Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2286: Ta Tình Nguyện Mình Không Phải.

- Bệ hạ, ta đã phân phó thuộc hạ chuẩn bị yến hội rồi.

Huyền Điểu nói.

Mục Lương nhìn về phía đám người Mễ Nặc, nhẹ giọng hỏi:

- Các ngươi muốn ăn không?

Mễ Nặc nhìn về phía các người thú, biểu cảm mong chờ trên mặt bọn hắn khiến cho nàng không nói lời từ chối được, chỉ có thể gật đầu đáp:

- Mục Lương, bọn hắn đã chuẩn bị xong cả rồi, ăn một chút đi.

- Ừm, vậy ăn một chút.

Mục Lương gật đầu, trong lòng không ôm chờ mong quá lớn đối với yến hội của người thú.

- Mời bệ hạ đi theo ta.

Huyền Điểu giơ tay ra hiệu, tự mình đi trước dẫn đường.

Đoàn người băng qua hành lang điện đá, đi tới phòng yến hội bên cạnh, vừa vào đã thấy một cái bàn dài, mặt trên bày đầy thức ăn.

Sau khi nhìn thấy thức ăn trên bàn, Mục Lương không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì rất nhiều nguyên liệu nấu ăn đều đến từ vương quốc Huyền Vũ.

- Còn tốt, không phải là thịt tươi.

Mễ Nặc cũng lặng lẽ thở phào một hơi.

Mọi người ngồi xuống, hàn huyên vài câu rồi bắt đầu dùng cơm.

- Không đến nỗi nào.

Ly Nguyệt nhai khoai lang chiên, quay đầu nhìn Mục Lương.

Đáy mắt của anh hiện lên ý cười, cuối cùng chỉ đơn giản ăn vài miếng.

……..

Chủ Thành, tầng hai khu Trung Ương.

Trong một ngôi nhà gần thang cuốn, người của gia tộc Dạ Nguyệt đang ở nơi đó.

- Phanh ~~~

Hi Đức Vưu Kỳ giơ tay nện mạnh xuống mặt bàn, đen mặt hỏi:

- Tại sao hắn lại không đồng ý chứ?

Lão vừa nhận được tin tức do Hi Bối Kỳ truyền đến, Mục Lương từ chối thỉnh cầu xây thành trong vương quốc của hắn, chỉ cho phép nhóm Ma Cà Rồng sống ở trong vương quốc Huyền Vũ với thân phận hợp pháp, không cho phép tộc quần tụ tập cùng một chỗ.

Áo Lợi Tư tức giận nói:

- Đúng vậy, chỉ là xây một tòa lâu đài mà thôi, tại sao hắn lại từ chối chứ?

Áo Lợi Ba trầm giọng nói:

- Ta không rõ, vương quốc Huyền Vũ lớn như vậy, lại có Hi Bối Kỳ ở đây, tại sao Mục Lương lại không đồng ý để chúng ta xây thành?

Hi Bối Kỳ ngồi ở bên cạnh cố nén không trợn trắng mắt, rất muốn xem coi trong đầu của Tam trưởng lão chứa cái gì, là đậu hũ sao?

Hi Đức Vưu Kỳ trầm giọng hỏi:

- Hi Bối Kỳ, tại sao Mục Lương tại không để ta xây thành?

Hi Bối Kỳ nói trịnh trọng và nghiêm túc:

- Lão tổ, nơi này là vương quốc Huyền Vũ, là địa bàn của người khác, không cho xây thì thôi, có được thân phận hợp pháp cũng có thể ở vương quốc Huyền Vũ mà.

Áo Lợi Ba hừ lạnh một tiếng nói:

- Hừ, ta không đồng ý, gia tộc Ma Cà Rồng tôn quý phải ở trong lâu đài mới hợp với thân phận cao quý.

Lần này Hi Bối Kỳ không khỏi trợn trắng mắt, hỏi:

- Nếu người khác muốn xây thành ở trong thành Dạ Nguyệt thì các ngươi sẽ đồng ý sao?

Áo Lợi Ba từ chối không chút do dự:

- Đương nhiên là không được rồi, thành Dạ Nguyệt đã có rất nhiều Ma Cà Rồng, không thể thêm người nữa.

Hi Bối Kỳ tức giận nói:

- Ngươi xem, chính ngươi cũng không muốn, tại sao lại muốn Mục Lương đồng ý với các ngươi?

- ...

Áo Lợi Ba nghe vậy há miệng, nghẹn lời không biết nói cái gì cho phải.

Áo Lợi Tư tức giận nói:

- Hi Bối Kỳ, ngươi có phải người gia tộc Dạ Nguyệt không? Tại sao cứ luôn nói giúp cho người ngoài vậy?

- Ta tình nguyện mình không phải.

Hi Bối Kỳ bĩu môi nói.

- Được rồi, chớ ồn ào.

Hi Đức Vưu Kỳ trừng Áo Lợi Tư một cái.

Áo Lợi Tư tức giận đến nghiến răng, im lặng quay đầu qua chỗ khác.

- Mặc kệ thế nào thì chúng ta vẫn phải xây lâu đài.

Hi Đức Vưu Kỳ đột nhiên lên tiếng.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Mục Lương đã không đồng ý rồi, lão tổ đừng làm rộn.

Ánh mắt của Hi Đức Vưu Kỳ lóe lên, bình thản nói:

- Không cần lo lắng, khi hắn trở về thì lâu đài đã xây xong rồi, lúc đó hắn sẽ không thể phản đối được nữa.

- Ngươi nói vậy là có ý gì?

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt màu vàng óng.

- Ý của lão tổ là chúng ta lén xây?

Áo Lợi Tư nói với giọng điệu không xác định.

- Ừm, đúng vậy.

Hi Đức Vưu Kỳ gật đầu một cái.

- Lão tổ, ngươi điên rồi à?

Hi Bối Kỳ nghe vậy, đôi mắt màu vàng óng của cô trừng lớn, lập tức đứng bật dậy.

Áo Lợi Ba khiển trách:

- Ngươi nói năng như vậy với lão tổ đó hả?

Hi Bối Kỳ không thèm nhìn Áo Lợi Ba, nghiêm mặt nói:

- Lão tổ, tuy ngày thường Mục Lương thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, nhưng nếu như vi phạm nguyên tắc của hắn thì tuyệt đối sẽ bị hành hung.

Hi Đức Vưu Kỳ cau mày lại.

Hi Bối Kỳ tiếp tục nói:

- Lão tổ, Mục Lương là cường giả Thánh giai đấy, ngươi nhất định phải xây thành ở địa bàn của hắn sao?

- Thánh giai!

Áo Lợi Ba và Áo Lợi Tư đều im lặng, hai mắt trợn to.

- Lão tổ, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói.

Hi Đức Vưu Kỳ trầm tư, ánh mắt lập lòe, chân mày cũng nhíu chặt lại.

- Lão tổ, Mục Lương không có mặt ở vương quốc Huyền Vũ, nhưng ở đây vẫn còn những cường giả khác, xử lý ngươi vẫn là rất dễ dàng.

Hi Bối Kỳ càng nói thì âm thanh càng nhỏ.

Hi Đức Vưu Kỳ co giật khóe miệng, giơ tay gõ đầu cô gái Ma Cà Rồng, trầm giọng nói:

- Bây giờ, ngươi đã hoàn toàn hướng về vương quốc Huyền Vũ rồi.

Hi Bối Kỳ rụt cổ lại, lùi một bước nhỏ nói:

- Ta chỉ nói sự thật thôi mà, cái này cũng là vì tốt cho lão tổ thôi, nếu không đến lúc đó ngươi chọc giận Mục Lương, một cái tát của hắn là có thể đập chết ngươi.

-...

Hi Đức Vưu Kỳ vạch đen đầy đầu, tuy cháu gái nói không sai nhưng nghe vẫn là rất gợi đòn.

- Ngươi câm miệng đi.

Áo Lợi Ba giơ tay lên xoa huyệt thái dương.

Hi Bối Kỳ bướng bỉnh nói:

- Lão tổ, mặc dù vương quốc Huyền Vũ rộng lớn, nhưng mỗi một tấc đất trên lưng Tiểu Huyền Vũ đều thuộc về Mục Lương, nếu hắn đã không đồng ý thì dù ngươi có xây thành được cũng sẽ bị dỡ xuống.

- Ta biết rồi.

Hi Đức Vưu Kỳ xua tay, nếu Hi Bối Kỳ còn nói nữa lão cảm giác đầu của mình sẽ chịu không nổi.

Hi Bối Kỳ không hiểu ý của lão tổ nhà mình, tiếp tục giải thích:

- Huống chi, nếu là chúng ta tự xây thì một tháng làm sao đủ chứ?

-...

Hi Đức Vưu Kỳ giơ tay đỡ trán, lời nói của cô gái Ma Cà Rồng như một chậu nước lạnh tạt vào mặt lão, hoàn toàn thanh tỉnh.

- Lão tổ?

Hi Bối Kỳ nghiêng đầu hỏi.

- Được rồi, ta biết rồi.

Hi Đức Vưu Kỳ trừng cô gái Ma Cà Rồng.

- Vậy là tốt rồi.

Trong lòng Hi Bối Kỳ thở phào nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng thuyết phục được lão tổ từ bỏ ý định xây thành, như vậy thì Mục Lương sẽ không tức giận.

Hi Đức Vưu Kỳ ngồi xuống, cầm ly trà lên rồi nhấp một miếng, trầm giọng nói:

- Ta chờ Mục Lương trở về rồi tự đàm luận với hắn vậy.

- Mục Lương có về thì nhanh nhất cũng phải mất một tháng nha.

Hi Bối Kỳ nhắc nhở.

- Một tháng mà thôi, ta chờ nổi.

Hi Đức Vưu Kỳ bình tĩnh nói.

- Được rồi.

Hi Bối Kỳ bĩu môi.

Thật ra trong lòng cô đang suy nghĩ làm thế nào để người của gia tộc Dạ Nguyệt dung nhập vào cuộc sống ở vương quốc Huyền Vũ, đây không phải là chuyện xấu, tại sao cứ nhất quyết phải xây thành tụ tập cùng một chỗ chứ?

Bạn cần đăng nhập để bình luận