Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2326: Cho Ngươi Một Cơ Hội, Nói Hết Những Gì Mình Biết Đi.

Hư Bát Vương nhếch miệng cười trào phúng, nói:

- Kiệt kiệt kiệt, Hư Quỷ Hoàng chính là kẻ thống trị tối cao của Hư Tộc chúng ta, chính ngài ấy đã sáng tạo ra chúng ta, là sự tồn tại vô thượng, cũng là sự tồn tại có thể một tát đập chết ngươi.

Ngôn Băng lạnh lùng nói:

- Hư Quỷ Hoàng sáng tạo Hư Quỷ?

Trong mắt Hư Bát Vương lộ ra tia trào phúng:

- Chúng ta là Hư Tộc, Hư Quỷ chỉ là tên do đám Huyết Thực ti tiện các ngươi đặt thôi.

- Phi!

Ngải Lỵ Na tức giận lại phun một bãi nước bọt.

Trên mặt Mục Lương không hề gợn sóng, bình tĩnh hỏi:

- Hư Quỷ Hoàng ở đâu?

- Không biết.

Hư Bát Vương nhắm mắt lại.

- Hắn ở đâu?

Mục Lương cau mày lặp lại lần nữa.

Hư Bát Vương im lặng, không nói lời nào.

Mục Lương vươn ngón tay chạm vào trán Hư Bát Vương, công kích tinh thần của nó.

Đây là năng lực anh kế thừa từ Rết Trăm Chân, tên là Linh Hồn Độc Tố, có hiệu quả ô nhiễm tinh thần và linh hồn, khiến người ta sống không bằng chết.

- A a!

Hư Bát Vương trợn mắt, không khống chế được mà kêu rên thảm thiết, cơ thể run rẩy kịch liệt.

Mục Lương lạnh lùng hỏi:

- Hư Quỷ Hoàng ở đâu?

- Ta thật sự không biết.

Hư Bát Vương run rẩy đáp, sắc mặt nó càng ngày càng khó coi.

- Ngươi nói dối!

Ngải Lỵ Na sặc lại một câu.

Hư Bát Vương nói với giọng the thé:

- Đại nhân vẫn còn đang ngủ say, ngài ấy có thể thay đổi không gian, mỗi khi Trăng Máu buông xuống thì sẽ thay đổi vị trí ngủ say một lần, chỉ có Hư Tứ Vương mới có thể tìm được đại nhân.

- Hư Tứ Vương?

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe.

Hư Bát Vương giải thích:

- Hư Tộc chúng ta có mười hai vị vua.

- Ngươi là tên vua thứ mấy?

Nguyệt Thấm Lan thanh lãnh hỏi.

- Hư Bát Vương.

Miệng của Hư Bát vương co giật, cơn đau nhức từ linh hồn làm cho nó sống không bằng chết.

Nguyệt Thấm Lan hỏi tiếp:

- Những tên Vua Hư Quỷ khác đang ở đâu?

Hư Bát Vương giải thích:

- Hư Cửu Vương và Hư Lục Vương đã bị các ngươi bắt rồi, những tên còn lại thì đang ngủ say, chúng ta không hợp nhau cho nên không biết những người khác ngủ ở chỗ nào.

- Cho nên ngươi không biết cái gì cả?

Mục Lương nâng ngón tay lên, nói xong muốn chạm vào trán Hư Bát Vương.

Nó khiếp sợ thốt lên:

- Ta biết chuyện của Hư Tộc và Hư Hoàng!

Nó cảm giác nếu mình không chịu thỏa hiệp thì linh hồn sẽ bị xé rách, lúc đó sẽ là chân chính sống không bằng chết.

Mục Lương bình tĩnh nhìn đối phương, không nói lời nào.

Hư Bát Vương la lên:

- Chẳng lẽ ngươi không muốn biết nguyên nhân thật sự khiến mảnh đại lục này bị biến dị sao?

Mục Lương bình tĩnh đáp:

- Là do Hư Tộc các ngươi tạo thành.

Hư Bát Vương vội vàng giải thích:

- Không phải! Mọi việc là do Hư Hoàng làm, phải nói là bởi vì có ngài ấy nên mới có cảnh tượng như bây giờ, Vua Hư Quỷ chúng ta chỉ là nghe lệnh hành sự thôi.

- Cho ngươi một cơ hội, nói hết những gì mình biết đi.

Mục Lương vung tay lên, không gian xung quanh lập tức vặn vẹo, chỉ cần Hư Bát Vương dám nói dối một câu thì lập tức sẽ bị cắn giết.

- Ông ~~~

Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ rung động nhè nhẹ, Tinh Linh Sinh Mệnh xuất hiện, từng cây dây leo thõng xuống, khí tức sinh mệnh nồng nặc vờn quanh Hư Bát Vương, điều này làm cho hắn rất khó chịu bởi vì hư khí trên người đều bị tinh lọc.

Trong mắt nó lộ ra thần sắc sợ hãi, chân thật cảm nhận được tử vong.

Anh biết, thiếu nữ có cánh trước mắt muốn giết hắn còn dễ dàng hơn cả Mộc Phân Thân.

- Cha, có cần ta giúp một tay không?

Linh Nhi cười tươi như hoa hỏi.

- Ngoan, trước mắt không cần đâu.

Mục Lương nhìn Tinh Linh Sinh Mệnh trổ mã xinh xắn, trong lòng tràn đầy cảm khái.

Bây giờ, Tinh Linh Sinh Mệnh đã cao tương đương với Ly Nguyệt, vóc người có lồi có lõm, có thể nói là khuynh quốc khuynh thành.

Bây giờ, nếu so sánh Linh Nhi và Hồ Tiên thì hai người đều sàn sàn nhau, chỉ là một người thanh thuần ngây thơ, một người thì quyến rũ xinh đẹp.

Mục Lương nhìn về phía Hư Bát Vương, nhàn nhạt đe dọa:

- Nói đi, chỉ cần ngươi nói dối một câu thì chắc chắn phải chết.

- Được rồi.

Cơ thể của Hư Bát Vương run lên.

- Ngươi không nói thì ta vẫn còn hai tên Vua Hư Quỷ khác, sẽ có một tên chịu mở miệng.

Mục Lương cười lạnh lùng.

- Ta nói!

Hư Bát Vương cắn răng hô một tiếng, trầm ngâm trong chốc lát, ánh mắt lộ ra biểu cảm nhớ lại.

- Mau nói đi.

Ngải Lỵ Na lạnh nhạt thúc giục.

Hư Bát Vương đen mặt nói:

- Thời gian quá lâu, ta cần nhớ lại.

Diêu Nhi bị gọi tới nghe vậy gật đầu một cái, chứng minh Hư Bát Vương không có nói sai.

Mục Lương và những người khác nhẫn nại chờ đợi, muốn nhìn đến tột cùng Hư Bát Vương sẽ thành thật khai báo hay là chuẩn bị giở trò quỷ gì.

Nó chậm rãi kể lại:

- Mười ngàn năm trước, lúc đó đại lục còn không phải là dáng vẻ như bây giờ, khi đó lục thực và động vật có ở khắp nơi.....

- Mười ngàn năm trước? Thời gian cũng quá lâu rồi.

Ngải Lỵ Na thấp giọng cảm thán một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nhắc nhở:

- An tĩnh nào.

- Ồ, được rồi.

Ngải Lỵ Na im lặng, nhìn chằm chằm Hư Bát Vương.

- Mười ngàn năm trước, khi đó ta vẫn còn là nhân loại.

Hư Bát Vương đột ngột nói một câu kinh người.

Vừa nghe được lời này, con ngươi của Mục Lương và những người khác đồng thời co rút lại, Vua Hư Quỷ đã từng là nhân loại?

Nguyệt Thấm Lan sợ ngây người, cẩn thận quan sát Hư Bát Vương từ đầu đến chân lần nữa, muốn nhìn ra vết tích nhân loại trên người đối phương.

………

Cách đây mười ngàn năm trước.

Thành Kiều Tây Khắc là một tòa thành siêu lớn nằm sâu trong nội lục, dân cư thường trú có hơn mười triệu người.

Thành Kiều Tây Khắc rất lớn, tường thành cao hơn năm mươi mét, độ dày lên đến hai mươi mét.

Thành chủ tên là Ác Cơ Tử, một vị Giác Tỉnh Giả cấp 12.

Lúc này, Linh Khí Sư có địa vị xã hội rất cao, được các cường giả tôn trọng, Linh khí sư Cao cấp cũng đông đúc hơn hiện tại rất nhiều, chỉ tính riêng ở Thành Kiều Tây Khắc thì Linh khí sư Cao cấp đã có hơn một trăm vị.

Ngoại trừ thế lực Phủ Thành Chủ thì thành Kiều Tây Khắc còn rất nhiều tổ chức và thế lực khác nhau, những thế lực này có ác có thiện.

Trong đó có một tổ chức tên là Thiên Hư Giáo, bọn hắn lấy danh nghĩa “Tìm kiếm trường sinh bất lão” tiến hành một chuỗi thực nghiệm trên cơ thể người tàn nhẫn.

Nhưng bọn hắn không có nghiên cứu ra được bí dược trường sinh, ngược lại nghiên cứu ra thứ khác.

Trong một lần tình cờ, người của Thiên Hư Giáo đã chế tạo ra một loại bí dược tên là Hư Huyết, nó có thể giúp người uống đạt được tính cường hóa toàn diện.

Các cao tầng của Thiên Hư Giáo rất hưng phấn về phát hiện, bọn hắn cho rằng Hư Huyết cường hóa đến cuối cùng chính là trường sinh bất lão.

Vì để có được bí dược Hư Huyết mạnh hơn nữa, Thiên Hư Giáo đã bắt đầu tiến hành rất nhiều thực nghiệm trên cơ thể người.

Mỗi ngày đều có người mất tích trong thành Kiều Tây Khắc, nơi đây quá lớn, cư dân thường trú vượt qua mười triệu, nhân khẩu là lưu động, Thiên Hư Giáo đã lợi dụng điểm này để trắng trợn bắt cóc thường dân, tiến hành thực nghiệm trên cơ thể người.

…….

Bạn cần đăng nhập để bình luận