Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 549: Luôn Phải Chịu Đựng Và Nhẫn Nhịn

- Hai người các ngươi đi cùng với ta.
Giọng nói của Trưởng lão Phong bay tới.
- Đi thôi.
Giả Lỗ nhếch miệng một cái, chỉ có thể quay người đuổi theo.
- Vậy cái này làm sao bây giờ?
Hộ vệ đỡ xe đạp gọi.
- Giúp ta cất lại.
Giả Lỗ giơ tay lên vẫy vẫy.
Ba người rời khỏi Phủ Thành Chủ, quay lại hướng cửa thành.
Trưởng lão Phong ngẩng đầu nhìn về phía cửa thành, bầu trời bên ngoài tường thành, cơ thể khổng lồ của Rùa Đen chiếm lấy ánh mắt.
Lão ngừng lại động tác đi về phía trước một lát, hai mắt trợn tròn, kinh hô thành tiếng:
- Đây cũng quá lớn rồi?
Trong lòng lão càng sâu không đáy, Man Thú Hoang Cổ biến dị như này, một cước là có thể san bằng hơn nữa thành Tương Lai.
Nếu cùng so sánh với ba bộ hài cốt Man Thú Hoang Cổ thành Tương Lai, chính là sư phụ nhỏ gặp sư phụ lớn.
- Trưởng lão Phong , lúc chúng ta ở thành Dạ Nguyệt nhìn thấy Man Thú Hoang Cổ này, nó chỉ có lớn bằng một phần mười hiện tại.
Đôi mắt màu trắng của A Đát Trúc lấp loé.
Cô nhớ lại khi ở trên lưng Máy Bay, nhìn xuống hình ảnh cả tòa thành Huyền Vũ.
- Man Thú rất hiếm khi lên cấp, hình thể lại có thể tăng lớn gấp mười lần.
Trong lòng Trưởng lão Phong càng thêm kiêng kỵ.
Lão do dự một chút, vẫn là cất bước đi ra ngoài thành.
Bất kể như thế nào cũng phải đưa lão Chí trở về, thành Tương Lai cần đối phương cùng nhau trấn thủ.
Nếu không, với tình hình giàu có của thành Tương Lai, chắc chắn sẽ bị thành lớn khác dòm ngó tới.
A Đát Trúc và Giả Lỗ vội vàng đuổi theo.
Ba người rời khỏi thành Tương Lai, tới gần hướng Rùa Đen.
- A, đó là Trưởng lão Phong , không phải là muốn đi trấn áp Man Thú Hoang Cổ chứ?
- Ta thấy không có ngu như vậy đâu, chắc chắn là đi cứu trưởng lão Chí.
Bên ngoài thành Tương Lai, quần chúng thấp giọng trò chuyện với nhau,, đưa mắt nhìn theo ba người trưởng lão Phong tới gần Rùa Đen.
Hai mươi phút sau.
Ba người đi tới dưới Rùa Đen, đứng ở trước Thiên Môn Lâu.
- Mấy vị là muốn vào thành?
Cao Thao thản nhiên hỏi.
- Ta là trưởng lão Phong thành Tương Lai, ta muốn gặp thành chủ của các ngươi.
Trưởng lão Phong trầm giọng nói.
- Vậy mời phối hợp đăng ký, cầm Văn Điệp Thông Quan vào thành.
Cao Thao tỏ thái độ công sự công bạn.
- …
Trưởng lão Phong bày ra một bộ biểu cảm 'Ngươi đang nói đùa' ta à?
- Trưởng lão Phong , nhịn một chút, không thể nổi lên va chạm với thành Huyền Vũ.
Giả Lỗ vội vã thấp giọng nhắc nhở.
- Làm như thế nào?
Trưởng lão Phong đè xuống tính khí, đi ra phía trước.
- Vào thành cần có Văn Điệp Thông Quan, giá vào thành là một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên đăng ký lễ phép mỉm cười.
Sắc mặt trưởng lão Phong càng đen hơn.
Trước Sơn Hải Quan.
Trưởng lão Phong quay người lại, ngước mắt nhìn tường thành cao.
Có lẽ là linh khí mới rất giống gậy chống thông thường, cho nên Huyền Không Các không yêu cầu lão gửi lại.
Giả Lỗ thấp giọng nói:
- Trưởng lão Phong, đi qua nơi này chính là khu giao dịch Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ.
- Vào đi.
Sắc mặt của lão không được dễ nhìn cho lắm.
Lão phải chịu ‘giày vò' khi đi qua Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các, hiện giờ, sự kiên nhẫn đã gần cạn kiệt.
Ba người đi tới Sơn Hải Quan, xuất trình Văn Điệp Thông Quan, thành công tiến vào Phố Buôn Bán.
A Đát Trúc hơi ngẩn người, rõ ràng chỉ mới rời đi ba giờ, khi trở về đây lần nữa hắn lại cảm thấy rất thư thái.
Trưởng lão Phong nhìn quanh Phố Buôn Bán, cảm thán từ tận đáy lòng:
- Không thể không nói, ở đây không tệ, tốt hơn thành Tương Lai của chúng ta nhiều.
Giả Lỗ tán đồng gật đầu, nếu thành Tương Lai có Phố Buôn Bán như vậy, lão nguyện ý ở đó suốt đời.
- Đi gặp thành chủ thành Huyền Vũ thôi.
Trưởng lão Phong nói với giọng khàn khàn.
- Các ngươi muốn gặp thành chủ của chúng ta?
Lúc này, Hồ Tiên đột ngột xuất hiện.
Cô đứng chắn trước mặt ba người, bảy chiếc đuôi hồ ly vòng ở bên cạnh.
- Hồ Tiên các hạ.
Giả Lỗ vội vàng mở miệng:
- Vị này là trưởng lão Phong của thành Tương Lai chúng ta, muốn gặp thành chủ các hạ.
- Vị này tới đây là vì lão già kia?
Hồ Tiên thanh nhã hỏi.
- Đúng vậy.
Giả Lỗ cười ngượng ngùng hai tiếng.
- Vậy thì đi theo ta.
Hồ Tiên nhìn thoáng qua trưởng lão Phong, ánh mắt giống như thấy một núi tinh thạch hung thú di động.
Cô khẽ cười trộm, Mục Lương nói đúng, thành Tương Lai sẽ đến chuộc lại lão già kia.
- Hừ!
Trưởng lão Phong hừ lạnh một tiếng, ánh mắt của người phụ nữ đuôi hồ ly kia khiến lão khó chịu, nhưng lão chỉ có thể đè nén cơn giận.
Ba người đi theo Hồ Tiên tới Úng Thành, băng qua cửa thành là Khu vực Ngoại thành, lọt vào trong tầm mắt là con đường thẳng tắp, hai bên trồng rất nhiều lục thực.
- Nhiều thực vật xanh như vậy!
Trưởng lão Phong co rụt tròng mắt, rõ ràng bị khiếp sợ bởi cảnh tượng trước mắt.
- Mọi người nhanh chân lên một chút.
Hồ Tiên lên tiếng thúc giục, sau đó ngáp một cái.
Trưởng lão Phong kìm nén sự bực bội, thành thật bước nhanh hơn.
Lão không dám tức giận, càng không dám làm loạn.
Bọn họ đang ở trên lưng Man Thú Hoang Cổ cấp 9, gây chuyện ở đây giống như là nhổ răng cọp, đi tìm chết.
Ba người đi trên con đường chính dẫn tới Khu Trung Ương, cây xanh hai bên đường kích thích bọn hắn rất sâu.
Ở thành Tương Lai, có chút lục thực và linh khí bán với giá đắt đỏ, thậm chí còn được giao dịch đồng giá với linh khí sơ cấp.
Mà cây xanh ở đây lại giống như là thứ không cần tiền, có thể trồng ở bất cứ đâu, hơn nữa còn tươi tốt tới như vậy.
- Trưởng lão Phong, chỉ cần năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng là có thể mua trái cây ở thành Huyền Vũ.
Giả Lỗ hạ giọng nói.
- Có thật không?
Nghe vậy, nếp nhăn nơi khóe mắt của trưởng lão Phong hơi giãn ra vì giật mình.
- Đúng vậy, chúng ta đã thử mua vài lần.
Giả Lỗ gật đầu nói.
- Khi nào chúng ta rời đi, ngươi đi giao dịch một ít trái cây mang về Phủ Thành Chủ.
Trưởng lão Phong thấp giọng dặn dò.
- Ta hiểu rồi.
Khóe miệng của Giả Lỗ hơi co giật.
Hắn biết trưởng lão Phong muốn giao dịch trái cây để cho cháu gái nhà mình ăn, nhưng bàn chuyện này với tình huống trước mắt có vẻ không hợp thì phải?
Trưởng lão Phong có một cô cháu gái mười hai tuổi, lão cực kỳ thương yêu cô ấy.
Sau bốn mươi phút, Hồ Tiên dẫn ba người đi tới Khu Vực Trung Ương.
Hộ vệ Khu Vực Trung Ương tiến tới kiểm tra theo thông lệ.
Hồ Tiên liếc nhìn cây gậy trong tay trưởng lão Phong, nhẹ nhàng nói:
- Để cây gậy này lại đây đi.
Người Huyền Không Các không nhận ra đây là linh khí cao cấp, nhưng làm sao qua mắt được cô.
- Không được.
Trưởng lão Phong lập tức từ chối.
- Nếu vậy thì đi theo ta, ta đưa các ngươi ra.
Hồ Tiên uốn éo bước ra ngoài, không hề dây dưa dài dòng.
- Trưởng lão Phong.
Đôi mắt trắng của A Đát Trúc mở lớn, không khỏi lên tiếng.
- Đây.
Khuôn mặt của trưởng lão Phong đen đến mức có thể chảy ra mực.
Lão đưa gậy chống cho hộ vệ Khu Vực Trung Ương, hai tay chắp sau lưng, lấy thực lực của lão đã sắp tức giận đứng không yên.
- Đi thôi.
Hồ Tiên dừng bước, động tác xoay người rất lưu loát.
Trưởng lão Phong buồn bực cực kỳ.
- Khi nào các ngươi rời khỏi Trung Ương thì chúng ta sẽ trả lại.
Hồ Tiên nói với giọng điệu nhàn nhạt.
- Hừ.
Trưởng lão Phong không thèm nghe, đen mặt bước theo.
Quá khuất nhục, từ lúc tới đây, lão luôn phải chịu đựng và nhẫn nhịn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận