Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2709: Ta Đã Chuẩn Bị Nhặt Xác Giúp Ngươi

Ánh mắt của Ny Cát Sa lấp lóe, lấy ra một ống bí dược chữa thương rồi đưa tới trước, nói:

- Uống thử cái này đi, xem coi có thể chữa khỏi hay không.

Tuyết Diệp do dự một chút, cuối cùng vẫn là nhận lấy bí dược chữa thương, mở nắp bình uống cạn.

- Ực ực ực ~~~

Nước thuốc chảy xuống yết hầu, có vị lành lạnh khiến cô lập tức lên tinh thần, sự uể oải tiêu tan rất nhiều.

- Ưm ~~~

Cơ thể Tuyết Diệp không khỏi run lên, phát ra tiếng kêu thẹn thùng.

- Cảm ơn.

Cô phát ra âm thanh khàn khàn, mặc dù giọng nói vẫn chưa khôi phục như trước nhưng ít ra đã có thể mở miệng.

- Xem ra còn có thể chữa lành.

Ny Cát Sa yên lòng.

Cô chuẩn bị đưa Tuyết Diệp trở về cung điện lại tiến hành trị liệu tiếp, thuận tiện dò hỏi tình huống cụ thể chuyện này.

Khu Vực Trung Ương, Tuyết Diệp đi theo Ny Cát Sa vào cung điện.

- Tiểu thư Ny Cát Sa đã trở về rồi.

Tiểu Mật thanh thúy tiến lên chào hỏi.

Ny Cát Sa hỏi:

- Ừm, bệ hạ còn chưa làm xong sao?

Tiểu Mật ôn hòa nói:

- Vẫn chưa đâu, bệ hạ vẫn đang rèn sắt.

- Rầm rầm rầm ~~~

Ngay sau đó, tiếng rèn sắt vang lên lần nữa, toàn bộ cung điện đều rung chuyển.

- Ông ~~~

Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ tỏa sáng, gợn sóng vô hình bao phủ Khu Vực Trung Ương, tiếng rèn sắt của Mục Lương nhanh chóng bị triệt tiêu mất.

Lúc này nhóm tiểu hầu gái mới thở ra một hơi:

- Phù ~~~

- Động tĩnh của bệ hạ hơi lớn rồi.

Khóe mắt của Ny Cát Sa co giật một cái.

Tiểu Mật nhẹ nhàng cười nói:

- Lâu rồi thì sẽ quen thôi.

Ny Cát Sa thanh thúy nói:

- Tiểu Mật, ngươi đi đến kho hàng lấy bí dược chữa thương cấp 3 lại đây, dây thanh quản của cô ấy bị hỏng rồi, để cô ấy uống xem có thể chữa khỏi hay không.

Bí dược chữa thương được chia thành năm cấp dựa vào cường độ dược hiệu và hàm lượng Nước Mắt Thiên Sứ có ở bên trong bí dược, cấp 1 là loại bình thường nhất, cấp 5 là tốt nhất.

Bí dược chữa thương trong Bệnh Viện Đa Khoa là từ cấp 1 lên cấp 3, bí dược chữa thương cấp 4 và cấp 5 thuộc về hàng không bán, số lượng cũng ít hơn nhiều.

- Tốt.

Tiểu Mật ngoan ngoãn gật đầu.

Khi cô trở lại thì còn cầm theo một chiếc bình nhỏ bằng lưu ly, bên trong chứa nước thuốc màu xanh lục.

Yết hầu của Tuyết Diệp nhấp nhô, nói với giọng khàn khàn:

- Cảm ơn ~~~

Cô nhận lấy bí dược chữa thương, mở nắp bình uống hết nước thuốc mát lạnh, lập tức cảm giác yết hầu bị hơi lạnh bao phủ, cấp tốc chữa trị dây thanh quản bị tổn thương.

- Cảm giác thế nào?

Ny Cát Sa thuận miệng hỏi một câu.

- A, a… Có vẻ đã khỏi rồi!

Tuyết Diệp thử mở miệng a vài tiếng, giọng nói đã khôi phục như xưa, trong giọng nói thanh lãnh mang theo một tia thân thiết.

Ny Cát Sa gật đầu nói:

- Chữa khỏi là tốt rồi, ngươi kể lại cụ thể chuyện đã xảy ra đi.

- Tốt.

Tuyết Diệp lên tiếng.

Cô ngồi xuống, bắt đầu thuật lại chuyện đã xảy ra, tình huống không quá khác so với những gì mà Ny Cát Sa biết đến.

Trong mắt của Ny Cát Sa lộ ra tia sáng lạnh lẽo:

- Tay của Bất Hủ Chúng duỗi quá dài.

- Nghe nói tìm được người rồi?

Lúc này bên ngoài truyền đến giọng nói của Hi Bối Kỳ, thiếu nữ vội vã chạy vào cung điện.

Tuyết Diệp nhìn thấy cô gái Ma Cà Rồng thì vội vàng đứng dậy chào hỏi:

- Tiểu công chúa.

- Người không sao chứ?

Hi Bối Kỳ quan tâm hỏi.

Tuyết Diệp lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Ta không sao.

- Người của Bất Hủ Chúng có ngược đãi ngươi không?

Hi Bối Kỳ cau mày hỏi.

Tuyết Diệp giải thích:

- Bọn họ chỉ làm ta bị câm, nhưng mà sau khi uống bí dược chữa thương thì ta đã khỏi rồi.

Hi Bối Kỳ thở phào:

- Vậy là tốt rồi, ta còn tưởng rằng bọn họ sẽ ra tay với ngươi, đã chuẩn bị đi nhặt xác giúp ngươi.

- ...

Tuyết Diệp co giật khóe miệng, cô có nên nói một tiếng cám ơn không?

Hi Bối Kỳ lại hỏi:

- Người của Bất Hủ Chúng đâu rồi, đã bắt được chưa?

Ny Cát Sa lắc đầu:

- Vẫn chưa, Ly Nguyệt đang đuổi theo, không biết có bắt được hay không.

Hi Bối Kỳ hừ lạnh một tiếng nói:

- Ta đi hỗ trợ, dám bắt nạt người trong gia tộc Dạ Nguyệt của ta, ta muốn đánh chết bọn họ!

Ny Cát Sa thanh thúy nói:

- Ngươi đừng đi, bây giờ vẫn chưa biết người của Bất Hủ Chúng trốn nơi nào, Ly Nguyệt còn chưa truyền tin tức trở về, ngươi đi tìm cũng không thấy người.

- Cũng đúng, vậy ta ở đây chờ tin tức, khi nào bắt được bọn hắn thì ta lại thay ngươi dạy bảo.

Hi Bối Kỳ vừa nói vừa nhìn về phía Tuyết Diệp.

Tuyết Diệp mím môi một cái, nói:

- Tiểu công chúa không cần quá để tâm.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói:

- Vậy không được, ta đã đồng ý lão tổ là sẽ chăm sóc các ngươi ở vương quốc Huyền Vũ rồi.

Cô có thể bắt nạt người trong gia tộc Dạ Nguyệt, Mục Lương cũng có thể, nhưng người khác thì không được.

- ....

Tuyết Diệp mím môi một cái, đột nhiên cảm thấy Hi Bối Kỳ không có chán ghét như trước.

Hi Bối Kỳ nhíu mày hỏi:

- Người của Bất Hủ Chúng muốn mang ngươi ra khỏi vương quốc Huyền Vũ à?

- Vâng, nhưng mà bị phát hiện ở cửa thành.

Tuyết Diệp gật đầu nói.

Hi Bối Kỳ suy nghĩ một chút, đôi mắt màu vàng óng co rụt lại, lớn tiếng nói:

- Không tốt rồi, nếu bọn hắn không bắt được ngươi thì có lẽ sẽ ra tay với những tộc nhân khác, ta phải đi phái người canh gác mới được!

Ny Cát Sa phất tay nói:

- Yên tâm đi, ta đã phái người đi canh gác rồi, chỉ cần người của Bất Hủ Chúng dám ra tay thì chúng ta sẽ biết ngay.

- Ồ ồ, vậy thì tốt rồi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

- Dám ngang nhiên bắt người ở vương quốc Huyền Vũ, xem ra là bọn hắn đã chán sống rồi.

Ny Cát Sa hừ lạnh một tiếng.

Hi Bối Kỳ cũng hừ một tiếng:

- Đúng vậy, hiện ở Mục Lương bận quá không rảnh đi ra ngoài thôi, bằng không thì bọn họ không trốn thoát đâu.

- Không thể chuyện gì cũng dựa vào Mục Lương được, loại chuyện nhỏ như vậy chúng ta có thể giải quyết.

Ny Cát Sa nghiêm mặt nói.

- Đúng đúng đúng, ngươi nói đúng.

Hi Bối Kỳ giơ tay lên vỗ đầu một cái.

Ánh mắt của cô lấp lóe, nói:

- Chúng ta phải bài ưu giải nạn thay Mục Lương mà không phải cái gì cũng dựa vào hắn, đúng không?

- Đúng vậy, chính là như vậy.....

Ny Cát Sa nghiêm mặt gật đầu.

Cô vỗ vai cô gái Ma Cà Rồng, nhắc nhở:

- Không thể quá quen với việc được Mục Lương chăm sóc, ngươi phải học được cách tự chăm sóc bản thân, bây giờ hắn đang đã quá bận rộn rồi, đừng để hắn phải phân tâm nữa.

- Ta biết.

Hi Bối Kỳ gật đầu lia lịa.

Tuyết Diệp yên lặng ngồi một bên, trong lòng tràn đầy cảm khái, quốc vương của vương quốc Huyền Vũ có mị lực như thế nào mà khiến thuộc hạ về hướng hắn đến vậy chứ?

Ny Cát Sa liếc nhìn Tuyết Diệp, xua tay nói:

- Nếu không còn chuyện gì thì ngươi trở về đi, trên đường chú ý một chút, đừng để bị bắt cóc lần nữa.

- Tốt, cám ơn các ngươi.

Tuyết Diệp cảm kích nói.

Hi Bối Kỳ trấn an:

- Ở Chủ Thành rất an toàn, nếu đầu óc của đám người Bất Hủ Chúng không bị nước vào thì tuyệt đối sẽ không dám gây sự ở đây.

- Ta biết rồi.

Tuyết Diệp gật đầu, xoay người rời khỏi cung điện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận