Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 335: Phong Thanh Lang

Năm phút sau.
Mục Lương lướt qua tường bảo vệ Khu vực Trung ương đi ra bên ngoài, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Bên cạnh cách đó không xa chính là tường vây của vườn trái cây, một bên khác là đất trống, giữ lại cho tương lai dùng để mở rộng đồng ruộng.
Mục Lương khẽ động ý niệm, đất trống cách 20 mét trước người chợt dựng lên một dãy tường đất.
Anh tung hứng quả bom thủy tinh đã được cải tiến trên tay, tiếp theo tinh chuẩn ném mạnh đi ra ngoài, tốc độ nhanh, đập trúng tường đất.
- Uỳnh!
Âm thanh nổ vang, tường đất theo tiếng sập xuống.
- Uy lực cũng không tệ lắm.
Khóe miệng của Mục Lương nhếch lên.
Bom Thủy Tinh đã qua cải tiến, quả nhiên có thể thông qua va chạm khi ném ra dẫn tới nổ mạnh, uy lực có thể tương đương với một lần công kích toàn lực của cao thủ cấp 3.
Khi mặt trời đã lặn.
Phía nam Rừng Vạn Khô, nơi khe núi trụi lủi, có một hàng người áo đen đang lên đường. Tốc độ của ba người áo đen rất mau, mỗi một bước có thể đi 2 tới 3 mét.
- Cộp cộp!
Người áo đen dẫn đầu dừng lại bước chân, giơ tay ý bảo, giọng khàn khàn, nói:
- Dừng lại, đêm nay ở chỗ này qua đêm.
- Vâng.
Hai gã áo đen khác vội vàng dừng lại bước chân, cẩn thận đánh giá bốn phía. Khe núi không có một ngọn cỏ, không có một tia màu xanh lục, chỉ có rất nhiều hòn đá to nhỏ không đều.
Một người áo đen xốc lên mũ choàng, lộ ra cái đầu sư tử, chính là người thú đầu sư tử Ngải Bố Nạp trước kia đuổi giết Hi Bối Kỳ và Mễ Á.
Hắn đi tới gần người áo đen dẫn đầu, cung kính nói:
- Hầu gia, từ nơi này tới rừng Vạn Khô, còn chừng thời gian nửa ngày đi đường.
- Ừ, ngày mai lại lên đường.
Hầu gia Phong Thanh Lang cũng xốc lên mũ choàng, lộ ra cái đầu sói đầy lông màu xanh lá. hầu gia Phong Thanh Lang, là một trong ba hầu gia của thành Vạn Yêu, thực lực xếp hạng dưới hầu gia Viêm Tượng, đứng thứ hai.
Người thú đầu sói Đức Lợi An đề nghị nói:
- Hầu gia, ta lo lắng trứng của thú Kỳ Lân đã nở, không bằng suốt đêm lên đường thôi.
Lần này, tiểu đội người thú chỉ có người thú đầu sư tử và người thú đầu sói tới.
Bảy ngày trước bọn họ trở lại thành Vạn Yêu, dựa theo kế hoạch, gặp mặt hầu gia Phong Thanh Lang. Ba người một năm một mười kể lại từ đầu đến cuối của sự việc, cộng thêm thêm mắm dặm muối nói một lần, thành công khiến cho hầu gia Phong Thanh Lang đồng ý ra tay.
- Đêm nay không vội, ngày mai phải tiến vào rừng Vạn Khô, phải điều chỉnh tốt trạng thái mới được.
Hầu gia Phong Thanh Lang khàn giọng bình tĩnh nói.
- Vậy, được rồi.
Đức Lợi An không thể nề hà, làm cấp dưới cũng không dám nói thêm cái gì. Ngải Bố Nạp cúi người, cười nịnh nọt hỏi:
- Hầu gia, sau khi lấy lại được trứng Kỳ Lân, có thể cho chúng ta tiến hành một lần Lễ rửa tội bằng máu được không?
- Ngươi cảm thấy sao?
Hầu gia Phong Thanh Lang lạnh lùng liếc người thú đầu sư tử một cái, nụ cười bên khóe miệng của hắn khiến cho Ngải Bố Nạp cứng đờ, ngoan ngoãn ngậm miệng. Đức Lợi An nghiêng đầu sang chỗ khác, coi như không nhìn thấy gì cũng không nghe được.
- Ầm ầm!
Đột nhiên, đất rung núi chuyển, đá vụn nơi khe núi bị chấn động đến mức lăn xuống chỗ thấp.
- Động đất à?
Đức Lợi An khẩn trương.
- Không phải.
Hầu gia Phong Thanh Lang bỗng nhiên đứng dậy.
Vẻ mặt của hắn hiện lên tia nghiêm túc, đôi mắt nhìn chăm chú về phương hướng rừng Vạn Khô, chấn động truyền đến từ nơi đó. Người thú đầu sói, người thú đầu sư tử cũng đi theo vội vàng đứng dậy, biểu cảm khẩn trương.
- Đi, qua đó nhìn xem.
Hầu gia Phong Thanh Lang trầm giọng hạ lệnh.
- Vâng.
Người thú đầu sư tử với người thú đầu sói cùng đáp lời.
Ba người rời đi khe núi, nhân lúc trời còn chưa hoàn toàn tối sầm, ba người đi tới hướng có chấn động truyền tới.
Năm phút sau.
Hầu gia Phong Thanh Lang bất chợt dừng chân, đôi mắt thú màu xanh lá thú trợn trừng.
Xa cuối tầm mắt của hắn, một con quái vật khổng lồ như núi đang đi tới, mỗi một bước là bước qua khoảng cách hàng chục tới trăm mét.
- Uỳnh uỳnh.
Bàn chân to như núi nâng lên rồi lại rơi xuống, để lại trên mặt đất một hàng dấu chân khổng lồ. Mặt đất trực tiếp rạn nứt, nơi quái vật đi qua, hung thú đều vội vàng chạy trốn.
- Tại sao lại trở lên to lớn như vậy?
Đức Lợi An kinh ngạc kêu ra tiếng.
Khi bọn hắn rời khỏi thành Thánh Dương, rõ ràng nhìn thấy Man Thú Hoang Cổ chỉ to chừng một ngọn núi nhỏ, lúc này lại giống một dãy núi lớn.
Ngải Bố Nạp nghiêm mặt nói:
- Hầu gia, đây là thành Huyền Vũ mà chúng ta nhắc tới với ngươi, trứng Kỳ Lân ở trên đó.
- Đúng vậy, thành Huyền Vũ ở sau lưng Man Thú Hoang Cổ.
Đức Lợi An vội vàng nói.
Còn Hầu gia Phong Thanh Lang mặt mày xanh mét, con hung thú này hoàn toàn không giống với tình báo.
- Hầu gia Phong Thanh Lang, chúng ta đi lên đoạt lại trứng trứng Kỳ Lân đi.
Ngải Bố Nạp gấp không chờ nổi nói.
- Các ngươi chán sống rồi?
Sắc mặt của Hầu gia Phong Thanh Lang âm trầm, mắt lộ sát ý nhìn về phía hai người Đức Lợi An.
- Hầu gia, này…. Ngài làm sao vậy?
Sắc mặt của Ngải Bố Nạp cứng đờ, sao hầu gia lại đột nhiên tức giận?
- Con Man Thú Hoang Cổ này còn mạnh hơn ta.
Trong âm thanh lạnh lẽo của hầu gia Phong Thanh Lang có sát ý.
Trước mắt, thực lực của Man Thú Hoang Cổ chí ít cũng là cấp 8, vậy thì chủ nhân của nó còn lợi hại tới mức nào?
Bảo hắn đi chịu chết sao?
- Cái gì??
Ngải Bố Nạp, Đức Lợi An liếc nhau, thấy trong đôi mắt của đối phương đều có sự kinh ngạc sợ hãi.
Man Thú Hoang Cổ đã tiến hóa cấp 8.
- Hầu gia, chúng ta thật sự không có ý này.
Đức Lợi An hoảng loạn giải thích.
- Hừ, vậy cũng là tình báo của các ngươi có sai.
Hầu gia Phong Thanh Lang lạnh lẽo nói.
- Hầu gia, khi chúng ta rời khỏi thành Thánh Dương, con Man Thú Hoang Cổ này còn chưa lớn như bây giờ.
Ngải Bố Nạp vội vàng nói.
Đức Lợi An gật lia lịa cái đầu sói, thành khẩn nói:
- Đúng vậy, nhất định là gần đây mới biến thành như vậy.
- Hừ, tốt nhất là như vậy, nếu là các ngươi gạt ta thì…
Phong Thanh Lang híp hai mắt, trong ánh mắt lập loè sát ý.
- Chúng ta tuyệt đối không dám lừa ngài.
Ngải Bố Nạp và Đức Lợi An hoảng loạn hô, thân thể của hai người căng thẳng, sợ bị hầu gia Phong Thanh Lang dùng một cái tát chụp chết.
Phong Thanh Lang nhìn chăm chú vào hai người một lát, chậm rãi nói:
- Ta nghĩ các ngươi cũng không có gan này.
- Cái kia…
Đức Lợi An rụt cổ lại, thật cẩn thận hỏi:
- Hầu gia, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?
Hầu gia Phong Thanh Lang trầm mặc không nói, chau mày.
- Hoặc, từ bỏ trứng Kỳ Lân đi?
Ngải Bố Nạp dò hỏi.
- Không được, phải lấy trứng Kỳ Lân về.
Hầu gia Phong Thanh Lang không hề nghĩ ngợi trực tiếp bác bỏ.
Trong lòng Ngải Bố Nạp khẽ động, có chút tò mò Thú Vương muốn trứng Kỳ Lân làm gì. Nếu chỉ là dùng để tẩy lễ gia tăng thể chất, không nhất định phải dùng trứng Kỳ Lân. Chẳng lẽ là muốn cải tạo bản thân thành trứng Kỳ Lân?
Ngải Bố Nạp chợt nghĩ đến điều gì, thân thể bỗng nhiên run lên một cái, cái ý tưởng này thật sự quá mức nghe rợn cả người.
- Trước đi theo, xem có cơ hội ra tay hay không?
Cuối cùng Phong Thanh Lang quyết định nói.
- Đúng vậy.
Người thú đầu sư tử, người thú đầu sói cùng kêu lên đáp lại một tiếng. Ba người theo sát ở phía sau Rùa Đen, một đường đi về hướng nam.
Bạn cần đăng nhập để bình luận