Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1575: Ngươi Ở Đây Đợi Ta



Ly Nguyệt vẫn luôn ở phòng sách, chỉ là khi đám người Bối Nhĩ Liên đến, mới ẩn thân đi.

Về phần tại sao lại phải ẩn thân, thì đại khái là bởi vì da mặt mỏng, cũng trách tay Mục Lương không yên phận. Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Mục Lương, cần phái người đi theo bọn họ không?

- Không cần.

Mục Lương cười nhạt một tiếng.

Anh đã ký kết Khế Ước Ong Chúa với mấy người Bối Nhĩ Liên, không lo lắng phản bội. Cũng chính là có Khế Ước Ong Chúa, nên hiện tại thành Huyền Vũ mới có thể tường đồng vách sắt.

- Ừm, vậy nếu như không có chuyện gì khác, thì ta ra ngoài trước đây.

Ly Nguyệt dịu dàng nói.

- Ai nói là không có chuyện gì?

Mục Lương giơ tay kéo lấy tay của Ly Nguyệt, con ngươi màu đen thâm thúy như bầu trời đêm.

- Mục Lương, bây giờ đang là buổi sáng.

Khuôn mặt của Ly Nguyệt đỏ ửng, tim đập nhanh hơn rất nhiều.

- Ta biết bây giờ là ban ngày.

Đáy mắt của Mục Lương mang theo ý cười.

- Buổi tối rồi hẵng nói...

Ly Nguyệt cúi đầu xuống, lông mi nhỏ dài của cô hơi run run.

Mục Lương đột nhiên muốn trêu chọc cô gái tóc bạc một chút, thế là nâng tay lên dưới cằm của cô, dịu dàng hỏi:

- Buổi tối làm sao?

- Không, không có gì.

Ánh mắt của Ly Nguyệt né tránh, đỏ mặt rồi lại tiến vào trạng thái ẩn thân.

………..

Đông đông đông~~~

Thành Tát Luận, chuông Huyền Vũ trên Trung tâm Huyền Vũ bị gõ.

Ngải Lỵ Na nghiêng tai lắng nghe, đếm kỹ số tiếng vang.

Sau khi kêu đến tiếng thứ sáu, cô quay đầu lại hô:

- Sáu giờ, kiểm tra của hôm nay đến đây là kết thúc, ngày mai lại tiếp tục.

Trước bàn dài, một thiếu niên mười sáu tuổi nhất thời xệ mặt xuống, buồn bực nói:

- A, vừa đúng lúc đến lượt của ta, vậy mà lại kết thúc rồi?

- Đúng vậy đó, chúng ta đã xếp hàng rất lâu rồi.

Những người khác trong đội ngũ bất mãn hô lên.

Âm thanh thanh thúy của Ngải Lỵ Na nói:

- Ta đã từng nhắc nhở với các người, sáu giờ trời tối đen thì dừng kiểm tra.

Có người tiếp tục hô:

- Nhưng bọn ta đều đã xếp hàng rồi, không thể kiểm tra xong rồi hẵng kết thúc sao?

Ngải Lỵ Na nghe thấy vậy liền nhìn về phía Ngôn Băng, ánh mắt của cô mang theo ý hỏi.

Ngôn Băng quét mắt qua đội hình, bình tĩnh nói:

- Còn có mười mấy người mà thôi, nhiều nhất là mười lăm phút thì kết thúc.

Ngải Lỵ Na cố mà làm thở dài nói:

- Được rồi, vậy thì cho những người còn lại kiểm tra xong đi.

- Đợi một lát nữa ngươi dẫn người trở về, ta đi xử lý chuyện của Tiểu Quả.

Ngôn Băng nhẹ giọng nói.

- Được, ngươi đi đi, chỗ này có ta.

Ngải Lỵ Na vẫy vẫy tay.

Ngôn Băng gật đầu, nhìn về phía Tiểu Quả đã mệt rã rời, giơ tay lên đẩy nhẹ vào trán của cô.

- A?

Cơ thể của Tiểu Quả hơi lay động, chật vật mở nửa đôi mắt ra lần nữa.

- Đi thôi, dẫn ta đến nhà của ngươi.

Ngôn Băng giơ tay ra, nhìn vào cô bé.

Cô bé nghe thấy vậy liền lấy lại tinh thần triệt để, do dự nhìn vào cô gái tóc tím đang giơ tay ra.

- Đừng lãng phí thời gian.

Tiếng nói bình tĩnh của Ngôn Băng.

- Được.

Tiểu Quả lúc này mới rụt rè giơ tay ra, đặt lên lòng bàn tay của cô gái tóc tím. Ngôn Băng năm tay cô bé, cất bước đi vào trong bóng tối.

Tiểu Quả nhỏ tiếng nói:

- Chị, phía trước đi thẳng, sau đó rẽ trái.

- Ừm.

Ngôn Băng đáp lời.

Bóng đêm càng ngày càng đen, nửa tiếng sau, hai người đứng ở bên ngoài của một căn nhà gỗ.

- Chị, chính là ở chỗ này.

Tiểu Quả nhỏ tiếng nói.

Đây là một căn nhà gỗ có diện tích khoảng mười mét vuông, cửa cũng làm bằng gỗ, phía trên có rất nhiều vết rách, có vết rách gần bằng khoảng hai ngón tay to, ánh sáng từ vết rách xuyên qua.

- Ha ha ha, căn phòng này ở thật là thoải mái.

Trong phòng truyền ra những tiếng cười đắc ý.

Một giọng nói nam khác vang lên:

- Vẫn là đại ca có thủ đoạn tốt, miễn phí nhiều thêm một gian phòng.

Giọng nam đắc ý lại lên tiếng:

- Một cô bé mất cả cha lẫn mẹ, còn không phải là mặc ta thao túng hay sao.

Ngôn Băng nghe đến đó ánh mắt liền triệt để lạnh xuống.

- Chị, hay là chúng ta đi thôi.

Tiểu Quả khiếp sợ nói.

Băng Ngôn nhìn về phía Tiểu Quả, lạnh lùng nói:

- Tính cách này của ngươi, trở thành Ma Pháp Sư cũng chỉ biết bị người khác ức hiếp, phải thay đổi.

- Ta, ta...

Tiểu Quả nhát gan cúi đầu.

Trong lòng Ngôn Băng thở dài, lên tiếng hỏi:

- Có muốn đuổi bọn chúng đi hay không?

- Nhưng ta không muốn chị bị thương.

Tiểu Quả thành thật trả lời.

- Ừm, muốn là được.

Ngôn Băng vỗ lên đầu của Tiểu Quả, cô ngẩng đầu lên, đôi môi hồng khẽ mở:

- Ngươi ở đây đợi ta.

Tiểu Quả cắn môi dưới, tiếng nói yếu ớt.

- Chị, ngươi chú ý an toàn.

Ngôn Băng không trả lời, giơ tay ra giống như không có gì mà xuyên qua ván cửa, nắm lấy chốt gỗ ở bên trong, sau đó nhẹ nhàng kéo ra, mở khóa của cửa gỗ ra.

Tiểu Quả trợn to đôi mắt, bị thao tác của cô gái tóc tím làm cho chấn động.

Cọt kẹt~~~

Ngôn Băng đẩy cửa gỗ ra, cất bước đi vào bên trong căn nhà gỗ.

Trong nhà gỗ, có hai người đàn ông đang ngồi, một khỏe một gầy, đều là khoảng chừng ba mươi mấy tuổi.

Hai người vốn dĩ đang ngoạm miếng thịt lớn, lại bị Ngôn Băng hù dọa, miếng thịt lớn ở trong mồm rớt ra ngoài.

- Ngươi, ngươi là ai?

Người đàn ông khỏe mạnh tức giận hỏi.

- Người đánh các ngươi.

Ngôn Băng bẻ bẻ cổ, cất bước vượt qua cánh cửa, đi vào trong nhà. Cô nhìn quanh nhà, chỉ có vài món đồ dùng bằng gỗ rách nát, trên tường còn treo hai tấm da thú.

- Chỉ dựa vào ngươi?

Người đàn ông khỏe mạnh trợn tròn đôi mắt.

- Lão đại, cô cô cô ta...

Người đàn ông gầy yếu mở to hai tròng mắt, lời nói còn lại bị nghẹn ở trong họng không nói lên lời.

Người đàn ông khỏe mạnh giơ tay lên dùng sức vỗ vào đầu của người đàn ông gầy yếu, tức giận nói:

- Cô ta cái gì?

Người đàn ông gầy yếu nuốt nước bọt, mắt lộ vẻ tham lam nói:

- Đồ mà cô ta mặc trên người chắc là ma cụ cao cấp.

- Cái gì, ma cụ cao cấp!

Người đàn ông khỏe mạnh kinh ngạc hô thành tiếng, cũng tham lam mà nhìn về phía cô gái tóc tím, ánh mắt sáng quắc mà quan sát khôi giáp U Linh.

Ngôn Băng giơ tay lên giật giật ngón tay, hờ hững nói:

- Chỗ này không phải là nhà của các người, bây giờ lập tức cút ra ngoài.

- Giọng điệu thật là lớn.

Người đàn ông khỏe mạnh nhe răng cười, không để cô gái tóc tím ở trong mắt.

Ánh mắt của Ngôn Băng hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, giơ chân lên trực tiếp đá vào trên người của người đàn ông khỏe mạnh, khiến cho cả người của hắn bay ra ngoài, trực tiếp đập vào tường gỗ.

Phanh~~~

Vụn gỗ tung bay, người đã ở bên ngoài nhà, té choáng váng.

- Đại ca.

Người đàn ông gầy yếu kinh ngạc hô thành tiếng, nhìn về phía Ngôn Băng với ánh mắt tràn đầy kinh sợ.

- Ta không thích nói nhảm.

Ngôn Băng nhìn về phía người đàn ông gầy yếu, giơ chân lên ra động tác mới, hắn đầu tiên là tiếng hét chói tai.

- Đừng đánh ta, ta sai rồi!

Người đàn ông gầy yếu hét chói tai, liên tục cầu xin tha thứ.

Phanh~~~ Nhưng, Ngôn Băng không hề lưu tình, cũng một cước đạp hắn bay ra ngoài, nện ở bên cạnh người đàn ông khỏe mạnh.

- A, đau chết ta rồi, đau quá...

Người đàn ông gầy yếu kêu la thảm thiết.

Người đàn ông khỏe mạnh từ từ lấy lại sức, đau đớn của cơ thể khiến cho hắn càng thêm tỉnh táo.

Khóe miệng của hắn chảy máu, tức giận nói:

- Ta và ngươi không thù không oán, tại sao lại đối với ta như thế chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận