Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1044: Hải Tây Địch Hành Động

Trên quảng trường Nội thành, thành Huyền Vũ.

Hải Tây Địch ngẩng đầu nhìn về phía tán cây, đôi mắt lóe ánh sáng, nhẹ giọng tự nói:

- Ánh sáng xanh vừa rồi là cái gì?

Trên quảng trường, cư dân thành phố cũng nhìn lên vườn cây, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó.

- Vừa rồi là Thần Tích sao?

- Nhất định là Thành Chủ Đại Nhân chúc phúc chúng ta!?

-..

Hải Tây Địch liếc xéo những người dân thành phố đang nói vớ vẩn, bĩu môi, thành chủ Huyền Vũ cũng không phải là thần. Trong lòng cô ta rất hiếu kỳ, ánh sáng xanh kia là Thánh Thụ thành Huyền Vũ tản mát ra, chẳng lẽ là có bảo vật?

Hải Tây Địch lóe mắt, xoay người rời quảng trường, đi về phía nơi ít người. Cô ta đứng ở nơi hẻo lánh, lòng khẩn trương trầm tĩnh lại.

- Có nên đi khu Trung Ương nhìn hay không?

Hải Tây Địch cắn môi dưới, trong lòng giùng giằng. Cô ta tin tưởng, chỉ cần tới gần Thánh Thụ thành Huyền Vũ, nhất định sẽ có thu hoạch.

Nhưng cô ta cũng hiểu lần này chung quanh Thánh Thụ, nhất định có

canh gác nghiêm ngặt

- Vì nhiệm vụ, bỏ mạng là không đáng.

Hải Tây Địch nhíu chân mày, trong lòng do dự. Không hoàn thành nhiệm vụ, tổ chức Nghiêu thiên sẽ tiến hành nghiêm phạt đối với mình, điều này làm cho cô ta rất phiền muộn.

- Phiền chết đi được!

Hải Tây Địch nghiến răng.

Cô ta rất yêu thích cuộc sống ở thành Huyền Vũ, cuộc sống từng tưởng tượng trước đây, bây giờ đều đạt được ở thành Huyền Vũ.

- Muốn...

Đôi mắt của Hải Tây Địch lóe lên tia sáng, có ý tưởng mới.

Cuộc sống ở thành Huyền Vũ là điều cô ta muốn, tại sao lại phải bán mạng cho tổ chức Nghiêu thiên, không bằng ở lâu dài, không cần để tâm đến nhiệm vụ.

Thành Huyền Vũ là thế lực mạnh nhất mà cô ta từng thấy, ở đây rất an toàn.

- Thử lại một lần, nếu như có thể thám thính được tình báo, vậy hoàn thành nhiệm vụ rồi định cư.

- Nếu như không thám thính được tình báo... Thì định cư luôn.

Hải Tây Địch âm thầm ra quyết định.

Cô ta xoay người rời hẻm nhỏ, đi đến nơi trú ẩn.

Cô ta phải đi về chuẩn bị một chút, chờ trời tối đen mới đi khu Trung Ương tìm kiếm tình báo.

- Nhất định phải cẩn thận, nếu như bị bắt, sẽ không thể giải thích được!!

Hải Tây Địch thấp giọng tự nói.

Nội thành, đám người Ly Nguyệt tách ra hành động, núp trong bóng tối lưu ý khu Trung Ương với các tòa nhà xung quanh, quan sát bất kỳ kẻ khả nghi nào.

- Nhanh lên một chút đi ra.

Ngôn Băng nghiến răng nghiến lợi, trong con mắt màu tím có lãnh ý, hôm nay nhìn thấy nụ cười của Diêu Nhi, trong lòng cảm giác rất khó chịu.

Nếu như tiểu hầu gái biết mẹ của mình bị người luyện thành linh khí, đại khái sẽ khóc ngất! Tình huống này đổi thành bất luận kẻ nào đều sẽ khó có thể tiếp thu.

Bên kia, Ly Nguyệt đứng ở trên tường rào khu Trung Ương, con ngươi trắng bạc biến thành bán trong suốt, nhìn về phía kiến trúc cách đó không xa.

Tầm mắt đặt đến chỗ nào, kiến trúc nơi đều biến thành hình dáng bán trong suốt, có thể chứng kiến tình huống bên trong.

- Không có người khả nghi.

Ly Nguyệt mấp máy môi hồng, kiên nhẫn tiếp tục quan sát.

- Vì sao ta không thể trở thành Giác Tỉnh Giả.

Trên một cái cây lớn bên ngoài khu trung ương, Ngải Lỵ Na thở dài. Cô đang rất suy sụp, Ly Nguyệt, Ny Cát Sa, Ngôn Băng đều trở thành Giác Tỉnh Giả, vì sao cô thất bại? Ngày hôm qua, Ngôn Băng thành công tiêu hóa xong Long Quả Vô Hạn, đã trở thành Giác Tỉnh Giả, năng lực giác tỉnh của cô ấy là đi xuyên tường, lúc thi triển năng lực, cho dù là tường kiến tạo bằng Lưu Ly, cô ấy cũng có thể không trở ngại chút nào xuyên qua.

Sau khi thử nghiệm, Ngôn Băng mặc Khôi Giáp U Linh, lúc bảo trì trạng thái ẩn thân cũng có thể xuyên qua tường.

- Tức giận, ta cũng muốn trở thành Giác Tỉnh Giả.

Ngải Lỵ Na buồn khổ nghiêm mặt.

Trong số các thành viên của đội đầu tiên, chỉ còn lại có cô không phải Giác Tỉnh Giả. Vưu Phi Phi lúc đầu đã là Giác Tỉnh Giả, năng lực giác tỉnh là Bách Độc Bất Xâm.

- Thành chủ đại nhân còn Long Quả Vô Hạn không?

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt. Cô đang do dự, có nên xin Mục Lương thêm một quả nữa hay không.

Đại nhân sẽ cho sao?

Thiếu nữ tóc hồng thất lạc cúi đầu, đại khái chắc là sẽ không cho. Cô bẻ ngón tay đếm, Mục Lương có tám quả Long Quả Vô Hạn.

Chính ngài ấy ăn một quả, Ly Nguyệt ăn hai quả, Ny Cát Sa, Ngôn Băng, Ngải Lỵ Na mỗi người ăn một quả.

- Còn lại hai quả!!

Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na sáng lên, sau đó lại ủ rũ cúi đầu.

- Còn lại hai quả, nên cho những người khác!

Ngải Lỵ Na phồng má, lại bẻ tay đếm đếm:

- Tiểu Lan cũng không phải Giác Tỉnh Giả, Ba Phù cũng không phải Giác Tỉnh Giả....

Cô tự hỏi tự trả lời, thời gian chậm rãi trôi qua, sắc trời rất nhanh thì tối lại. Đèn đường từng chiếc từng chiếc sáng lên, chiếu rọi 60% bức tường rào bên trong thành phố, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng phát quang chiếu sáng, chiếu sáng toàn bộ khu trung ương.

Ong ong dụ ~~~

- Rõ ràng nha!!

Trong tiếng gào bập bẹ, Lĩnh Vực Tinh Thần bao phủ toàn bộ thành Huyền Vũ, cây xanh bắt đầu sinh trưởng cực nhanh.

Khu dân cư Nội thành, Hải Tây Địch đẩy cửa đi ra ngoài, trên người đã đổi thành y phục đen thui. Cô ta thả nhẹ cước bộ, tách khỏi địa phương nhiều người, chậm rãi tới gần khu Trung Ương.

Nửa giờ sau, Hải Tây Địch nấp ở trong hẻm nhỏ, trông về phương hướng khu Trung Ương phía xa. Đèn đuốc sáng choang, làm cho cô ta sinh ra lòng kiêng kỵ, trong lòng thắt lại. Thật sự phải mạo hiểm như vậy?

Hải Tây Địch cắn răng, lại một lần nữa do dự.

Cô ta ngửa mặt nhìn về phía đỉnh đầu, ánh sáng lấp lánh chiếu sáng, hiện tại hiển nhiên không phải thời cơ tốt nhất để tới gần khu Trung Ương. Hải Tây Địch lui lại một bước, quyết định chờ Lĩnh Vực Tinh Thần kết thúc, rồi mới tới gần, sau đó tìm cơ hội đi vào tìm kiếm bí mật, cô ta ngồi xuống, hai tay ôm mặt, nhìn tán cây tuyệt mỹ, trong lòng suy đoán Lĩnh Vực Tinh Thần hình thành như thế nào. Xa xa, trên tường rào khu trung ương, Ly Nguyệt lưu ý đến Hải Tây Địch.

Dưới con mắt nhìn xuyên thấu của cô, lẩn tránh cho kĩ cũng không làm nên chuyện gì.

- Rất khả nghi.

Đôi mắt Ly Nguyệt híp lại, nhớ tới lời khai của Hòa Phong, người của Nghiêu thiên lẻn vào nội thành, chính là nữ nhân, chẳng lẽ chính là cô ta?

Ly Nguyệt từ tường rào khu Trung Ương nhảy xuống, bảo trì trạng thái ẩn thân, thả nhẹ cước bộ tới gần Hải Tây Địch. Vì lý do cẩn thận, lúc cách 50 mét, thì cô ngừng lại.

Hải Tây Địch núp trong bóng tối còn không biết, lúc này cô ta đã bị người để mắt tới rồi.

Thân thể Hải Tây Địch run một cái, ngước mắt ngắm nhìn bốn phía, luôn cảm giác có người theo dõi nàng. Nàng vội vã đứng lên, đưa mắt ra xung quanh, tìm người khả nghi.

Chỉ là tìm tầm vài vòng, không phát hiện những người khác.

- Ảo giác sao?

Hải Tây Địch nhỏ giọng thầm thì câu.

Tim cô ta đập rất nhanh, trong lòng lại một lần nữa thắt lại. Cô ta có loại dự cảm, đêm nay nếu như đi khu Trung Ương, sẽ dữ nhiều lành ít. Chỉ là cô ta lại không muốn buông tha cơ hội tốt như vậy.

Chỗ tối, Ly Nguyệt cảm thấy kinh ngạc, mình bị phát hiện ư?

Cô cũng ở do dự, không biết bây giờ có nên bắt người phụ nữ vào chỗ tối sau đó nhờ A Tả Trúc thẩm vấn không. Chỉ là dùng khả năng thẩm vấn của cô ấy sẽ làm tổn hại đến tinh thần của người bị thẩm vấn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận