Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1120: Hoa Vạn Gai Tiến Hoá Cấp 10

Cá Chuồn lượn một vòng rồi bay trở về đảo Người Cá, đâm đầu thẳng vào trong hồ nước.

- Sao, tình huống như thế nào?

Trịnh An truy vấn.

Na An thành thật đáp, trong giọng nói lộ ra vẻ sợ hãi và thán phục:

- Tộc trưởng, bây giờ Man Thú Hoang Cổ còn to hơn đảo Người Cá trước kia rất nhiều.

- Lớn tới như vậy sao!?

Trịnh An kinh ngạc thốt lên.

Lão đột nhiên an lòng, thành Huyền Vũ càng lớn mạnh thì khả năng chống chọi lại thủy triều Hư Quỷ càng lớn.

Mà tộc Người Cá lại dựa vào thành Huyền Vũ, cho nên sẽ càng an toàn hơn.

- Tộc trưởng, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?

Na An kỳ quái nhìn tộc trưởng Người Cá, vì sao lão lại đột nhiên nở nụ cười?

- Không có việc gì.

Trịnh An phất tay, cười ha ha xoay người đi về chỗ ở mình.

- Kỳ kỳ quái quái...

Na An nhỏ giọng thầm thì.

……..

Ào ào ~~~

Mục Lương đứng lơ lửng giữa không trung, bên dưới chân là Thiên Cức Quan, Hoa Vạn Gai vẫn hoàn hảo không hề tổn hại chút nào.

Rùa Đen tiến hóa không có ảnh hưởng quá lớn tới nó.

Chỉ là tường thành bị đứt gãy nhiều chỗ khiến cành của Hoa Vạn Gai chỉ có thể rũ xuống một nửa, đầu cành gần như rơi vào trong nước biển.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cát đá trong đáy biển cuồn cuộn dâng lên và nối liền các đoạn tường thành gãy lại với nhau.

Anh phải tốn hơn một giờ mới sửa lại khu vực tường thành nơi Hoa Vạn Gai sinh sống, đồng thời còn nâng tường thành và nới rộng ra.

Mục Lương nhìn chăm chú Hoa Vạn Gai, trong lòng có chút suy nghĩ.

Sau khi Rùa Đen tiến hóa thành cấp 11, kích thước tổng thể của nó lớn hơn gấp mười lần, điều này cũng mang ý nghĩa hắn cần nhiều Thành Phòng Quân hơn để đi trấn thủ tường thành.

Chỉ là với kích cỡ hiện tại của Rùa Đen, chỉ dựa vào Thành Phòng Quân để thủ thành là chuyện không quá thực tế, dù sao thì thành Huyền Vũ không có nhiều Thành Phòng Quân như vậy.

- Vậy trước tiên ta sẽ cho ngươi tiến hóa đến cấp 10, tiếp tục trấn thủ Thiên Cức Quan.

Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm.

Anh từ trên trời giáng xuống, đi tới Thiên Cức Quan, đưa tay chạm vào phiến lá Hoa Vạn Gai, trong lòng ra lệnh:

- Hệ thống, tiến hoá Hoa Vạn Gai đến cấp 10.

- Keng! Cấp 8 tiến hóa đến cấp 10, khấu trừ 1,100,000,000 điểm tiến hóa.

- Keng! Hoa Vạn Gai cấp 10 đã tiến hóa thành công.

- Keng! Có muốn kế thừa thiên phú Hình Thái Ngụy Trang • Rắn Mười Đầu của Hoa Vạn Gai không?

Đôi mắt màu đen của Mục Lương lóe sáng, nhanh chóng mặc niệm ở trong lòng:

- Kế thừa!

- Keng!

- Đang cải tiến Hình Thái Ngụy Trang • Rắn Mười Đầu... Đang điều chỉnh... Hoàn tất truyền thừa.

Mục Lương vẫn luôn bình tĩnh chờ đợi, phần bụng xuất hiện một dòng nước ấm, mấy hơi thở sau biến mất không thấy gì nữa.

Sột soạt sột soạt ~~~

Hoa Vạn Gai bắt đầu sinh trưởng, tám gốc dây leo chính dày ba mét chậm rãi phát triển thành độ dày mười hai mét.

Nhưng biến hóa lại chỉ mới vừa bắt đầu, hai trong số tám dây leo lại tách ra làm đôi, hai nhánh dây leo mới thành công mọc ra.

Mười sợi dây leo đều thô to dị thường, dáng dấp càng lúc càng giống hung thú rắn có máu có thịt.

Mười sợi dây leo bắt đầu mọc dọc theo bức tường thành, chiều dài tăng trưởng từ sáu ngàn mét thành ba mươi sáu ngàn mét.

Sột soạt sột soạt...

Những chiếc gai già trên Hoa Vạn Gai tiếp tục phát triển to hơn và dày hơn, chiều dài tăng trưởng tới khoảng chín mét, dày gần ba mét, trông giống như những ngọn giáo khổng lồ.

Giữa những cây gai già, những chiếc gai nhỏ hơn cũng mọc lên rất nhiều, dài từ ba đến sáu mét.

Lá của Hoa Vạn Gai tăng trưởng hơn chín mét, trông chúng giống như những chiếc thuyền treo trên dây leo.

Mục Lương bay lên không trung rồi nhìn xuống toàn cảnh Hoa Vạn Gai, dây leo của nó đã bao trùm một đoạn tường thành rất dài.

- Như vậy thì có thể tiết kiệm được rất nhiều nhân lực.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Đối với những đoạn tường thành khác thì Mục Lương dự tính để cho Kiến Gọng Kìm và Kiến Thợ của nó đi trấn giữ một bộ phận.

Ong Chúa và Ong Thợ đồng dạng trấn thủ một đoạn tường thành, đồng thời thu hoạch mật hoa của Hoa Vạn Gai.

Tiếp theo anh sẽ tiến hóa Sói Mặt Trăng Vương, sau đó để cho nó mang theo bầy Sói Mặt Trăng đi trấn giữ một bộ phận tường thành còn lại.

- Như vậy vẫn còn chưa đủ...

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, tường thành thực sự quá dài.

Anh thở dài, xem ra vẫn phải tiếp tục chiêu mộ thêm tân binh.

Mục Lương xoay người rời đi, tiếp tục sửa chữa tường thành.

Sau khi, anh tu sửa và gia cố tất cả tường thành xong xuôi thì đã là hơn ba giờ chiều.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, rơi vào trên Sơn Hải Quan.

- Thành chủ đại nhân!!

Đại An Ti bước nhanh đi tới nghênh đón.

- Hôm nay, có thể khôi phục tình trạng báo động.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Thành chủ đại nhân, bây giờ tường thành quá dài, chúng ta không đủ người.

Đại An Ti nói với vẻ mặt khổ sở.

Lúc này, nhóm Thành Phòng Quân canh gác tam quan cứ điểm cũng đã đứng trên tường thành, cứ mỗi mười mét là có một người đứng phòng thủ, tuần tra cần tới mười đội, nhưng như vậy cũng chỉ có thể tuần tra phạm vi năm ngàn mét bên trong tường thành.

Mục Lương nhíu mày suy nghĩ một chút, quay đầu nói:

- Ta có một ý tưởng, ngươi phối hợp ta làm thí nghiệm một chút.

- Ý tưởng? Tốt.

Đôi mắt màu xanh băng của Đại An Ti chớp chớp, lập tức gật đầu theo bản năng.

- Ngươi đứng đây chờ ta một lúc.

Mục Lương dặn dò rồi xoay người rời đi Sơn Hải Quan, bay về phía Ngoại Thành.

Không lâu sau đó, anh đi tới chỗ ở của Hoa Sương Mê.

- Xem ra ngươi lại phải dọn nhà nữa rồi.

Mục Lương cười khẽ một tiếng.

Anh đưa tay ra, lớp đất dưới Hoa Sương Mê trở nên tơi xốp, dưới tác dụng của năng lực, Hoa Sương Mê đã được đào tận gốc rễ mà không hề bị thương tổn.

Mục Lương khống chế Hoa Sương Mê lơ lửng rồi mang theo nó bay lên không trung, hướng về phía Sơn Hải Quan.

Sau vài hơi thở, anh đáp xuống khu đất cách Sơn Hải Quan một ngàn mét, tiếp theo trồng Hoa Sương Mê vào trong đất một lần nữa, tưới nước rồi dùng nguyên tố sinh mệnh để nó khôi phục lại.

- Thi triển Sương Mù Mộng Ảo, bao phủ tất cả các bức tường có thể được bao phủ.

Mục Lương truyền lại ý niệm cho Hoa Sương Mê.

Dụ dụ dụ ~

Hoa Sương Mê không gió mà bay, đóa hoa màu đen cực lớn yên lặng nở rộ, chốc lát sau, một làn sương mù bảy màu nhàn nhạt tuôn ra từ bên trong đóa hoa màu đen, bao phủ tường thành xung quanh Sơn Hải Quan.

- Đây là cái gì?

Trên tường thành, thần sắc của Đại An Ti trở nên khẩn trương, cô nhìn chằm chằm không chớp mắt đám sương mù bảy màu đang kéo đến nhưng lại không thể làm gì được.

Sương mù có thể dùng tay chạm vào, nhưng lại không cách nào bắt được.

Cô không phải Giác Tỉnh Giả nguyên tố phong, không cách nào thổi tan sương mù, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn sương mù bảy màu dần dần nuốt hết toàn bộ tường thành.

Sương Mù Mộng Ảo lan nhanh về phía hai đầu của bức tường thành, rất nhanh bao trùm toàn bộ tường thành với chiều dài gần mười ngàn mét.

Từ mặt biển nhìn về phía Sơn Hải Quan thì chỉ có thể nhìn thấy Huyền Không Các và Sơn Hải Quan, các địa phương khác đều bị sương mù bảy màu che khuất.

Phạm vi gần một ngàn mét từ tường thành không có Sương Mù Mộng Ảo, cho nên không ảnh hưởng đến khả năng quan sát mặt biển của Thành Phòng Quân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận