Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 428: Mở Phòng Bán Vé Ở Thành Phi Điểu

- Có đạo lý.
Ngải Đức Luân mím môi, gật đầu đồng ý với suy nghĩ này của cô.
- Đi thôi, đi gặp chủ nhân thành Phi Điểu.
Nguyệt Phi Nhan vẫy tay, đi bộ về phía vị trí cao nhất tầng hai thành Phi Điểu.
Nơi đó là vị trí của Phủ Thành Chủ.
Còn về máy bay chắc không có kẻ nào không có mắt dám tới gần, ngoại trừ người đó muốn chết.
Hai người Nguyệt Phi Nhan đi tới bên dưới cầu thang đi vào Phủ Thành Chủ, bị hộ vệ ngăn cản.
- Đứng lại, nơi này là khu vực quan trọng Phủ Thành Chủ.
Hộ vệ nghiêm túc nói.
Ngải Đức Luân không kiêu ngạo không nịnh nọt, nói:
- Làm phiền đi thông báo một tiếng, đại sứ thành Huyền Vũ tới thăm.
Hai gã hộ vệ liếc nhau, gật đầu với nhau, một người trong đó xoay người chạy nhanh vào trong Phủ Thành Chủ.
- Xin hãy chờ một lát.
Người hộ vệ còn lại đáp lại một câu, giọng nói hòa hoãn không ít.
Sau gần mười phút, người hộ vệ kia mới vội vàng trở về, trên trán hắn chảy mồ hôi, cười nịnh duỗi tay ra hiệu:
- Hai vị, Thành Chủ Đại Nhân mời hai vị vào.
- Được.
Nguyệt Phi Nhan cố gắng giữ gương mặt nghiêm túc, trong lòng nói thầm, không thể làm mất mặt Mục Lương.
Hai người đi theo hộ vệ đi vào Phủ Thành Chủ, cuối cùng được dẫn tới phòng tiếp khách.
- Hai vị xin chờ một lát, thành chủ của chúng tôi vừa mới đang ăn bữa sáng, rất mau sẽ tới đây.
Hộ vệ chân thành nói.
Nguyệt Phi Nhan vẫy tay, không thèm để ý nói:
- Không có việc gì.
Cô thảnh thơi tự ngồi xuống ghế, đánh giá hoàn cảnh phòng tiếp khách, không tự chủ so sánh với thành Huyền Vũ.
- Hoàn toàn không bằng…
Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng nói thầm.
- Cộp cộp…
Tiếng bước chân truyền đến, Hạ Khoa Phu, Hạ Nạp Ân và Hạ Lạc cũng tới.
Ba người đi vào phòng tiếp khách, gặp được Nguyệt Phi Nhan và Ngải Đức Luân, Nguyệt Phi Nhan cũng nhận ra thân phận của người đi đầu tiên.
Không có biện pháp, bốn đôi cánh chim to lớn sau lưng Hạ Khoa Phu thật sự quá thu hút sự chú ý.
Cô đứng dậy lễ phép hành lễ, dùng chất giọng trong trẻo nói:
- Thành chủ các hạ, chúng ta tùy tiện tới thăm, xin hãy thứ lỗi.
- Khách khí rồi, ngồi đi.
Hạ Khoa Phu bình tĩnh ý bảo.
Hạ Lạc và Hạ Nạp Ân cũng nhận ra Nguyệt Phi Nhan, ở thành Huyền Vũ đã từng gặp qua hai lần, ở trên Máy Bay Ưng Lửa từng ở chung chừng nửa ngày.
- Vâng.
Nguyệt Phi Nhan ngồi xuống, lòng bàn tay có chút đổ mồ hôi.
- Như thế nào xưng hô?
Cảm xúc trên mặt Hạ Khoa Phu trầm tĩnh hỏi.
- Nguyệt Phi Nhan.
Nguyệt Phi Nhan run đôi môi hồng, đáp.
Hạ Khoa Phu khiến cô cảm thấy có áp lực, cao thủ cấp 8 vô tình phát ra khí thế, đều có thể khiến người cảm thấy kính sợ.
Nguyệt Phi Nhan xụ mặt, không cho chính mình gây ra trò cười, hiện tại cô đại biểu cho thành Huyền Vũ, bất kể như thế nào cũng không thể mất mặt.
- Tiểu thư Nguyệt Phi Nhan, lần này đại biểu thành Huyền Vũ tới, là có chuyện gì sao?
Hạ Nạp Ân mở miệng dò hỏi.
- Lần này tới, chủ yếu là muốn trưng cầu sự chấp thuận của thành chủ các hạ, chúng tôi dự định mở một phòng bán vé máy bay ở thành Phi Điểu.
Khuôn mặt của Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói.
- Mở phòng bán vé máy bay?
Hạ Khoa Phu nhướng mày.
Hạ Nạp Ân kinh ngạc hỏi:
- Giống như phòng bán vé ở Sơn Hải Quan?
- Đúng vậy, như vậy có lợi cho giao lưu giữa hai thành, sẽ tiện hơn rất nhiều.
Nguyệt Phi Nhan nhớ lại những lời Mục Lương từng dạy cô, rồi tiếp tục nói:
- Nếu có thể mở phòng bán vé, như vậy cứ bảy ngày sẽ có một chuyến bay qua lại giữa hai thành, thành lập quan hệ giao dịch ổn định.
- Cũng chỉ là bán vé?
Hạ Khoa Phu trầm giọng hỏi.
Lão biết máy bay số hiệu Huyền Vũ, cũng hiểu rõ chỗ tốt sau khi thành lập quan hệ giao dịch ổn định giữa hai thành.
- Đúng vậy, cũng chỉ để bán vé.
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp con ngươi màu đỏ.
Cô nhớ rõ Mục Lương từng nói, phòng bán vé không chỉ để bán vé, còn có chức năng thu thập tình báo, truyền lại tình báo, vân vân...
Dựa theo lời Mục Lương nói, phòng bán vé này tương đương với đại sứ quán của thành Huyền Vũ đặt ở thành Phi Điểu.
Chỉ là những việc này đều là cơ mật, không thể công khai ra ngoài.
Đến nỗi đặt đại sứ quán là có ý gì, Nguyệt Phi Nhan tỏ vẻ không hiểu.
- Có thể.
Hạ Khoa Phu không do dự bao lâu, gật đầu đồng ý.
Chuyện mở phòng bán vé cũng không có chỗ hại lớn cho thành Phi Điểu, thậm chí chỗ tốt sẽ lớn hơn chỗ hại.
Máy bay Ưng Lửa bổ sung khuyết điểm không bay xa được của Phi Điểu, cung cấp khả năng duy trì giao dịch giữa hai thành.
Hạ Khoa Phu cũng nhìn trúng các loại hàng hoá của thành Huyền Vũ.
Ít nhất ở vấn đề ba bữa một ngày, lão đã có thói quen món ngon của thành Huyền Vũ, khó có thể trở lại thói quen trước kia.
- Thật tốt quá, cảm tạ thành chủ các hạ đã đồng ý.
Nguyệt Phi Nhan đứng lên vui vẻ nói.
- Sau khi trở về, thay ta hỏi thăm thành chủ của các ngươi.
Hạ Khoa Phu ôn hòa thanh nói, lão đang cố ý tạo quan hệ tốt với thành Huyền Vũ, thêm một người bạn luôn tốt hơn thêm một kẻ địch. Vì Thủy Triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ cũng sắp tới rồi.
- Được.
Nguyệt Phi Nhan cười khanh khách gật đầu.
Cô thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhiệm vụ đầu tiên mà Mục Lương giao cho mình xem như đã hoàn thành.
Khu vực ngoại thành, thành Huyền Vũ.
Y Lệ Y từ trong nhà đi ra, đôi tay đút ở trong túi, bước đi uyển chuyển nhẹ nhàng. Trên đường, người đi đường đều hướng cô chào hỏi.
- Giáo sư Y Lệ Y, dậy sớm như vậy, chuẩn bị đi dạy sao?
Người đi đường nhiệt tình chào hỏi.
- Không phải, hiện tại muốn đi gặp Thành Chủ Đại Nhân.
Y Lệ Y dùng chất giọng thanh thúy, đáp lại.
- Thật tốt, lại có thể được gặp Thành Chủ Đại Nhân.
Người đi đường sôi nổi nhìn cô với ánh mắt hâm mộ.
Y Lệ Y mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt với người đi đường, nhanh hơn bước chân đi hướng Khu Vực Trung Ương.
- Không biết Mục Lương tìm ta có chuyện gì…
Cô nhìn về hướng Khu Vực Trung Ương, có thể nhìn thấy tán cây khổng lồ của Trà Thụ Tinh Thần.
Mười lăm phút sau, cô đi tới trước cửa lớn của Khu Vực Trung Ương, tự giác dừng lại bước chân, để hộ vệ của Khu Vực Trung Ương kiểm tra.
- Được rồi, vào đi thôi.
A Mạn buông tay, cho phép Y Lệ Y đi vào Khu Vực Trung Ương.
- Mỗi lần tới đều có biến hóa mới.
Y Lệ Y đi trên đường đi thông tầng năm Khu Vực Trung Ương, phát hiện hai bên đường trồng rất nhiều cây, mỗi cây đều cao chừng 4 đến 5 mét.
Ở trên những cành cây này, đều mọc đầy những đóa hoa nhỏ màu vàng nhạt.
- Thơm quá !
Y Lệ Y dùng sức hít một hơi, mùi hoa thấm đẫm lòng người.
- Những cây này là cây gì?
Cô vừa đi vừa quan sát, đi hơn hai mươi phút mới đến trước cửa cung điện, cả người thấm đầy mùi hoa.
Y Lệ Y đi vào trong cung điện, quen cửa quen nẻo đi tới thư phòng.
Bên trong thư phòng của cung điện.
Mục Lương đang xem bảng thuộc tính bốn chiều của bản thân.
Thuần dưỡng sư: Mục Lương.
Thể lực: 465.4.
Tốc độ: 449.4.
Sức mạnh: 473.4.
Tinh thần: 448.4.
Tuổi thọ: 24 tuổi trên 5479 năm.
Điểm thuần dưỡng: 750.
Năng lực:
Co dãn biến hình cấp.
Cảm giác nguy hiểm gấp.
Động vật thuần dưỡng:
Nhện Quỷ Đỏ.
Thiên phú: Cảm giác nguy hiểm cấp.
Kỳ Nhông Năm Màu.
Thiên phú: Tái sinh xương cốt cấp.
Thực vật thuần dưỡng:
Cây cao su.
Bạn cần đăng nhập để bình luận