Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1977: Ông Cháu Tâm Sự (2)



Hi Bối Kỳ quay đầu, nói với giọng điệu chắc chắn:

- Lão tổ, ta cam đoan khi ngươi đến thành Huyền Vũ thì tuyệt đối sẽ thích nơi đó, sau đó luyến tiếc rời đi.

Trong mắt lão lộ vẻ kinh ngạc, tò mò hỏi:

- Thành Huyền Vũ thật sự tốt tới như vậy sao?

- Đúng vậy, ta tận mắt chứng kiến thành Huyền Vũ phát triển, sau này còn sẽ thành lập vương quốc nữa đấy!

Hi Bối Kỳ bẻ ngón tay đếm, liệt kê thực đơn đã thuộc nằm lòng:

- Nơi đó có thật nhiều món ăn ngon, cơm chiên trứng, lẩu, kem ốc quế, các loại mì phở...

- Nghe có vẻ không tệ.

Hi Đức Vưu Kỳ như suy nghĩ gì đó.

Hi Bối Kỳ vui vẻ nói:

- Tất cả đều rất tốt, tới đó rồi thì ngươi sẽ biết.

- Ừ, ta sẽ đến đó nhìn.

Hi Đức Vưu Kỳ giơ tay xoa đầu cô gái Ma Cà Rồng.

Đôi mắt đẹp của cô híp lại, làm nũng:

- Lão tổ, ta rất nhớ ngươi.

Lão nói nghiêm túc:

- Ngươi đã trưởng thành rồi, phải học được cách độc lập, không thể tùy hứng giống như trước đây nữa, biết chưa?

Hi Bối Kỳ hất cằm lên, ngạo nghễ nói:

- Ta đã rất độc lập, nếu không thì Mục Lương cũng sẽ không giao phó ta làm Đội trưởng Không Quân.

- Không Quân là cái gì?

Hi Đức Vưu Kỳ nghi ngờ hỏi.

- Chính là binh sĩ có thể bay trên bầu trời...

Hi Bối Kỳ khoa tay múa chân giải thích cho lão tổ.

Lão nghe xong kinh ngạc không thôi, nhìn cô rồi nói:

- Mục Lương tin tưởng ngươi tới như vậy sao?

Lực lượng vũ trang có thể bay trên không trung chưa từng xuất hiện ở bất cứ thế lực nào, trong trí nhớ của hắn thì cũng chỉ có thành Phi Điểu và Cốc Phi Long có chút tương tự.

Hi Bối Kỳ ngạo nghễ nói:

- Bởi vì ta rất lợi hại nha!

- Ừ, ngươi lợi hại nhất.

Hi Đức Vưu Kỳ cưng chiều khen ngợi cháu gái, lại hỏi:

- Nếu ngươi thích Mục Lương, vì sao không thẳng thắn với hắn?

Hi Bối Kỳ phồng má, cúi đầu nói:

- Đâu phải nói thích là có thể ở chung với nhau được... Người thích Mục Lương rất nhiều.

Cô nhớ tới Hồ Tiên, Ly Nguyệt, Nguyệt Thấm Lan, Vưu Phi Nhi và những người khác.

Hi Đức Vưu Kỳ nghiêm túc nói:

- Thế nào, Hi Bối Kỳ nhà chúng ta ưu tú như vậy mà hắn còn không thích sao?

Hi Bối Kỳ mếu máo nói:

- Lão tổ à, người ưu tú hơn ta có rất nhiều, ví dụ như chị Hồ Tiên, chị ấy là cao thủ cấp 8, hơn nữa còn là mỹ nữ đẹp nhất thế giới này.

Trong mắt cô lộ ra vẻ ước ao:

- Chị Thấm Lan là Giác Tỉnh Giả hệ thủy, chị ấy cũng xinh đẹp hơn ta rất nhiều, thực lực cũng mạnh hơn ta.

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng đếm:

- Còn có chị Ly Nguyệt, chị Tố Cẩm, Bạch Sương...

- Nhiều như vậy sao?

Hi Đức Vưu Kỳ ngạc nhiên.

-...

Lão co giật khóe miệng, như thế so sánh một chút, cháu gái nhà mình không tính là quá ưu tú.

- Ai!

Hai tay Hi Bối Kỳ chống cằm, có chút xuất thần.

Hi Đức Vưu Kỳ suy nghĩ một chút, quyết định giúp Hi Bối Kỳ dọn dẹp toàn bộ tình địch, hỏi:

- Những người này có địa vị như thế nào?

- Chị Thấm Lan là thư ký thành Huyền Vũ, quản lý toàn bộ thành Huyền Vũ, chị Hồ Tiên là người quản lý buôn bán, đã từng là Thống lĩnh thành Vạn Yêu, chị Ly Nguyệt là...

Hi Bối Kỳ giải thích ngắn gọn:

- Tố Cẩm, là thành chủ thành Tấn Nguyên...

Hi Đức Vưu Kỳ kinh ngạc nói:

-...Mỗi người đều có địa vị không nhỏ.

- Đúng rồi, lão tổ hỏi cái này để làm gì vậy?

Hi Bối Kỳ quay đầu hỏi.

- Không có việc gì.

Hi Đức Vưu Kỳ mím môi không trả lời, con cháu tự có phúc của con cháu, lão không tính nhúng tay.

- Ông nội ở chỗ này có khỏe không?

Hi Đức Vưu Kỳ dịu dàng nói:

- Ừm, tốt vô cùng, ngoại trừ không ai hầu hạ, còn lại đều tốt hơn lúc ở thành Dạ Nguyệt.

Mặc dù ở trên hải đảo không được tự do, nhưng nơi đây không thiếu cây xanh cũng không thiếu nước ngọt, chỉ cần thực lực đủ mạnh thì mỗi ngày có thể săn bắn ma thú làm thức ăn.

Hai người trò chuyện suốt cả buổi, như thể muốn bù lại cho mấy năm nay không gặp nhau, khi dừng lại thì hai, ba tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Ngoài cửa, hai chị em Hi Sắt đã xử lý cá lớn xong xuôi, thấy hai ông cháu vẫn còn hàn huyên cho nên an tĩnh ngồi đợi ở bên ngoài.

………….

Bên trong Thánh Thành.

Vân Vân đi ở phía trước, Mục Lương và Ly Nguyệt, Lạp Nhã theo ở phía sau, cô quay đầu hỏi:

- Mọi người có muốn đi dạo Thánh Thành một vòng không?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Được, làm phiền ngươi dẫn đường.

Vân Vân gật đầu, giơ tay giới thiệu các kiến trúc xung quanh:

- Các phòng ốc ở quanh đây đều thuộc về cường giả cấp 8 trở lên, nhưng dựa vào thực lực của các hạ thì chắc không cần sợ bọn họ.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, ôn hòa nói:

- Ừm, xem ra người có thực lực cao cường bên trong Thánh Thành không ít đâu.

Vân Vân giải thích:

- Đúng rồi, những ai mà thực lực gặp bình cảnh mới có thể tới kênh Sương Mù tìm kiếm cơ duyên đột phá tầng cao hơn, vì thế nơi đây mới có nhiều cường giả cấp cao như vậy.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Vậy Hi Đức Vưu Kỳ thì sao? Lão ấy đã thuận lợi đột phá rồi à?

Vân Vân gật đầu nói:

- Đúng vậy, sư phụ đã đột phá tới Vương Giai.

Mục Lương hơi nhướng mày, bình thản nói:

- Như vậy thì thọ mệnh có thể kéo dài ít nhất mấy chục năm nữa.

Càng chưa nói đến Ma Cà Rồng vốn dĩ là sinh vật sống rất lâu.

Vân Vân nhẹ giọng nói:

- Sau khi thực lực đột phá thì sư phụ vẫn luôn nói muốn trở về nhìn thành Dạ Nguyệt.

Cô thường xuyên nghe Hi Đức Vưu Kỳ nhắc tới thành Dạ Nguyệt và gia tộc Dạ Nguyệt, cho nên có sự hiểu biết nhất định đối với gia tộc Ma Cà Rồng.

Mục Lương nói với thần sắc bình tĩnh:

- Có thể trở về.

Vân Vân quay đầu nhìn Mục Lương, ánh mắt bị hấp dẫn bởi dáng vẻ tự tin của anh.

Cô lấy lại tinh thần, ánh mắt lưu chuyển, giơ tay chỉ vào một căn nhà ở bên tay trái, nói:

- Căn nhà kia là chỗ ở của bà Tân Tây, bà ấy là cường giả Thánh Giai.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ta biết, còn có một người họ Sâm, đúng không?

Anh nhớ kỹ những gì mà Hi Sắt nói hôm qua, trước khi anh tới thì trên đảo còn có hai vị cao thủ Thánh Giai.

Vân Vân lên tiếng, giơ tay chỉ vào một căn nhà khác:

- Đúng vậy, thực lực của ông Sâm và bà Tân Tây ngang nhau, lão ấy ở căn nhà bên kia.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu ghi nhớ.

Đoàn người tiếp tục đi tới trước dọc theo con phố, lúc này người bày sạp ven đường nhiều hơn lúc sáng, không ít người âm thầm quan sát nhóm của Mục Lương.

Các chủ quán chào hỏi Vân Vân:

- Vân Vân, lão Vưu Kỳ đâu rồi?

- Sư phụ đang ở nhà.

Vân Vân đáp lại.

Có người quen tò mò hỏi:

- Tiểu Vân Vân à, những người này là ai vậy?

Khóe môi của Vân Vân cong lên, cười giải thích:

- Bọn họ là bạn bè của sư phụ, lần đầu tới Thánh Thành cho nên ta dẫn bọn hắn đi tham quan xung quanh một chút.

- Vậy vận khí của bọn họ thật tốt, có thể tìm tới Thánh Thành.

Có người trêu ghẹo:

- Lão già Vưu Kỳ kia còn có bạn bè trẻ tuổi như vậy sao, ai không biết còn tưởng rằng đây là chồng của ngươi đấy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận