Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1921: Kế Hoạch Xây Dựng Vương Quốc Huyền Vũ Trở Thành Quốc Gia Trung Chuyển Giữa Hai Mảnh Đại Lục



Nguyệt Thấm Lan ngồi bên cạnh Mục Lương, cô dò đầu nhìn vào tranh, có mái hiên một tầng, có mái hiên hai tầng, tò mò hỏi:

- Những thứ này đều là kết cấu nóc nhà sao?

Mục Lương thấy Nguyệt Thấm Lan cảm thấy hứng thú, vì vậy dừng bút lại, bắt đầu giới thiệu:

- Ừm, đây là đơn diêm (nhà một tầng), đây là trọng diêm (nhà 2 tầng), đây là vũ đỉnh điện, cái này gọi là đình tránh mưa...

- Tất cả đều rất thú vị, ngươi tính toán muốn đổi kiến trúc nhà lầu Vệ Thành thành như thế này à?

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, Vệ Thành mới mới vừa được xây dựng, hiện tại đổi cũng không sao.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nói:

- Đó là một công trình lớn, những mái hiên này đều dùng lưu ly phải không?

Mục Lương lắc đầu nói:

- Dĩ nhiên không phải, ta dự định phân phó bọn họ làm ngói trước, sau đó dùng gỗ làm giàn giáo, kiến trúc cao hơn sáu tầng thì mới dùng đến ngói lưu ly.

- Làm ngói?

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

- Nó giống như làm đất hộp, đây là phương pháp nung.

Mục Lương nói rồi kéo ngăn kéo, lấy ra văn kiện về phương pháp nung mái ngói mà mình viết trước đó.

Nguyệt Thấm Lan lật xem một chút, chậm rãi gật đầu:

- Ta biết rồi.

Cô thu văn kiện vào bên trong ma cụ không gian, lại hỏi:

- Mục Lương, vậy mười một tòa Vệ Thành khác sẽ có đặc sắc nào?

Mục Lương nghĩ tới trấn Cảnh Đức, vì vậy nói:

- Di chuyển Xưởng Nung đến một tòa Vệ Thành mới, đặc sắc nơi đó sẽ là đồ gốm.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, cô hiểu được chủ ý này rất tốt.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Còn có thể để khách tham quan thể nghiệm thú vui chế tác đồ gốm, bọn họ có thể định chế đồ gốm hoặc gốm sứ.

- Suy nghĩ này rất tốt, có thể thử một chút.

Nguyệt Thấm Lan lập tức lấy sổ ghi chép và ghi lại toàn bộ lời nói của anh.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Còn đối với những Vệ Thành khác, có thể chế tạo thành các đặc sắc khác nhau như lẩu, phim điện ảnh, trượt băng, trượt tuyết.....

- Nghe đều rất thú vị.

Nguyệt Thấm Lan khen ngợi không ngớt.

Cô rất muốn mở đầu của Mục Lương để xem bên trong chứa cái gì, tại sao lại có nhiều ý tưởng tới như vậy.

Anh lại tiếp tục nói:

- Bây giờ, Phim Trường rất gần Vệ Thành Số Tám, để nơi đó phát triển sản nghiệp phim điện ảnh đi.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng:

- Vệ Thành Số Mười Hai gần Ngục Giam, Băng Minh Xà cũng ở bên đó, vậy chế tạo nơi đó thành Vệ Thành băng tuyết.

Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ một chút rồi nghiêng đầu nói.

- Nếu như vậy thì Vệ Thành Số Mười Hai phải lắp đặt hệ thống sưởi ấm.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, nói:

- Ừm, như vậy quần áo dệt bằng vải thô sẽ bán chạy hơn.

Anh còn đang suy nghĩ phân phó người đi thu thập lông vũ của Vịt Lông Vàng sau đó chế tạo thành áo lông.

Bút chì trong tay Nguyệt Thấm Lan xoay tròn, nói:

- Vậy thì phải thu mua lông và da thú ở bên ngoài, chỉ dựa vào Trại Chăn Nuôi thì sản lượng không đủ.

- Ừm, ngươi sắp xếp đi, vài ngày nữa ta lại đi kiến tạo sân trượt tuyết và sân trượt băng.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Cô tò mò hỏi:

- Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết trượt tuyết và trượt băng là cái gì đâu, chẳng lẽ giống như cái tên của nó sao?

Mục Lương dịu dàng hỏi:

- Đúng vậy, chơi rất vui, ngươi muốn thử không?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Vậy phải chờ ngươi xây xong sân trượt tuyết và sân trượt băng trước mới được.

- Cái này không khó, nếu ngươi muốn chơi ngay lập tức thì cũng không thành vấn đề.

Mục Lương ôn hòa nói.

Trong lòng cô thầm giật mình, cuối cùng vẫn lắc đầu, nói:

- Không được, trong thành còn có nhiều chuyện phải bận rộn, khi nào làm xong rồi lại chơi.

- Ừm, vậy cũng tốt.

Anh không có tiếp tục kiên trì dụ dỗ nữa.

- Ngươi tiếp tục vẽ đi, vẽ xong nói cho ta biết.

Nguyệt Thấm Lan nói rồi chậm rãi đứng lên, chuẩn bị rời đi thư phòng làm việc khác.

- Chờ đã.

Anh nghĩ tới điều gì đó nên kéo tay cô:

- Ta còn có một việc muốn nói với ngươi.

- Chuyện gì?

Nguyệt Thấm Lan dừng bước.

Anh nói với giọng điệu chân thành:

- Ta dự định để Tiểu Huyền Vũ tiến vào kênh Sương Mù.

- Cái gì?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan trợn tròn, nàng vội vàng ngồi xuống.

Mục Lương kinh ngạc cười:

- Tại sao ngươi lại phản ứng lớn như vậy?

- Không phải, ta không rõ, vì sao ngươi có ý định để Tiểu Huyền Vũ tiến vào kênh Sương Mù?

Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ mặt khó hiểu, nghiêng người tới trước, hỏi:

- Bên ngoài không tốt sao? Vừa rộng lớn vừa an toàn.

Mục Lương chân thành nói:

- Ta muốn để Tiểu Huyền Vũ tiến vào kênh Sương Mù để làm cầu nối phục vụ hai mảnh đại lục, có thể phát triển việc buôn bán ở hai mảnh đại lục cùng lúc...

Nguyệt Thấm Lan há miệng, nhất thời phản bác không được.

- Đại lục cũ quá vắng lặng, đất đai cằn cỗi, thiếu khuyết nguồn nước.

- Để vương quốc Huyền Vũ trở thành quốc gia trung chuyển giữa hai mảnh đại lục thì chúng ta còn có thể kiếm được phí qua cửa và hội tụ dòng người, đồng thời còn có thể kinh doanh vận chuyển hàng hóa ở hai mảnh đại lục.

Mục Lương giải thích:

- Người sống ở đại lục cũ cũng có cơ hội đi Tân Đại Lục, cuộc sống sẽ tốt hơn.

Nguyệt Thấm Lan yên lặng một hồi rồi mới chậm rãi gật đầu:

- Ngươi nói cũng có lý.

Anh bình tĩnh nói tiếp:

- Muốn cho đại lục cũ phát triển thì cần Đại Lục Mới hỗ trợ, thành lập giao lưu sơ kỳ rất quan trọng.

- Được rồi, cứ dựa theo ngươi nói mà làm.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe, cô đã bị anh thuyết phục thành công.

Mục Lương vỗ mu bàn tay của cô, trấn an nói:

- Yên tâm đi, dựa vào thực lực của Tiểu Huyền Vũ thì dù có ở bên trong kênh Sương Mù cũng sẽ rất an toàn.

Nguyệt Thấm Lan nghĩ đến một vấn đề khác:

- Mục Lương, bên trong kênh Sương Mù không thể nhìn thấy mặt trời, ánh nắng khó chiếu vào được.

- Đây đều là vấn đề nhỏ, có Trà Thụ Sinh Mệnh thi chúng ta có thể mô phỏng đêm tối và ban ngày.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Trà Thụ Sinh Mệnh không chỉ có thể phóng thích Lĩnh Vực Sinh Mệnh mà còn có thể chiếu sáng, hoàn toàn thay thế được “Mặt trời”, thực hiện hiệu quả thay đổi ngày đêm

Cô trợn trắng mắt, nói:

- Ngươi đã suy nghĩ xong hết rồi, cần gì hỏi ta nữa?

- Vậy không được, thành Huyền Vũ không phải là của một mình ta.

Mục Lương cười một tiếng, giơ tay véo má của cô.

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, ôn hòa hỏi:

- Vậy ngươi dự định khi nào để Tiểu Huyền Vũ tiến vào Kênh Sương Mù?

Anh lại đáp:

- Hai ngày nữa, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải bận rộn, làm xong trận này rồi lại tính tiếp.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Cũng tốt, ta nghĩ là nên đăng báo để thông báo trước, miễn cho dân trong thành sợ hãi.

- Ngươi suy nghĩ chu đáo.

Mục Lương khen ngợi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận