnh nói:

- Không có gì, chẳng qua là ta cảm thấy ngươi có vẻ trưởng thành hơn rất nhiều, biết cân nhắc nhiều như vậy.

- Ta chỉ không muốn trì hoãn việc kiểm tra mà thôi.

Ngải Lỵ Na trợn trắng mắt.

- Tốt, tiếp tục kiểm tra thôi.

Một nụ cười nở trên môi Ngôn Băng.

- Người tiếp theo.

Ngải Lỵ Na xụ mặt hô to.

Cộp cộp cộp ~~

Một bên khác, cô gái vừa rồi kiểm tra linh tính bị mất mặt chạy một mạch về nhà.

- Mẹ, mẹ!!

Vừa bước vào nhà thì cô đã lập tức hét lớn, hai mắt đỏ hoe.

- Thế nào, gọi lớn tiếng như vậy làm gì?

Trong sảnh chính, Mã Cát đang bưng một ly trà trên tay, bất mãn nhìn con gái vừa chạy vừa kêu la.

- Mẹ, ta thật sự có linh tính sao?

Bội Cát Na khóc sướt mướt nhìn mẹ.

Ánh mắt của Mã Cát có chút tránh né, bà ta nói một cách qua loa lấy lệ:

- Đương nhiên rồi, tại sao ngươi lại đột nhiên hỏi như vậy?

Bạn cần đăng nhập để bình luận