Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1212: Hi Bối Kỳ Cảm Động

Bên trong phòng ăn, đám người Ngôn Băng và Hồ Tiên đang ăn bữa tối.

Hi Bối Kỳ phồng hai má, ngây thơ hỏi:

- Cơm trưa không, bữa tối cũng không, thành chủ đại nhân có làm sao không?

Hồ Tiên liếc cô gái một cái, kiều mỵ nói:

- Yên tâm đi, trong phòng làm việc có đồ ăn.

- Ra vậy, vậy là tốt rồi.

Hi Bối Kỳ chớp chớp con ngươi màu vàng.

Cô quét một vòng quanh phòng ăn, kinh ngạc hỏi:

- Chị Thấm Lan và Ly Nguyệt đâu?

Hồ Tiên nhẹ nhàng nói:

- Các cô ấy đều bận việc rồi, chắc tối nay mới trở về.

- Tất cả mọi người đều bận rộn.

Hi Bối Kỳ lộ ra vẻ mặt cảm khái.

- Chỉ còn hai mươi lăm ngày nữa thuỷ triều hư quỷ sẽ bùng nổ, sau này sẽ càng ngày càng vội.

Hồ Tiên xé một lớp vỏ bánh bao, từ tốn ăn.

Mọi người ở trong phòng ăn đều có chút trầm mặc xuống.

- Tại sao mọi người không nói chuyện?

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt, không khí có chút im lặng.

- Tất cả mọi người mệt mỏi rồi.

Ny Cát Sa ngáp một cái, con ngươi màu xanh nổi lên hơi nước.

- Mệt nhưng không mỏi, chỉ là có chút khẩn trương.

Hi Bối Kỳ thở dài nói:

- Ngẫm lại còn có hai mươi lăm ngày nữa sẽ phải đối mặt với thuỷ triều hư quỷ, trong lòng ta thực sự lo lắng.

- Ta tin tưởng thành Huyền Vũ có thể vượt qua.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc cứng lại, hai tai thỏ đầy lông nhung dựng thẳng lên.

- Đúng vậy, phải tin tưởng vào thành Huyền Vũ.

Khóe môi Hồ Tiên cong lên, cô hướng ánh mắt tán thưởng lên trên người cô gái tai thỏ.

- Trước kia Tiểu Huyền Vũ chỉ lớn bằng bàn tay, hiện tại không đến một năm thời gian, nó đã tới cấp mười một.

Mễ Nặc khoa tay múa chân.

Cô lại nghiêm mặt tiếp tục nói:

- Tiểu Huyền Vũ cũng có thể trong vòng một năm tiến hoá tới cấp mười một, so sánh với chuyện đó, vượt qua thuỷ triều hư quỷ không tính là cái gì.

- Khó có thể tưởng tượng nổi, Rùa Đen từ cấp một đến cấp mười một, chỉ dùng hơn nửa năm thời gian...

- Nếu Tiểu Nặc không nói, ta cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

Bên trong phòng ăn, tiếng kinh hô không ngừng vang lên.

- Nghe ngươi nói như vậy, đột nhiên ta cảm thấy an tâm hơn.

Hi Bối Kỳ ngây thơ cười, đôi môi phấn hồng khẽ nhếch lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.

Hồ Tiên nâng tay vỗ, thản nhiên nói:

- Yên tâm đi, Mục Lương có nắm chắc, chúng ta chỉ cần hoàn thành những nhiệm vụ hắn đưa ra là được.

- Đã biết.

Hi Bối Kỳ dùng sức gật đầu. Cô trong trẻo nói:

- Ta đã là cường giả cấp bảy đỉnh phong, có thể giúp được rất nhiều.

- Ngươi rất nhanh đã đuổi kịp ta rồi.

Hồ Tiên nhướng mày, trong lòng có một loại cảm giác áp bách.

Phải biết rằng, khi cô quen biết cô gái Ma Cà Rồng, lúc đó thực lực của hai người có sự chênh lệch rất lớn, hiện tại mới qua mấy tháng, vậy mà cô đã bị cô ấy đuổi kịp và vượt qua.

- Chị Hồ Tiên mạnh hơn ta nhiều, đuổi không kịp.

Hi Bối Kỳ cười khẽ nói.

Hồ Tiên buồn cười lắc đầu, lấy thiên phú của cô gái Ma Cà Rồng, nếu lại hấp thu thêm một giọt máu của Mục Lương, rất có thể sẽ vượt qua cô.

Hơn nửa giờ sau, khi mọi người đã ăn xong bữa tối, tất cả họ đều bận rộn đi làm chuyện của mình.

Cô gái Ma Cà Rồng do dự một chút, lại xoay người đi đến phòng làm việc. Cô muốn đi xem Mục Lương đang làm cái gì. Sau khi hấp thu giọt máu mới từ anh, cô đã sinh ra một loại cảm giác ỷ lại mãnh liệt vào anh.

- Không biết có quấy rầy đến ngài ấy hay không...?

Hi Bối Kỳ bước thật nhanh, đi tới bên ngoài phòng làm việc.

………..

Tiểu Mật ôn nhu hỏi:

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ tới tìm đại nhân sao?

Hi Bối Kỳ ngây thơ hỏi:

- Ừ, thành chủ đại nhân vẫn chưa xong việc sao?

- Chắc là chưa đâu.

Tiểu Mật lắc đầu.

Hi Bối Kỳ do dự một chút, lại nhỏ giọng nói:

- Ta đi vào có quấy rầy đại nhân hay không?

- Ngươi có thể thử xem.

Tiểu Mật che miệng cười khẽ.

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt to màu vàng, cuối cùng cô vẫn cố lấy dũng khí gõ vang cửa phòng làm việc.

Cộc cộc cộc …

- Mục Lương, ta có thể tiến vào không?

Cô trong trẻo hỏi.

- Vào đi.

Âm thanh bình thản của Mục Lương truyền ra.

Hi Bối Kỳ âm thầm vui vẻ, cô đẩy cửa phòng đi vào.

Ken két…

Bên trong phòng làm việc, Mục Lương đã cố định xong lông vịt trên giày, đang bắt đầu xây dựng mạch lộ

Cô gái Ma Cà Rồng thấy anh vẫn đang vùi đầu làm việc, theo bản năng hô hấp nhỏ lại, không muốn tùy tiện quấy rầy anh. Cô im lặng đứng đó, đưa mắt nhìn đôi giầy màu vàng đang dần thành hình.

Đôi mắt vàng của Hi Bối Kỳ lóe sáng, cô đã bị đẹp đôi giày màu vàng kia hấp dẫn.

Đường cong trên thân giày rất đẹp, lại thêm những chiếc lông được gắn lên đó, thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp. Thật là đẹp…

Cô gái Ma Cà Rồng khẽ nhếch môi, hai mắt lóng lánh sáng.

Mục Lương phân tâm thành hai, cúi đầu hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

- Ta, ta không sao… Ta chỉ tới xem.

Hi Bối Kỳ đưa hai tay nhỏ bé túm góc áo của mình. Cô vội vàng giải thích:

- Nếu quấy rầy đến ngươi, ta lập tức rời đi.

Mục Lương ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô một cái, khẽ cười nói:

- Không cần, cứ đợi đi, vừa vặn ta cũng có việc tìm ngươi.

- Vâng, được!

Hi Bối Kỳ ngây người một chút, có việc tìm cô ư?

Nửa giờ sau, Mục Lương đã xây dựng xong đường mạch, lại gắn một trăm chiếc lông vịt màu vàng và da Băng Minh Xà cố định cùng một chỗ.

- Còn thiếu một bước nữa.

Mục Lương xoay người, lấy ra hai viên tinh thạch hung thú từ trong hòm, rồi khảm vào điểm nối giữa cái đường mạch.

Ba ba…

Anh vỗ tay dù trên đó không có chút tro bụi nào, nhìn đôi giày có tạo hình kỳ lạ, nhẹ giọng nói:

- Tại sao ta cứ thấy nó giống hai chân Vịt Chạy Nhanh nhỉ...?

Hi Bối Kỳ tò mò hỏi:

- Mục Lương, đây là linh khí sao?

- Ừm.

Anh lên tiếng đáp lại.

Từ đầu ngón tay anh ngưng tụ ra hai giọt máu tươi, nhỏ lên tinh hạch hung thú khảm trên giày.

Ông… Khải linh bắt đầu, thân giày sáng lên ánh sáng màu vàng, lông vịt màu vàng không gió tự động.

Qua một hồi lâu, âm thanh vù vù lần thứ hai vang lên, tia sáng màu vàng thu lại, thân giày và lông vịt màu vàng chặt chẽ dung hợp lại cùng một chỗ.

- Thành công rồi!

Hi Bối Kỳ tán thưởng không thôi.

Mục Lương vừa lòng gật đầu:

- Cũng không tệ lắm, là linh khí cao cấp.

Vừa dứt lời, anh lại móc tinh thạch hung thú trên thân giày ra.

- Ai sao vậy? Tại sao lại móc nó ra?

Hi Bối Kỳ kinh ngạc hỏi.

- Đôi giày này dựa theo số đo của ngươi, cho nên ta không mang được, ngươi tới khải linh, thử xem tính năng của nó đi.

Mục Lương nói xong lại mang ra hai viên tinh thạch hung thú, một lần nữa khảm chúng lên bề mặt giày.

- Dựa theo số đo của ta làm?

Biểu tình trên mặt Hi Bối Kỳ ngẩn ngơ. Dường như cô nghĩ tới cái gì, chỉ là không dám xác định.

Mục Lương gật đầu, bình tĩnh nói:

- Ừm, vốn dĩ ta làm đôi giày này cho ngươi mà.

- Thật ư?

Hi Bối Kỳ chấn động.

- Ngươi không tin?

Mục Lương buồn cười liếc mắt nhìn cô gái ma cà rồng.

- Có, đương nhiên là có.

Hi Bối Kỳ vui vẻ ra mặt, cô dùng sức gật đầu.

Trong lòng cô đang cảm động đến rối tinh rối mù rồi, Mục Lương còn muốn chế tác linh khí cao cấp cho cô.

- Khải linh đi.

Mục Lương cười nói.

- Được.

Hi Bối Kỳ thở sâu, bình phục lại trong lòng kích động.

Bạn cần đăng nhập để bình luận