Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1170: Chúng Ta Chỉ Muốn Hỏi Hai Vị Vài Mấy Vấn Đề Thôi



Cộp cộp cộp….

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, Bạch Sương bước ra Thiên Điện, trong ngực còn ôm Kim Bỉ Khâu mất mà tìm lại được.

Cô khó hiểu nhìn về phía Mục Lương, thành khẩn hỏi:

- Thành chủ đại nhân, ngươi đã làm gì Kim Bỉ Khâu vậy? Tại sao khi nó trở về cả ngày đều không có tinh thần?

Mục Lương bình tĩnh liếc Kim Bỉ Khâu một cái, buồn cười đưa tay ra, ngưng tụ ra một đoàn nguyên tố sinh mệnh.

- Bỉ khâu ~~~

Kim Bỉ Khâu lập tức lên tinh thần, bay nhào về phía Mục Lương, vui vẻ ôm nguyên tố sinh mệnh nuốt xuống bụng.

-....

Khóe mắt của Bạch Sương co giật nhìn một màn này.

- Nó chỉ là đói bụng thôi.

Mục Lương ôn hòa giải thích.

- Đói bụng?

Bạch Sương khó hiểu nói:

- Ta mới vừa cho nó ăn rau xanh, nhưng nó không chịu ăn nha!

Mục Lương giơ tay chọc chọc khuôn mặt Kim Bỉ Khâu, nhấc mi mắt lên, nói:

- Đó là vì nó kén ăn.

Kể từ khi Kim Bỉ Khâu được cho ăn nguyên tố sinh mệnh, nó đã không còn hứng thú đối cái những món khác nữa, mỗi ngày chỉ tâm tâm niệm niệm tới nguyên tố sinh mệnh mỹ vị.

……..

Ban đêm, Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ toàn thành, thúc đẩy lục thực sinh trưởng, cải thiện đất đai.

Cộp cộp cộp……

Hải Điệp bước ra khỏi nhà lầu, ngẩng đầu nhìn lên tán cây to lớn được bao bọc bởi vô số ánh sáng.

Lúc này, Nội Thành sáng tỏ giống như là ban ngày.

- Thật lộng lẫy.

Khi thấy một màn này, đôi mắt đẹp của Hải Điệp sáng lấp lánh, không khỏi nhẹ giọng khen ngợi một câu.

Cộp cộp cộp…….

Long Chủ đi ra nhà lầu, bình tĩnh nói:

- Hải Điệp các hạ, đi thôi.

Hải Điệp liếc đối phương một cái, yêu kiều đi về phía Thang Vận Chuyển.

Long Chủ trợn trắng mắt, sau đó cất bước đi theo.

Hai người đi Thang Vận Chuyển lên Khu Vực Trung Ương tầng tám.

Chưa được bao lâu thì Thang Vận Chuyển đã dừng lại.

- Nơi này biến đổi rồi.

Hải Điệp đánh giá mặt đất lưu ly dưới chân.

Cô nhớ lần trước khi tới tầng tám khu Trung Ương thì mặt đất vẫn còn là cát nén.

- Hai vị khách quý, tiệc tối sắp bắt đầu rồi.

Ở cửa cung điện, Vệ Ấu Lan dịu dàng lên tiếng tiếp đón.

Được.

Hải Điệp gật đầu, cất bước đi vào cung điện.

Hai người đi theo tiểu hầu gái vào sảnh yến hội.

Cung điện có phòng ăn và sảnh yến hội để tiếp đãi quý khách, phòng ăn có khí tức cuộc sống nồng đậm, còn sảnh yến hội thì tương đối trang trọng hơn, Hải Điệp và Long Chủ được đưa đến sảnh yến hội, Mục Lương và những người khác đều đã tới đông đủ.

- Xin lỗi Mục Lương các hạ, chúng ta đến muộn rồi.

Long Chủ mở miệng xin lỗi.

- Không có việc gì, hai người mau ngồi xuống đi.

Mục Lương đưa tay ra hiệu.

Hải Điệp ngồi xuống, đôi mắt xinh đẹp của cô vẫn luôn đánh giá Mục Lương, phát hiện đối phương cho người ta một cảm giác càng ngày càng sâu không lường được, không tài nào nhìn thấu.

Long Chủ cũng ngồi xuống, ánh mắt dừng ở trên mặt bàn rực rỡ muôn màu, từng món ăn mỹ vị với màu sắc tươi đẹp và tản mát ra mùi thơm mê người.

- Mục Lương các hạ, lần này ngươi mời chúng ta tới đây là có chuyện gì không?

Hải Điệp hỏi với giọng điệu lạnh nhạt.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã ra hiệu nói:

- Các vị không cần khẩn trương như vậy, chúng ta chỉ muốn hỏi hai vị vài mấy vấn đề thôi, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.

Ánh mắt của Hải Điệp lấp lóe, không phải bọn họ muốn khuyên cô đồng ý để đảo Hải Điệp gia nhập vào thành Huyền Vũ sao?

Long Chủ không suy nghĩ nhiều, cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn.

- Lạo xạo lạo xạo.....

Lúc này, trong phòng yến hội chỉ vang lên tiếng nhai nuốt của lão.

Mục Lương, Hồ Tiên và các cô gái chỉ ăn tượng trưng vài miếng, sau đó đặt đũa xuống bưng rượu trái cây nhấp một miếng.

- Xin hỏi hai vị, các ngươi biết chỗ sâu nhất Vùng Nước Mặn có cái gì không?

Mục Lương bình tĩnh đưa ra câu hỏi đầu tiên.

- Chỗ sâu nhất Vùng Nước Mặn à.....

Hải Điệp và Long Chủ liếc nhau, động tác nhấm nuốt hơi chậm lại.

Hải Điệp chậm rãi lắc đầu, nói đúng sự thật:

- Ta nghe đồn rằng chỗ sâu nhất biển khơi có khí hậu rất ác liệt, nhưng ta chưa từng tới đó lần nào.

- Ta đã từng tới đó rồi.

Long Chủ đột nhiên lên tiếng.

- Nơi đó trông như thế nào?

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên.

- Chính như những gì mà Hải Điệp các hạ đã nói, khí hậu nơi đó rất khắc nghiệt, mưa gió liên miên không ngừng.

Long Chủ ngước mắt nhìn chăm chú vào Mục Lương, trong đôi mắt tràn đầy thần sắc nghĩ lại mà sợ:

- Bầu trời có rất nhiều sấm sét, không có cách nào bay qua được.

- Trừ những thứ này ra thì không còn gì khác sao?

Nguyệt Thấm Lan nhíu mày hỏi.

Long Chủ sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi còn muốn có cái gì nữa?

- Nơi đó có sương mù chứ?

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

- Sương mù à....?

Long Chủ rũ mắt rồi trầm tư suy nghĩ một lúc, sau đó chậm rãi gật đầu nói:

- Phía sau sấm sét và màn mưa đúng là có sương mù, hơn nữa còn kéo dài đến bầu trời.

Ký ức đã quá lâu, hắn suýt nữa quên mất cảnh tượng lúc đó.

- Kênh Sương Mù!

Mục Lương, Nguyệt Thấm Lan và cô gái đuôi hồ ly đưa mắt nhìn nhau, trong đầu đồng thời hiện lên ba chữ.

- Ngươi xác định chứ?

Hồ Tiên hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

- Nếu ta nhớ không lầm thì đúng là có sương mù.

Long Chủ nghi ngờ nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly, có sương mù hay không quan trọng tới như vậy sao?

Mục Lương hỏi:

- Từ nơi này đi qua chỗ sâu nhất biển khơi cần tốn bao nhiêu thời gian?

- Từ nơi này thì ta không biết.

Long Chủ lắc đầu, trầm giọng nói:

- Nhưng nếu như xuất phát từ cốc Phi Long thì phải mất bốn mươi ngày để bay tới đó.

- Bay mà cũng phải tốn đến bốn mươi ngày sao?

Hải Điệp kinh ngạc thốt lên.

Long Chủ ngạo nghễ nói:

- Đó là trước kia, bây giờ Long Vương đã trở nên mạnh hơn, chỉ cần hai mươi ngày là có thể đến nơi rồi.

Tròng mắt của Mục Lương đảo một vòng, anh cảm thấy tốc độ của Vua Rồng Bay không tính là nhanh.

Nếu như là Ưng Lửa thì có lẽ chỉ cần tốn mười ngày thôi.

Còn nếu là anh tự đi, thi triển năng lực Chạy Nhanh Gấp 8 Lần thì tốc độ sẽ nhanh hơn nữa.

- Mục Lương, ngươi định đi tới đó à?

Hồ Tiên quay đầu nhỏ giọng hỏi.

- Chuyện này không gấp gáp, cho dù muốn đi thì chúng ta cũng phải chuẩn bị đầy đủ mới được.

Mục Lương lắc đầu.

Bọn họ có quá nhiều thứ không biết về vương quốc Hải Đinh cũng như đại lục mới, cho nên phải thu thập nhiều thông tin chi tiết hơn từ Bạch Sương, lúc đó mới có thể thực hiện những kế hoạch tiếp theo.

Hơn nữa thủy triều Hư Quỷ sắp đến, trên đại lục vẫn còn có ba căn cứ trung chuyển.

Nếu bây giờ mọi người đi đại lục mới, lúc sau căn cứ trung chuyển xuất hiện nguy hiểm thì thành Huyền Vũ không có cách nào trợ giúp kịp thời được.

- Bên này vẫn còn có rất nhiều chuyện phải xử lý.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Đúng vậy.

Mục Lương gật đầu.

Thành Huyền Vũ còn có giao dịch với các đại thành chủ khác, sau khi khôi giáp và vũ khí chế tác xong thì phải giao hàng đến tận nhà, vì vậy bọn họ không thể rời đi quá xa trong một thời gian ngắn.

Phiến đại lục này còn có rất nhiều cơ duyên, anh kinh doanh lâu như vậy rồi, không thể dễ dàng buông tha.

Mục Lương hạ giọng nói:

- Đợi sau khi làm xong mọi việc ở đây và thủy triều Hư Quỷ kết thúc, lúc đó chúng ta hãy bàn tính tới những bước tiếp theo.

- Ừ, ta cũng cảm thấy như vậy.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận