Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1165: Rừng Rậm Ma Thú



Bạch Sương hít một hơi thật sâu, vùi đầu viết, từng con chữ thô to khó phân biệt hiện lên dưới ngòi bút của cô.

Nguyệt Thấm Lan đánh giá một hồi, nghiêm túc bình luận:

- Chữ này…... Giống như do một đứa bé ba tuổi viết.

Bạch Sương xấu hổ, ngày thường, cô không thích luyện chữ, quanh năm suốt tháng cũng không viết được bao nhiêu từ, lúc này chữ có thể dễ nhìn mới là lạ.

Sau mười phút, Bạch Sương đã viết xong công thức điều chế hoàn chỉnh của Ma Dược Ma Hóa.

- Xong rồi, đây chính là công thức với phương pháp chế tạo Ma Dược Ma Hóa.

Bạch Sương đặt bút chì xuống bàn, đẩy tờ giấy viết tràn đầy cả hai mặt tới trước Mục Lương.

Mục Lương vươn tay cầm lên, nhíu mày đọc công thức điều chế, trên giấy đều là từng hàng chữ xấu như gà bới, nhìn mà đau đầu.

- Mê Túy Thảo, Ma Nấm, Phệ Trùng Hoa..... Nước Mắt Thiên Sứ?

Ánh mắt của hắn ngưng lại khi thấy được bốn chữ Nước Mắt Thiên Sứ.

Bạch Sương trừng lớn hai mắt, kinh ngạc hỏi:

- Thành chủ đại nhân biết Nước Mắt Thiên Sứ sao?

Thành phần chính bị thiếu hụt trong công thức điều chế Ma Dược Ma Hóa chính là Nước Mắt Thiên Sứ, nguyên liệu này cũng là nguyên nhân mà các đại Luyện Dược Sư không thể chế tạo Ma Dược Ma Hóa.

Cho dù là tới vương quốc nào thì cũng không thể tìm được Nước Mắt Thiên Sứ, giống như loại dược liệu này chỉ là thứ tồn tại trong truyền thuyết.

- Thành Huyền Vũ có.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Cái gì!?

Bạch Sương đột nhiên đứng bật dậy.

Nước Mắt Thiên Sứ mà các đại Luyện Dược Sư tìm kiếm mấy chục năm lại ở tại thành Huyền Vũ?

- Tại sao ngươi lại kinh ngạc như vậy?

Mục Lương thu hồi công thức điều chế, bình tĩnh nhìn chăm chú cô gái tóc tím.

- Vương thất ở vương quốc Hải Đinh cũng không có Nước Mắt Thiên Sứ.

Bạch Sương ngượng ngập nói.

- Vậy công thức điều chế này có tồn tại vấn đề nào khác không?

Mục Lương nghiêm túc hỏi.

- Không có, tuyệt đối không có.

Bạch Sương vội vàng khoát tay.

Tiểu hầu gái không nói gì, lúc này, anh mới tin tưởng công thức là thật.

- Vương quốc Hải Đinh có các loại thảo dược ghi trên công thức không?

Anh tiếp tục hỏi.

Có rất nhiều loại thảo dược trong công thức mà Mục Lương chưa từng nghe qua.

- Ngoại trừ Nước Mắt Thiên Sứ thì những thứ còn lại đều có đủ.

Bạch Sương chần chờ một chút, sau đó thành thật trả lời.

Chẳng lẽ đối phương muốn mua thảo dược từ vương quốc Hải Đinh sao?

- Ngươi tới thành Huyền Vũ còn có mục đích khác sao?

Nguyệt Thấm Lan không yên lòng lại hỏi một vấn đề.

Bạch Sương vội vàng lắc đầu nói:

- Không có, ta chỉ muốn biết làm thế nào để trở về nhà thôi.

Lúc này, cô không giống như là công chúa của một nước, ngược lại giống một cô gái nhỏ nhớ nhà.

- Như vậy hiện tại chúng ta nói một chút về kênh Sương Mù và vương quốc Hải Đinh đi.

Mục Lương nhàn nhạt mở miệng.

Bạch Sương khẩn trương nói:

- Chờ một chút, thành chủ đại nhân, ta muốn biết ta còn có tội sao?

- Không có, một lúc nữa ta sẽ cho người đưa ngươi về Phố Buôn Bán.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- A, vậy là tốt rồi.

Bạch Sương thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Trong lòng cô càng ngày càng phiền muộn, chẳng những không hỏi thăm được tin tức về kênh Sương Mù và vương quốc Hải Đinh, ngược lại còn phải giao ra một phần công thức điều chế ma dược.

- Nói cho ta biết, vương quốc Hải Đinh có bao nhiêu nhân khẩu?

Mục Lương tung ra vấn đề thứ nhất.

- Nhân khẩu à? Chắc là khoảng bảy, tám triệu người gì đó.

Bạch Sương suy tư một chút rồi trả lời.

- Nhiều người tới như vậy sao?

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan trừng lớn.

Phải biết rằng, nhân khẩu nhiều nhất của một tòa thành lớn cũng chỉ có khoảng mười vạn, thành lớn có nhân khẩu vượt qua một trăm vạn là không hề tồn tại.

Mục Lương cũng cảm thấy bất ngờ không kém, chẳng lẽ nơi mà cô gái tóc tím sinh sống thật là một vương quốc?

Nhưng anh đã đi tới thế giới này lâu như vậy, lại chưa bao giờ nghe nói về sự tồn tại của 'Vương quốc'.

- Đây là lời nói thật sao?

Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn về phía Diêu Nhi.

- Đại nhân Thấm Lan, cô ấy không có nói dối.

Diêu Nhi gật đầu đáp.

- Thành chủ đại nhân, ngươi hỏi cái này có phải là muốn giúp ta tìm vương quốc Hải Đinh không?

Bạch Sương đột nhiên hỏi.

- Ta không chắc có thể tìm được.

Ánh mắt của Mục Lương bình tĩnh.

Trong lòng của anh đã có tính toán, nếu như lời của cô gái tóc tím nói là thật, vậy thì anh cảm thấy rất hứng thú đối với vương quốc Hải Đinh.

Một vương quốc nắm giữ nhiều nhân khẩu như vậy, mang ý nghĩa bọn họ có thể mang lại cho một lượng tinh thạch hung thú lớn, đây là điều mà anh mong muốn.

Mục Lương quay đầu nói:

- Đi liên lạc Bạch Trạch, bảo hắn vận dụng mạng lưới của Nghiêu Thiên để điều tra về kênh Sương Mù và vương quốc Hải Đinh.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, bước nhanh rời khỏi thư phòng.

- Vấn đề tiếp theo, có tổng cộng bao nhiêu vương quốc?

Mục Lương tiếp tục hỏi, mặt không đổi sắc.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu vàng tím, thành thật đáp:

- Tất cả sao? Chắc khoảng bảy mươi, tám mươi gì đó, có vương quốc ở nơi xa hơn hay không thì ta không biết.

- Bảy mươi, tám mươi???

Đôi môi của Hồ Tiên hơi hé mở.

Điều này hoàn toàn khác với vùng đất mà cô biết.

………

Động tác gõ bàn của Mục Lương chợt khựng lại một lát, Bạch Sương nói là có ít nhất bảy mươi, tám mươi vương quốc.

Chỉ vương quốc Hải Đinh thôi đã nắm giữ bảy, tám triệu nhân khẩu rồi, vậy tất cả vương quốc cộng lại thì sẽ có bao nhiêu người?

Nếu như anh có thể tìm được vùng đất kia và thiết lập giao dịch quan hệ với những vương quốc đó, như vậy bọn họ có thể mang đến tài phú lớn đến cỡ nào cho thành Huyền Vũ?

Mục Lương động tâm, phải nghĩ biện pháp tìm được vương quốc Hải Đinh mà cô gái tóc tím nói.

Trong lòng của anh đã có rất nhiều suy đoán, nơi mà cô gái tóc tím nói tới rất có khả năng là một mảnh đại lục mới, như vậy mới có thể giải thích rõ những sự tình mà cô ấy nói.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán, cho nên anh mới ra lệnh Bạch Trạch đi thu thập tình báo về phương diện này.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc tím, liên tiếp báo ra tên vài toà đại thành và địa danh:

- Ngươi biết rừng Vạn Khô, thành Phi Điểu, thành Tương Lai, thành Bắc Hải sao?

- Thành Phi Điểu? Thành Tương Lai?

Bạch Sương mờ mịt hỏi lại, hiển nhiên chưa từng nghe qua.

Cô lắc đầu, nói khẽ:

- Ta chưa từng nghe nói về rừng Vạn Khô, nhưng ta biết Rừng Rậm Ma Thú nha.

- Rừng Rậm Ma Thú? Nó ở đâu?

Hồ Tiên hỏi ngay.

- Có rất nhiều Rừng Rậm Ma Thú, chỉ khác nhau ở chỗ là lớn hay nhỏ thôi.

Bạch Sương nhỏ giọng đáp.

- Vậy người nói về nơi lớn nhất đi.

Mục Lương tỏ vẻ hứng thú hỏi.

- Rừng Rậm Ma Thú lớn nhất à, nó nằm ở phía bắc vương quốc Hải Đinh của chúng ta, tiếp giáp chỗ giao giới với vương quốc Mễ Hi Nhĩ.

Bạch Sương nghiêm túc nói:

- Rừng Rậm Ma Thú ở đó còn lớn hơn cả diện tích vương quốc Hải Đinh và vương quốc Mễ Hi Nhĩ cộng lại.

Mục Lương và Hồ Tiên liếc nhau, hoàn toàn không có mường tượng ra được kích cỡ mà cô gái tóc tím nói tới.

Nhưng Mục Lương đã hiểu rõ một chuyện, ma thú mà cô gái tóc tím nhắc tới tương đương với hung thú ở đại lục này.

- Bên các ngươi có thực vật xanh sao?

Hồ Tiên đột nhiên hỏi.

- Có chứ, cây xanh cũng nhiều như thành Huyền Vũ của các ngươi.

Bạch Sương hỏi gì đáp nấy, trong lòng chỉ hi vọng Mục Lương có thể giúp mình tìm được vương quốc Hải Đinh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận