Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2767: Chỉ Có Thể Nói Các Ngươi Quá Phế Vật

Khi hắn tắm rửa xong xuôi đi ra thì Tiểu Tử đã bưng một chén hoành thánh đặt lên bàn.

- Ăn đi.

Hồ Tiên đi chân trần ngồi trên ghế, cằm hơi nâng chỉ về phía chén hoành thánh nóng hổi.

- Tốt.

Mục Lương dịu dàng cười, cầm đũa lên thưởng thức hoành thánh.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Ăn nhiều một chút, cảm giác ta ngươi gầy hơn rồi.

- Là cơ bắp trở nên bền chắc.

Mục Lương dở khóc dở cười đáp.

- Ha ha ha, ta vẫn thích có thịt hơn, như vậy ôm mới thoải mái.

Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt đỏ rực.

Mục Lương đang ăn chợt khựng lại, khóe môi cong lên nói:

- Tốt, thế thì ta ăn mập một chút.

- Cũng không cần biến thành mập mạp, vẫn phải là có cơ bắp.

Hồ Tiên yêu kiều cười liên tục.

Tiểu Tử đứng canh bên ngoài nhà ăn, nghe đối thoại bên trong mà khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng.

- Yên tâm, ta không thể nào biến thành mập mạp đâu.

Mục Lương cười một tiếng, vươn tay chọc chọc khuôn mặt của Hồ Tiên.

Hồ Tiên chớp mắt, lại cười nói:

- Ăn no chút, buổi tối mới có sức lực làm việc.

- Không cần ăn no thì ta cũng có sức lực.

Mục Lương nghiêng người tới gần Hồ Tiên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

- Ha ha ha ~~~

Hồ Tiên cười tươi như hoa, quyến rũ nói:

- Ta rất chờ mong.

- Ta đi tắm đây.

Cô đứng lên, lắc eo nhỏ rời khỏi nhà ăn.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, cúi đầu nhanh chóng ăn hết hoành thánh.

- Bệ hạ còn muốn ăn nữa không?

Tiểu Tử thanh thúy hỏi.

- Không cần đâu.

Mục Lương bỏ lại một câu rồi sải bước trở về thư phòng.



Đại lục cũ, bên trên mặt đất không khí trầm lặng, Hư Tứ Vương khoanh chân ngồi dưới đất.

Xung quanh là bầy Hư Quỷ dày đặc, hắn ngồi ở chính giữa giống như các ngôi sao vây quanh mặt trăng.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Đàn Hư Quỷ gầm nhẹ, đi vây quanh Hư Tứ Vương, giống như là đang tiến hành nghi thức nào đó.

Các đôi mắt trên đầu của Hư Tứ Vương đều nhắm chặt, hư khí vờn quanh người, hắn đang thi triển bí pháp tìm kiếm Hư Quỷ Hoàng.

- Cô lỗ ~~~

Hư khí giống như nước sôi trào, không ngừng hiện ra bong bóng, làm cho bóng dáng của Hư Tứ Vương như ẩn như hiện.

Lại qua hồi lâu, Hư Tứ Vương mới mở toàn bộ đôi mắt, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

Hắn khàn khàn nói:

- Tìm được rồi, hy vọng lúc ta chạy tới thì La Y đại nhân vẫn chưa di chuyển sang chỗ khác.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Đàn Hư Quỷ rít gào giống như là đang đáp lại.

Hư Tứ Vương đứng lên, cơ thể biến thành mây mù đen, bay tới chỗ sâu trong đại lục cũ.

Bầy Hư Quỷ còn lại tản ra, đánh hơi khí tức trong không khí rồi chạy tới tòa thành gần đó, tiếp tục hoàn thành sứ mệnh giết chết tất cả nhân loại.

Tốc độ của Hư Tứ Vương rất nhanh, giống như một đám mây di động với tốc độ cao, giấu kín ở trong tầng mây xám lạnh, thoạt nhìn không hề thu hút chút nào.

Chẳng mấy chốc một ngày trôi qua, Hư Tứ Vương dừng lại trước một ngọn núi hoang.

Hắn nhìn chăm chú vào quần sơn không hề có sinh cơ, ánh mắt hiện lên tia nóng bỏng.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

- La Y đại nhân, ta tới rồi.

Hư Tứ Vương nhếch miệng cười, cơ thể chui xuống mặt đất, tiến sâu vào trong lòng đất.

Không lâu sau đó, hắn đi tới không gian dưới lòng đất, thấy được một ít mảnh nhỏ tinh thạch vô cùng quen thuộc, đồng thời cũng cảm nhận được khí tức của Hư Quỷ Hoàng.

- La Y đại nhân?

Hư Tứ vương cung kính mở miệng.

Sâu trong lòng đất rất an tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào.

Hắn do dự một chút, tiếp tục đi tới trước, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy khối tinh thạch khổng lồ phong ấn cơ thể của Hư Quỷ Hoàng, các vết nứt trong khối tinh thạch khổng lồ ngày càng nhiều, Hư Quỷ Hoàng vẫn giữ tư thế ngủ say, chỉ là lớp tinh thạch gần cơ thể đã xuất hiện vết nứt, đây là dấu hiệu gần thức tỉnh.

- La Y đại nhân.

Hư Tứ vương cung kính mở miệng.

- ...

Không gian dưới nền đất vẫn rất im ắng, Vua Hư Quỷ bảo trì tư thế quỳ lạy, không nói chuyện.

Sự yên tĩnh này kéo dài mấy giờ, khi Hư Tứ Vương cho rằng Hư Quỷ Hoàng còn chưa thức tỉnh thì hư khí xung quanh đột nhiên trở nên nồng nặc.

Hắn cảm thụ được hư khí quen thuộc, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, đây là khí tức của La Y.

- La Y đại nhân.

Hư Tứ Vương cung kính mở miệng nữa, trong giọng nói khó nén thần sắc hưng phấn.

Giọng nói của La Y vang lên:

- Các ngươi đã đi đâu, vì sao lúc trước ta tìm không được khí tức của các ngươi.

Giọng nói của hắn khàn khàn trầm thấp, lại tựa như đến từ Thâm Uyên, khiến người ta nghe xong cả người sợ run, có loại ảo giác bị xuyên thủng linh hồn.

Hư Tứ Vương không dám giấu giếm, cúi đầu cung kính nói:

- La Y đại nhân, đã xảy ra một ít chuyện, tất cả chúng ta đều bị một nhân loại tên là Mục Lương bắt được.

- Nhân loại?

Giọng nói của La Y lạnh xuống.

Hắn lạnh lùng hỏi:

- Trên mảnh đại lục này vẫn còn nhân loại?

Trong lòng Hư Tứ Vương khẩn trương không thôi, trước khi Hư Quỷ Hoàng ngủ say đã ra mệnh lệnh giết chết tất cả nhân loại, hiện tại trải qua nhiều năm như vậy mà nhân loại vẫn còn sống sót ở trên phiến đại lục này, điều này sao có thể không khiến hắn giận dữ.

- La Y đại nhân, đã xảy ra một ít chuyện bất ngờ.

Hư Tứ Vương nói với giọng điệu hèn mọn và cung kính.

Qua một hồi lâu, giọng nói của La Y mới vang lên lần nữa:

- Cho ta một lời giải thích hợp lý.

Hư Tứ Vương do dự một chút, cuối cùng vẫn là lựa chọn nói ra chân tướng mọi chuyện, chỉ là hắn đều đẩy mọi tội lỗi cho đám Vua Hư Quỷ còn lại.

Hắn cho rằng Vua Hư Quỷ còn lại đều bị Mục Lương bắt giữ, không cách nào biện giải trước mặt Hư Quỷ Hoàng, vậy thì nên gánh chịu sai lầm.

- Chăn nuôi nhân loại, mỗi khi Huyết Nguyệt đến thì cắn nuốt bọn họ? Dám ngỗ nghịch mệnh lệnh của ta, lá gan của các ngươi rất lớn.

Giọng nói của La Y rất bình tĩnh nhưng lại làm cho Hư Tứ Vương sợ run người.

Hắn cung kính nằm phủ phục trên mặt đất, run rẩy nói:

- La Y đại nhân, chúng ta sai rồi.

- Vua Hư Quỷ còn lại đâu?

Giọng nói của La Y vang lên lần nữa.

- La Y đại nhân, trừ ta ra thì Vua Hư Quỷ còn lại đều bị Mục Lương bắt đi, sống hay chết tạm thời không biết.

Hư Tứ Vương khẽ ngẩng đầu.

Hắn tiếp tục nói:

- Thực lực của tên Mục Lương kia rất mạnh, chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn, chỉ có La Y đại nhân mới có thể đối phó với hắn.

- Phế vật.

Trong giọng nói của La Y lộ ra chút giận dữ.

- Vâng.

Hư Tứ Vương vội vã chấm đầu xuống đất.

La Y tiếp tục hỏi:

- Còn có bao nhiêu nhân loại sống sót?

Cơ thể của Hư Tứ Vương run lên, khàn khàn nói:

- La Y đại nhân, cái này còn chưa thống kê….

Ngay sau đó, cơ thể của hắn bay ra ngoài như búp bê vải rách, nện mạnh vào vách động.

- Phốc ~~~

Hư Tứ Vương há miệng phun ra máu đen, xương cốt trên người đều vỡ vụn, suýt nữa thì lấy đi tính mạng của hắn.

Trong lòng hắn biệt khuất, nhưng hắn không dám có câu oán hận nào, sau khi ngã xuống đất thì các tổn thương nhanh chóng khép lại, hắn sợ hãi bò lại trước mặt Hư Quỷ Hoàng một lần nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận