Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1097: Đầu Cơ Trục Lợi Súng Ống Đạn Được

Kim Phượng thanh thúy nói:

- Bố Vi Nhân, ta cũng muốn năm trăm bộ khôi giáp.

Bố Vi Nhân nghe vậy do dự một chút, việc chế tác Khôi Giáp Thanh Ma không hề đơn giản, một tháng có thể chế tạo năm trăm bộ khôi giáp đã là hạn mức tối đa rồi.

- Không được sao?

Kim Phượng hơi nhướng mày hỏi.

Bố Vi Nhân ngước mắt chân thành đáp:

- Cũng được, nhưng ngươi phải đợi đến tháng sau mới có thể lấy.

- Tháng sau….

Kim Phượng do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

Hắc Thủy nôn nóng nói:

- Ta cũng muốn năm trăm bộ khôi giáp.

- Ta đã cố hết sức.

Bố Vi Nhân lắc đầu.

Cô giải thích:

- Trước khi thủy triều Hư Quỷ bùng nổ, chế tác một ngàn bộ khôi giáp đã là cực hạn của chúng ta rồi.

Nghe vậy, sắc mặt của Hắc Thủy biến đổi, nếu không có khôi giáp và vũ khí tốt thì làm sao thành Hắc Thủy có thể ngăn cản thủy triều Hư Quỷ được?

Hắn nhìn các thành chủ khác, lớn tiếng hỏi:

- Còn ai có thể chế tạo khôi giáp số lượng lớn không?

- Năm trăm bộ khôi giáp toàn thân cấp bậc linh khí sơ cấp, một bộ bảy ngàn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

Phong Vũ nhàn nhạt lên tiếng.

Thành Tương Lai nổi tiếng về Linh khí, nắm giữ số lượng Linh Khí Sư lớn nhất đại lục, chế tạo năm trăm bộ khôi giáp không tính là việc khó khăn.

- Bảy ngàn khối tinh thạch sơ cấp trung đẳng cho một bộ khôi giáp?

Hắc Thủy trợn to hai mắt.

Bố Vi Nhân cười châm chọc:

- Quả thật là dám đòi tiền, mỗi bộ khôi giáp còn đắt hơn Khôi Giáp Cua Quỷ Xanh của ta hai ngàn khối tinh thạch!

- Cái giá này quá mắc!

Băng Lai Khắc khinh bỉ nhìn về phía Đại trưởng lão thành Tương Lai.

- Xì!!

Hắc Thủy nhổ nước miếng, hùng hùng hổ hổ nói:

- Ngươi quá xấu bụng, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!

- Hừ!!

Phong Vũ khinh thường hừ lạnh một tiếng, rũ mắt không thèm đáp lại.

- Thành Huyền Vũ của ta cũng có khôi giáp toàn thân cấp bậc linh khí sơ cấp, một bộ năm trăm đồng Huyền Vũ.

Mục Lương bình tĩnh lên tiếng.

Việc chế tạo khôi giáp linh khí sơ cấp không khó, người bình thường cũng có thể tham gia chế tác.

Chỉ cần dạy bọn họ phương pháp xử lý tài liệu hung thú, sau đó dựa theo mô hình dây chuyền lắp ráp, như vậy là có thể chế tạo khôi giáp hàng loạt.

- Năm trăm đồng Huyền Vũ một bộ khôi giáp sao? Vậy năm trăm bộ chính là….

Hắc Thủy bẻ ngón tay tính toán.

- Tổng cộng là hai trăm năm mươi ngàn đồng.

Hồ Tiên nhẹ nhàng nhắc nhở.

- Hai trăm năm mươi ngàn đồng, cái giá không tệ!

Nghe vậy, hai mắt của Hắc Thủy lập tức sáng rực.

- Mục Lương các hạ, ta muốn đặt năm trăm bộ khôi giáp!

Tân Phong lập tức cướp lời.

- Ta cũng muốn đặt.

Hắc Thủy vội vàng nói, rất sợ bỏ lỡ cơ hội tốt.

- Được rồi.

Mục Lương gật đầu.

- Mục Lương, số lượng khôi giáp nhiều như vậy, e là Xưởng Chế Tạo Linh Khí sẽ không thể gánh vác nổi...

Thấm Lan thấp giọng nói.

- Ngươi phân phó người xây dựng một nhà máy Linh Khí ở Nội Thành, sau này tân binh Thành Phòng Quân cũng cần phải có khôi giáp.

Môi của Mục Lương không nhúc nhích, nhưng giọng nói của anh lại vang lên bên tai cô gái ưu nhã.

- Ta hiểu rồi, ta sẽ sắp xếp.

Nguyệt Thấm Lan thấp giọng đáp.

- Mục Lương các hạ, ta cũng muốn năm trăm bộ khôi giáp!

- Ta nữa, ta cũng muốn năm trăm bộ!

-.....

Càng ngày càng có nhiều người lên tiếng, thấp nhất cũng là muốn ba trăm bộ khôi giáp.

- Trước tiên mọi người phải giao một nửa đồng Huyền Vũ để làm tiền đặt cọc.

Hồ Tiên thanh thúy nói rõ ràng.

Mục Lương gật đầu rồi nói:

- Sau khi nhận được tiền đặt cọc thì chúng ta sẽ bắt tay vào chế tác khôi giáp.

Bây giờ, anh đã trở thành người đầu cơ trục lợi 'Súng ống đạn được'.

…………..

- Giao một nửa tiền đặt cọc, vậy chính là một trăm hai mươi lăm ngàn đồng Huyền Vũ.

Băng Lai Khắc nhíu mày tính toán.

- Không thành vấn đề, ta vẫn còn một ít tinh thạch hung thú chưa đổi, sau khi Hội Nghị Thánh Địa kết thúc ta sẽ lập tức đến Ngân Hàng đổi toàn bộ thành đồng Huyền Vũ.

Hắc Thủy đưa tay vỗ ngực nói.

Băng Lai Khắc khàn khàn trả lời:

- Ta cũng không thành vấn đề.

Mục Lương hỏi với giọng điệu bình thản:

- Mọi người có cần vũ khí không?

- Loại vũ khí như thế nào?

Hắc Thủy cảm thấy hứng thú hỏi.

- Thương, cốt đao, cung và tên.

Mục Lương thuận miệng báo tên một số chủng loại vũ khí.

- Vũ khí bình thường hay vũ khí cấp bậc linh khí?

Băng Lai Khắc cao giọng hỏi.

Mục Lương nhàn nhạt đáp:

- Mỗi thứ đều có, vũ khí bình thường là năm mươi đồng một kiện, vũ khí linh khí sơ cấp là ba trăm năm mươi đồng một kiện.

- Cái giá này hình như cũng không đắt lắm.

Đôi mắt của Băng Lai Khắc lóe sáng.

- Ta muốn một trăm cây thương, một trăm thanh cốt đao, một trăm cây cung....

Hắc Thủy bẻ ngón tay tính toán, sau đó tiếp tục nói:

- Tên thì muốn ba ngàn cây, loại thông thường là được.

- Được rồi, nhưng phải giao tiền đặt cọc trước giống như khôi giáp.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Được, được!

Hắc Thủy gật đầu lia lịa.

Băng Lai Khắc trầm giọng hỏi:

- Mục Lương các hạ, nếu như ta lại đặt thêm một số vũ khí thì khi nào ta mới có thể nhận được chúng?

Mục Lương trầm ngâm chốc lát, trong lòng tính toán một phen, ngước mắt nói:

- Bốn mươi ngày sau.

- Bốn mươi ngày sau à? Như vậy ta chỉ còn lại mười một ngày, e rằng không thể trở về thành Băng kịp lúc rồi...

Băng Lai Khắc cau mày.

Từ thành Bắc Hải đến thành Băng phải mất hơn nửa tháng để đi đường, hơn nữa lần này hắn còn phải vận chuyển khôi giáp và vũ khí trở về, tốc độ có thể sẽ bị chậm lại, như vậy muốn trở lại thành Băng trước khi thủy triều Hư Quỷ bùng nổ là chuyện hoàn toàn không thể nào.

Mục Lương nói rõ ràng:

- Ngươi có thể thanh toán phí vận chuyển, chúng ta sẽ giao khôi giáp và vũ khí tới thành Băng giúp ngươi.

- Thanh toán phí vận chuyển?

Băng Lai Khắc ngẩn người.

Đây có nghĩa là gì?

Mục Lương vươn tay chống cằm, nói:

- Năm mươi ngàn đồng Huyền Vũ, chúng ta sẽ giao hàng tới tận cửa nhà đúng hẹn trước khi thủy triều Hư Quỷ kéo tới.

Băng Lai Khắc ngạc nhiên hỏi:

- Không cần ta tới thành Huyền Vũ lấy sao?

- Không cần.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Việc mà ngươi cần làm là chuẩn bị đầy đủ số tinh thạch hung thú còn lại, đến lúc đó một tay giao hàng một tay giao tiền.

- Vậy thì không còn gì tốt hơn!

Hắc Thủy giơ tay lên, hưng phấn lên tiếng:

- Mục Lương các hạ, ta cũng muốn giao hàng đến tận nhà.

- Có thể.

Mục Lương gật đầu.

- Ta cũng muốn!!

- Ta nữa!!

-.....

Các thành chủ vừa đặt hàng khôi giáp và vũ khí rối rít nhấc tay tỏ thái độ, bọn họ đồng ý thanh toán phí vận chuyển để hưởng thụ dịch vụ giao hàng đến tận nhà.

Hồ Tiên nhắc nhở:

- Nếu khoảng cách xa thì phí vận chuyển sẽ tăng lên.

- Thành Tấn Nguyên cần bao nhiêu phí vận chuyển?

Tố Cẩm nhẹ giọng hỏi.

- Tám mươi ngàn đồng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp.

- Được rồi.

Tố Cẩm không hề do dự mà gật đầu đáp ứng.

Những thành chủ còn đang do dự thấy vậy cũng bắt đầu nguyện ý giao dịch khôi giáp và vũ khí.

- Ngoại trừ vũ khí và khôi giáp, thành Huyền Vũ còn có thể giao dịch thức ăn và nước uống.

Mục Lương ngồi thẳng lưng rồi nhìn một vòng Đại Hội Đường, nhàn nhạt nói:

- Tại thành Phượng, thành Phi Điểu cùng với thành Tấn Nguyên đều có căn cứ trung chuyển do chúng ta xây dựng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận