Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2505: Kinh Hách Quá Độ Nên Câm Tạm Thời

Cô nói với thần sắc uể oải:

- Hư Tộc vẫn chưa bị tiêu diệt, cho dù ngươi lại xây thành Tát Luận mới thì cũng có thể bị hủy diệt lần nữa.

- Đúng vậy, xây rồi thì vẫn còn khả năng bị phá hủy lần nữa.…

Quốc vương Hải Đinh khàn khàn lẩm bẩm.

- Cha, ngươi mau tỉnh lại đi!

Bạch Sương sốt ruột nói.

- Ta biết rồi, cứu người trước đi.

Quốc vương Hải Đinh đứng lên, chỉ huy nhóm Kỵ Sĩ mở rộng phạm vi tìm kiếm cứu nạn.

Mộc Phân Thân Mục Lương lạnh nhạt nhìn mọi chuyện.

Lấy trạng thái của quốc vương Hải Đinh, vương quốc sớm muộn gì sẽ xuống dốc không phanh.

Phải biết rằng, một vương quốc hưng thịnh hay không có liên quan chặt chẽ tới năng lực của quốc vương.

Một vị quốc vương có năng lực, có tài hoa sẽ dẫn dắt vương quốc đi hướng trường thịnh không suy. Ngược lại, để cho một vị quốc vương không có năng lực quản lý vương quốc, cho dù đó là một vương quốc cường thịnh thì nó cũng sẽ xuống dốc không phanh.

Công tác tìm kiếm cứu nạn vẫn còn tiếp tục, các nhân viên trong Phố Buôn Bán cũng đều đi ra hỗ trợ, cố gắng hết khả năng để cứu trị người bị thương.

Y Phù Lâm đi vào Phố Buôn Bán, nhìn thấy rất nhiều người vội vã chạy tới chạy lui, miệng không ngừng hô to.

Những người này đều đến đây để giúp đỡ thành Tát Luận, bọn họ là nhân viên của Phố Buôn Bán, lúc này đang tất bật mang cáng cứu thương chở người bị thương vào các tòa nhà xung quanh.

Cô bé nhìn một hồi sau đó quyết định tiến lên hỗ trợ, tuy rằng cô tạm thời không thể nói được, nhưng mà hành động vẫn thông thuận như trước.

Cô vẫn luôn bận rộn mãi đến khi bầu trời sập tối mới nghỉ ngơi.

- Vất vả rồi, ăn chút gì đi.

Có mười mấy người đẩy xe đẩy, bắt đầu phân phát thức ăn cho mọi người.

Y Phù Lâm nhận được hai cái bánh bao và một ly nước ấm lớn.

Một người phụ nữ mặc trang phục màu xám ngồi xuống bên cạnh cô bé, quay đầu tò mò hỏi:

- Ngươi cũng là nhân viên của Phố Buôn Bán à?

Quần áo trên người nữ nhân vốn dĩ là màu trắng, bởi vì hoàn cảnh quá bẩn cho nên bị bụi bặm nhuộm thành màu xám xịt.

Y Phù Lâm lắc đầu, cắn một miếng màn thầu rồi uống thêm một ngụm nước ấm, trong lòng tràn đầy sự thỏa mãn.

- Ta tên Cách Lạc, nghề nghiệp là Lính Quân Y.

Người phụ nữ mặc quần áo màu xám tro tự giới thiệu.

Cách Lạc vừa tới thành Tát Luận ngày hôm nay, cô dùng Cửa Truyền Tống đi từ vương quốc Huyền Vũ đến đây, trải qua ba lần truyền tống mới đến nơi.

Lính Quân Y tới tiếp viện rất nhiều, cô chỉ là một thành viên trong số đó.

Y Phù Lâm nghe vậy lễ phép gật đầu, trên mặt lộ ra sự cảm kích.

- Ngươi không thể nói chuyện à?

Cách Lạc kinh ngạc hỏi.

Y Phù Lâm lắc đầu rồi lại gật đầu, vươn tay chỉ vào yết hầu sau đó khoa tay múa chân vài cái.

Cách Lạc trừng mắt nhìn chằm chằm đối phương biểu diễn, suy đoán:

- Ngươi vốn dĩ có thể nói chuyện, chỉ là đột nhiên không thể nói, ta nói có đúng không?

Y Phù Lâm vội vàng gật đầu lia lịa, rốt cuộc có người hiểu rõ tình huống của mình.

Cách Lạc phân tích:

- Đây là do ngươi kinh hách quá độ nên mất tiếng tạm thời, sau một thời gian ngắn sẽ khôi phục bình thường thôi, đừng lo lắng.

Trước đây, khi cô cứu trị thương binh cũng từng gặp được loại tình huống này.

Y Phù Lâm nghe vậy đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời, giống như là thấy được hy vọng.

Cách Lạc cười hỏi:

- Ta thấy ngươi rất có thiên phú ở phương diện cứu người, học tập các loại phương thức hộ lý rất nhanh, không biết ngươi có hứng thú tới vương quốc Huyền Vũ chúng ta làm Lính Quân Y không?

Ngay từ đầu cô đã chú ý tới cô bé này, cảm thấy đối phương nên trở thành Lính Quân Y.

Y Phù Lâm sửng sốt một chút, không dám tin mà chỉ vào bản thân.

- Đừng hoài nghi, ngươi rất có thiên phú.

Cách Lạc nghiêm mặt nói.

Cô vỗ vỗ vai của cô bé nói:

- Mặc dù khảo hạch làm Lính Quân Y không dễ dàng, nhưng mà với năng lực và biểu hiện của ngươi ngày hôm nay, ta tin nếu ngươi báo danh chắc chắn sẽ thành công.

Y Phù Lâm hít một hơi thật sâu, ghi nhớ lời nói của Cách Lạc, trong lòng đã có dự định mới.

Bên ngoài vương thành Tây Hoa, vương quốc Tây Hoa.

Mục Lương mang theo An Kỳ từ trên trời giáng xuống, rơi vào bên ngoài vương thành Tây Hoa.

An Kỳ chỉ vào vương thành Tây Hoa, thanh thúy nói:

- Ca ca, ở nơi này.

Cô bé dựa vào năng lực của mình tìm được vị trí của Vua Hư Quỷ, hiện tại đối phương đang ở bên trong vương thành Tây Hoa trước mặt.

- Ừm, trong không khí lưu lại khí tức của Vua Hư Quỷ.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Lúc hắn và An Kỳ xuất hiện đã nhạy bén cảm nhận được trong không khí có khí tức của Vua Hư Quỷ, chỉ là loại khí tức đó rất nhạt, dễ dàng khiến người ta coi nhẹ.

An Kỳ quay đầu nghi ngờ hỏi:

- Mục Lương ca ca, không phải Vua Hư Quỷ rất to lớn sao, tại sao ta không thấy được hắn?

- Vua Hư Quỷ có thể thay đổi hình thể, còn có thể phủ thêm da người để ngụy trang thành nhân loại.

Mục Lương thuận miệng giải thích.

- A, lợi hại như vậy sao?

An Kỳ khẽ kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương bình thản nói:

- Chúng ta vào thành đi, có thể Vua Hư Quỷ đã ngụy trang thành nhân loại lẻn vào trong rồi, đi vào tìm thử xem.

- Tốt.

An Kỳ ngoan ngoãn lên tiếng, theo Mục Lương đi vào vương thành Tây Hoa.

Lúc này trong vương thành Tây Hoa vẫn người đến người đi nhộn nhịp, đường phố dơ bẩn giống như trước, chỉ có ở khu nhà giàu ở Phố Buôn Bán là sạch sẽ.

Trong vương thành Tây Hoa cũng có Phố Buôn Bán, nhưng mà hai ngày trước đã ngừng kinh doanh, chờ sau khi giải quyết xong chuyện Hư Tộc mới có thể khai trương một lần nữa.

Mục Lương nhìn phía trước, tìm kiếm người có thể là Vua Hư Quỷ.

An Kỳ nhỏ giọng nói:

- Thật là nhiều người.

Cô bé nắm chặt tay của Lương, đôi mắt tròn xoe nhìn xung quanh, cái gì cũng khiến cô rất tò mò.

Mục Lương nắm tay cô bé đi tới Phố Buôn Bán, hắn không thích nơi quá dơ bẩn.

- Rột rột ~~~

Khuôn mặt nhỏ của An Kỳ ửng đỏ, tay còn lại vội ôm bụng.

- Đói rồi à?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Có một chút...

An Kỳ ngượng ngùng gật đầu một cái.

Mục Lương bình thản nói:

- Vậy thì đi tìm chỗ ăn cơm thôi.

- Ca ca tốt nhất.

An Kỳ nghe thế hai mắt lập tức sáng ngời.

Nhưng mà cô chợt nghĩ tới điều gì đó, lại kéo tay Mục Lương hỏi:

- Nhưng mà ca ca không đi tìm Vua Hư Quỷ trước sao?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Làm gì thì cũng không thể để bụng đói, ăn no rồi nói sau.

- Ồ, tốt.

An Kỳ nhoẻn miệng cười, đi theo Mục Lương tới nhà ăn cách đó không xa. Hai người đi vào nhà ăn, bên trong có rất nhiều người, đứng ở cửa đã có thể ngửi được mùi thức ăn bay tới, mặc dù không tính là quá ngon nhưng cũng tốt hơn nhiều so với bữa thịt chiên tòa thành trên núi.

Mục Lương và cô bé tìm một bàn trống rồi ngồi xuống, kêu người phục vụ tới gọi vài món rồi an tĩnh chờ đợi thức ăn được mang lên.

An Kỳ quay đầu nhìn món ăn ở bàn bên cạnh, biết thức ăn ở đây không ngon bằng Mục Lương làm.

Nửa giờ sau, món ăn của hai người được bưng lên bàn.

Mục Lương gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, mặt không thay đổi nhấm nuốt vài cái, khóe miệng khẽ co giật, cuối cùng vẫn là nuốt xuống.

Bạn cần đăng nhập để bình luận