Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2397: Bệnh Viện Đa Khoa Khai Trương.

- Bệnh Viện Đa Khoa, nơi đó làm gì?

Dụ Tử nhịn đau hỏi.

Trình Mâu vô thức trả lời:

- Chính là nơi để trị bệnh cứu người.

Dụ Tử kinh ngạc hỏi:

- Vậy vết thương của ta có thể đến đó chữa khỏi không?

Trình Mâu suy nghĩ một chút rồi nói với giọng điệu không xác định:

- Bệnh Viện Đa Khoa mới khai trương hôm nay nên ta không rõ cho lắm, chúng ta vẫn là đi mua bí dược đi?

Dụ Tử lắc đầu nói:

- Bệnh viện ở trước mặt rồi, đi mua bí dược cái gì nữa, hai ta vào xem một chút đi.

- Được rồi, chúng ta vào trong đó xem sao, nếu không được thì lập tức đến Nhà Thuốc.

Trình Mâu nói với thần sắc nghiêm túc.

- Ừ ừ, nghe theo ngươi.

Dụ Tử gật đầu đáp ứng.

Trình Mâu quay đầu xe, chạy về phía Bệnh Viện Đa Khoa.

Bệnh Viện Đa Khoa có sáu tầng với diện tích hơn một ngàn mét vuông, lầu một là đại sảnh tiếp nhận đăng ký khám chữa bệnh và thu lệ phí.

Trình Mâu dừng xe đạp tại bãi đỗ xe rồi vội vã dẫn Dụ Tử vào đại sảnh.

Trong đại sảnh, các y tá đang bận rộn ở sau quầy.

- Cộp cộp cộp ~~~

Trình Mâu đi lên trước, vội vàng hô:

- Xin chào, tay của vợ ta bị thương rồi.

- Bị thương có nghiêm trọng không?

Y tá nghe vậy vội vã tiến lại hỏi.

Trình Mâu khẩn trương nói:

- Ta cảm thấy rất nghiêm trọng, chảy máu rất nhiều.

- Cắt trúng tay mà thôi, ngươi đừng quá lo lắng.

Dụ Tử an ủi.

Y tá nhìn thấy khối vải bị nhuộm đỏ trên tay Dụ Tử, lập tức lộ ra biểu cảm nghiêm túc, vội vàng nói:

- Hai người mau đi nộp lệ phí đăng ký đi.

- A, còn phải trả tiền đăng ký sao?

Trình Mâu sửng sốt một chút.

Y tá chỉ ngón tay vào cửa sổ ở bên trái:

- Cửa sổ số một chính là cửa sổ đăng ký, lệ phí chỉ mất một đồng thôi.

- Ồ ồ, được rồi, ta lập tức đi đăng ký.

Trình Mâu nghe vậy chạy về phía cửa sổ đăng ký.

Cửa sổ đăng ký có cấu tạo hai phần, nửa phần dưới là bàn dài, nửa phần trên là một mặt tường lưu ly trong suốt, chỉ chừa lại một cửa sổ bằng một đầu người

- Ta muốn đăng ký.

Trình Mâu hô to.

Nhân viên y tế trong cửa sổ hỏi:

- Ngươi là người muốn xem bệnh à?

- Là vợ của ta.

Trình Mâu giải thích.

- Đưa thẻ căn cước của vợ ngươi cho ta.

Nhân viên này vươn tay nói.

Khi đăng ký khám chữa bệnh ở Bệnh Viện Đa Khoa thì cần phải đăng ký tin tức của chính người bệnh.

Trình Mâu nghe vậy sửng sốt một chút, nhanh chóng chạy trở lại chỗ vợ mình, bắt được thẻ căn cước rồi trở lại cửa sổ đăng ký.

Nữ nhân viên ghi lại thông tin trên thẻ căn cước, thu lệ phí là một đồng Huyền Vũ, lấy ra một tờ đơn chứng minh thu lệ phí, cuối cùng ấn con dấu đỏ lên trên tờ đơn.

- Được rồi, đi thôi.

Nhân viên đưa tờ đơn chứng minh thu lệ phí và thẻ số xếp hàng cho Trình Mâu.

……..

Trình Mâu cầm thẻ số xếp hàng và tờ đơn chứng minh thu lệ phí không khỏi sửng sốt một chút, nhìn về phía nhân viên y tế sau cửa sổ, hỏi:

- Xin hỏi ta phải làm gì nữa?

Nhân viên này kiên trì hồi đáp:

- Ngươi mang theo vợ của mình đi tìm thầy thuốc xem bệnh, trên thẻ số có viết tên.

Trình Mâu vội vã nhìn vào thẻ số, phòng một, lầu ba, thầy thuốc Tào Nhĩ Sâm.

- Cảm ơn.

Hắn cảm ơn rồi vội vã xoay người trở lại bên cạnh Dụ Tử.

Lúc này, Dụ Tử đang nói chuyện phiếm với nữ y tá.

Dụ Tử quan sát trang phục màu trắng trên người y tá, hỏi:

- Quần áo của ngươi nhìn đẹp thật đấy, có bán không?

Nữ y tá nhìn Dụ Tử bị thương mà vẫn còn vô tư hỏi thăm nơi mua trang phục, buồn cười nói:

- Đây là đồng phục y tá, chỉ có y tá mới được mặc, bên ngoài không có bán.

Trang phục lao động của thầy thuốc và y tá được thiết kế bởi Mục Lương, rất giống với trang phục của bác sĩ và y tá ở kiếp trước.

- Thật là đáng tiếc, ta còn đang định hỏi có màu khác hay không, màu trắng rất dễ lấm bẩn, giặt giũ rất mệt.

Dụ Tử tiếc nuối nói.

-...

Y tá co giật khóe miệng.

Trình Mâu vội vã trở về:

- Dụ Tử, ta lấy được thẻ số rồi.

Y tá liếc nhìn thẻ số, chỉ dẫn:

- Ngươi cứ dựa theo chỉ thị trên đó là được, đi phòng một lầu ba tìm bác sĩ Tào Nhĩ Sâm, hắn sẽ chữa khỏi vết thương của ngươi.

- Ta hiểu rồi.

Dụ Tử cám ơn một tiếng rồi đi theo chồng đến Thang Vận Chuyển.

Bệnh Viện Đa Khoa được lắp ráp hai tổ Thang Vận Chuyển, đây là để thuận tiện cho những bệnh nhân đi đứng không tiện và hành động khó khăn.

Ngoại trừ Thang Vận Chuyển thì mỗi một tầng còn được trang bị thêm hai tổ thang cuốn.

- Ông ~

Thang Vận Chuyển khởi động, cuối cùng dừng ở tầng ba.

Hai người rời đi Thang Vận Chuyển, trước mặt là một hành lang rộng ba mét, mặt tường đối diện là một quầy chẩn bệnh, phía sau quầy là một y tá đang sắp xếp sổ sách.

- Xin chào.

Y tá thấy có người tới liền nhanh nhẹn lên tiếng chào hỏi.

Trình Mâu vội vàng nói:

- Chúng ta tìm thầy thuốc Tào Nhĩ Sâm.

- Mời đưa thẻ số cho ta.

Y tá giơ tay ra hiệu.

Trình Mâu vội vàng đưa thẻ số tới trước.

Y tá kiểm tra và tiến hành đăng ký, sau đó giơ tay chỉ về hành lang phía bên trái, nói:

- Các ngươi đi thẳng đường này đến gian phòng cuối cùng nằm bên tay trái.

- Được rồi, cám ơn.

Trình Mâu gật đầu liên tục, mang theo vợ đi về phía hành lang bên trái.

Dụ Tử tò mò ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh, hành lang có màu chủ đạo là xanh lam nhạt, mặt đất được ốp gạch lưu ly chống trơn trượt. Hai bên tường được gắn tay vịn kéo dài đến cuối hàng lang.

Hai bên hành lang còn có rất nhiều gian phòng, trên cửa có treo bảng hiệu với nội dung khác nhau: Phòng số sáu, phòng số năm, phòng số bốn, phòng trị liệu, phòng khám bệnh v.v…

Chẳng mấy chốc hai người tìm được phòng số một, sau khi nhìn thấy bên trong có người mới chần chừ bước vào.

Bố cục trong phòng rất đơn giản, một bàn công tác, trên mặt bàn bày giấy, bút và các loại khí cụ như kéo, nhíp. Sau bàn làm việc là rèm che dày, đó là khu vực kiểm tra cơ thể người bệnh.

Một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác trắng ngồi sau bàn làm việc, lúc này bà đang ngước mắt nhìn hai vợ chồng.

Trình Mâu dò hỏi:

- Bác sĩ Tào Nhĩ Sâm?

- Là ta, vào đi.

Tào Nhĩ Sâm gật đầu chào.

Dụ Tử không khỏi nói:

- A, vừa nghe tên ta còn tưởng rằng sẽ là nam nhân.

- Vậy ngươi coi ta là nam cũng được.

Tào Nhĩ Sâm ôn hoà cười nói.

Dụ Tử cười khẽ một tiếng, đi tới đứng bên cạnh Tào Nhĩ Sâm.

- Ngồi đi, ngươi bệnh gì?

Tào Nhĩ Sâm thuận miệng hỏi.

Trình Mâu vội vàng đáp:

- Bác sĩ, ngón tay của vợ ta bị dao cắt trúng, chảy máu rất nhiều.

- Đưa ta xem một chút.

Tào Nhĩ Sâm ra hiệu.

Dụ Tử giơ ngón tay bị thương tới trước, tấm vải bị nhuộm đỏ khiến Tào Nhĩ Sâm lập tức lên tinh thần.

- Ta phải tháo ra nhìn.

Cô vươn tay, cẩn thận cởi tấm vải quấn quanh ngón tay Dụ Tử.

- Tê ~~~

Dụ Tử cau mày lại, tấm vải đã bị máu kết dính vào vết thương, cho nên khi gỡ ra kéo theo miệng vết thương.

Tào Nhĩ Sâm thấp giọng an ủi:

- Ngươi chịu đựng một chút.

Bà cẩn thận gỡ bỏ tấm vải, máu lập tức chảy ra từ miệng vết thương.

- Đau quá!

Dụ Tử nhíu mày.

Bạn cần đăng nhập để bình luận