Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1531: Phân Chia Ranh Giới



- Lấy Quán Rượu Huyền Vũ làm trung tâm, xung quanh sẽ được khai phá thành Phố Buôn Bán và Khu dân cư.

Mục Lương nhẹ giọng nói.

- Ngươi muốn xây Khu dân cư ở thành Tát Luận?

Nguyệt Thấm Lan lại kinh ngạc lên tiếng lần nữa.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng:

- Đương nhiên, bán nhà cũng có thể kiếm lời rất nhiều tinh thạch ma thú.

- Ta không hiểu cho lắm...

Nguyệt Thấm Lan nhíu mày.

- Nếu như Phố Buôn Bán mới phát triển thì nó sẽ trở thành trung tâm kinh tế của thành Tát Luận, thậm chí là cả vương quốc Hải Đinh. Sẽ có rất nhiều người muốn ở nơi này, lúc đó không cần lo lắng việc không bán được nhà.

Mục Lương giải thích.

Nguyệt Thấm Lan chợt hiểu ra, không khỏi khen ngợi nói:

- Thì ra là như thế, vẫn là ngươi suy nghĩ xa hơn.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, nhớ tới chuyện đời trước, khi một thành phố càng ngày càng phồn hoa thì phòng ở nơi đó sẽ biến thành mặt hàng nóng.

Anh tiếp tục hoàn thiện mô hình Phố Buôn Bán mới, từng tòa nhà lầu thu nhỏ được tạo ra, tất cả chúng đều được xây dựng xung quanh Quán rượu Huyền Vũ.

Càng đến gần Quán rượu Huyền Vũ thì độ cao của các tòa nhà càng cao, ngược lại càng đến gần ngoại vi thì độ cao của tòa nhà càng giảm.

Nguyệt Thấm Lan tò mò quan sát, miệng càng ngày càng mở to, rõ ràng đã bị chấn động bởi mô hình do anh vẽ.

Cô nhìn từ mô hình, Phố Buôn Bán mới được chia thành bảy phần, giống như một khối bánh kem hình tròn, bị ai đó đào một hình tròn từ tâm, đây là phần thứ nhất, tiếp đó những phần còn lại được chia thành sáu phần bằng nhau.

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi:

- Mục Lương, khu vực ở giữa là Phố Buôn Bán sao?

- Ừ, đoán đúng rồi.

Mục Lương gật đầu.

Phố Buôn Bán rất lớn, chiếm cứ một phần tư không gian của mô hình, Khu dân cư thì được chia thành sáu khu vực, vây quanh Phố Buôn Bán.

Dựa theo kế hoạch của Mục Lương, Quán rượu Huyền Vũ vừa xây xong hai ngày trước sẽ là trung tâm của Phố Buôn Bán, cũng là trung tâm của Khu dân cư.

Nguyệt Thấm Lan nhìn mô hình phức tạp rồi chậc lưỡi, nói:

- Mục Lương, công trình này sẽ rất lớn.

Mục Lương không quá để ý tới chuyện này, cười nói:

- Xây thành không khó, chúng ta đã có Tiểu Huyền Vũ giúp đỡ rồi, nhưng có lẽ sẽ tốn thời gian một chút.

Nguyệt Thấm Lan hít một hơi thật sâu rồi cười khổ nói:

- Mục Lương, ta đã có thể tưởng tượng tới sắc mặt của quốc vương Hải Đinh sẽ khó coi thế nào sau khi Phố Buôn Bán được xây xong.

- Mặc kệ lão.

Mục Lương nói không chút để ý.

Nguyệt Thấm Lan che miệng cười khẽ, cho dù quốc vương Hải Đinh muốn quản thì cũng không cách nào quản được, dù sao thì nơi đó đã thuộc về thành Huyền Vũ rồi.

Mục Lương đứng lên, ôn hòa nói:

- Đi thôi, cùng ta đến thành Tát Luận một chuyến.

- Đi thành Tát Luận để làm gì?

Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ hỏi.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng:

- Đương nhiên là đi vẽ ranh giới rồi.

- Ngươi không phải phái người đi thông báo trước cho quốc vương Hải Đinh sao?

Nguyệt Thấm Lan đứng lên hỏi.

- Quá phiền toái, không cần.

Mục Lương phất tay, xoay người đi ra ngoài.

Nguyệt Thấm Lan dở khóc dở cười, yểu điệu rời khỏi thư phòng, bước ra bên ngoài cung điện.

Mục Lương vươn tay ôm eo của Nguyệt Thấm Lan, hai người phóng lên không trung và bay ra ngoài thành.

Tốc độ phi hành của hai người rất nhanh, chỉ vài phút đã tới bầu trời phía trên Quán rượu Huyền Vũ.

- Đông người thật đấy.

Nguyệt Thấm Lan cúi đầu nhìn xuống mặt đất, Quán rượu Huyền Vũ người tới người đi nhốn nháo, hết sức náo nhiệt.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, tự tin nói:

- Quán rượu mà ta xây tất nhiên sẽ rất hấp dẫn người khác.

- Vâng vâng vâng, ngươi nói gì cũng đúng.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan lộ ra ý cười.

- Tốt, bắt đầu thôi.

Mục Lương cười một tiếng.

Anh mang theo Nguyệt Thấm Lan rơi xuống đất, đứng ở trước Quán rượu Huyền Vũ.

Nguyệt Thấm Lan lấy ra khăn che mặt rồi mang lên, che khuất nửa khuôn mặt.

- Đó là thành chủ thành Huyền Vũ!!

- Đúng là là thành chủ thành Huyền Vũ rồi, hắn lại tới đây làm gì?

- Ngươi bị ngốc à, đây là Quán rượu Huyền Vũ, khu đất xung quanh cũng thuộc sở hữu của thành Huyền Vũ, ngài ấy muốn tới thì tới thôi.

Xung quanh bàn tán ầm ĩ, mọi người đều ngạc nhiên quan sát Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

Biểu cảm trên mặt Mục Lương vẫn bình tĩnh, tiếp theo anh nhắm mắt lại.

Nguyệt Thấm Lan tiến lên một bước, ngăn trước mặt Mục Lương, lạnh lùng nhìn đám quý tộc xung quanh.

Cộp cộp cộp ~

Tiếng bước chân truyền đến, Hồ Tiên bước ra Quán rượu Huyền Vũ.

- Chị Thấm Lan, sao các ngươi lại tới đây?

Hồ Tiên cười híp mắt hỏi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Mục Lương tới phân chia ranh giới.

…………

Mục Lương nhắm mắt lại, lực cảm giác khuếch tán ra bên ngoài, bắt đầu đo đạc khu vực hình tròn đường kính mười ngàn mét.

Lấy thực lực bây giờ của anh, lợi dụng năng lực được truyền thừa từ Rùa Đen để đo đạc đường kính mười ngàn mét là việc vô cùng nhẹ nhàng.

- Lên.

Miệng của anh khẽ mấp máy, mặt đất nhẹ nhàng chấn động mấy lần.

- A, có chuyện gì vậy?

- Động đất sao?

- Đã xảy ra chuyện gì?

-....

Tiếng thốt kinh ngạc vang lên liên tục, các dân chúng hoảng sợ ngắm nhìn bốn phía.

Răng rắc ~~~

Lấy Quán rượu Huyền Vũ làm trung tâm, trong khu vực cách đó năm ngàn mét, có những cột đá cao hai mươi mét và dày ba mét nhô lên khỏi mặt đất.

Mỗi cột đá không cách đều nhau, nhưng đều không ngoại lệ là xuất hiện ở những nơi không có kiến trúc, không hề gây thương tổn bất cứ ai.

Nếu nhìn từ không trung xuống, tất cả cột đá đều kết nối với nhau tạo thành một vòng tròn to lớn.

- A? Tại sao dưới đất lại mọc lên cột đá?

Các dân chúng hoảng sợ, tất cả đều đang quan sát các cột đá kia.

- Hình như không chỉ có một cây đâu, ta bay lên cao nhìn một chút.

Có người lên tiếng.

- Là đại nhân Vũ Phong!

Dân chúng nhận ra người vừa nói chuyện.

Vũ Phong, tử tước thành Tát Luận, là một vị Ma Pháp Sư hệ phong cấp 5.

Tay hắn bấm pháp quyết, miệng đọc chú ngữ.

Vù vù vù ~~~

Xung quanh Vũ Phong nổi lên gió lớn, nâng hắn bay lên không trung cách mặt đất mấy trăm mét.

Hắn ngắm nhìn bốn phía, thấy được một vòng cột đá vây quanh Quán Rượu Huyền Vũ, trong lòng đột nhiên thông suốt.

- Hóa ra lời đồn là thật!!

Trong lòng Vũ Phong vô cùng chấn động.

Hai ngày trước hắn nghe được một lời đồn buồn cười, đó là quốc vương tặng cho thành chủ thành Huyền Vũ một khu đất có đường kính mười ngàn mét trong thành Tát Luận.

Hắn vốn dĩ chỉ coi đây là chuyện cười, nhưng hôm nay nhìn thấy những cột đá này, hắn như bị tát vào mặt.

Vũ Phong từ trên không xuống trở lại mặt đất, người vây xem đều còn đứng tại chỗ, nhìn hắn với ánh mắt tò tò.

- Đại nhân Vũ Phong, hình như sắc mặt của ngươi không tốt cho lắm.

- Ngươi nhìn thấy cái gì sao?

-.....

Các dân chúng truy hỏi, ai nấy đều rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

- Chắc thành chủ thành Huyền Vũ dùng những cây cột đá này để phân chia ranh giới.

Vũ Phong co giật khóe miệng nói.

-...

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, các dân chúng đều trợn tròn mắt.

- Chẳng lẽ lời đồn là sự thật?

Có người lấy lại tinh thần thốt lên, sau đó vô số âm thanh kinh ngạc vang lên.

- Không thể nào, một khối lớn như vậy mà phải cho thành Huyền Vũ sao?

Những âm thanh nghi ngờ lại vang lên lần nữa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận