Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 411: Vận Chuyển Miễn Phí

Mục Lương nhấc chân đạp nhẹ trên mặt đất, hòa tan khối băng ngưng tụ thành nước, ngấm vào trong bùn đất.
- Đây đều là tài nguyên tốt đó.
Mục Lương nhìn về phía những miếng vảy của Băng Minh Xà rớt đầy trên đất.
Hắn vươn tay, phun ra trăm ngàn tơ nhện, thu lại hết tất cả miếng vảy.
Dưới ánh mắt đầy kính nể của Lôi Nạp, Mục Lương thu tơ nhện về, Cánh Lửa ở phía sau lại dài ra, sau đó mang theo vảy của Băng Minh Xà rời khỏi.
- Thành Chủ Đại Nhân lợi hại quá đi.
Lôi Nạp thán phục một tiếng, lần nữa cung kính hành lễ về phía Mục Lương rời đi.
Hắn xoay người lại liếc nhìn kho lạnh, nuốt hai ngụm nước bọt.
Hắn lại sờ sờ vào lệnh bài kho lạnh ở trong túi kho lạnh, đột nhiên thấy an tâm lại.
Lệnh bài được chế tạo từ vảy của Băng Minh Xà, người nắm giữ lệnh bài đi vào kho lạnh, chắc sẽ không bị công kích.
Khu vực Trung ương.
- Lạch cạch…
Cánh Lửa ở sau lưng Mục Lương đã biến mất, trở lại quảng trường nhỏ trước cung điện, thả tơ nhện đựng vảy của Băng Minh Xà xuống.
- Mục Lương.
Ly Nguyệt đi ra từ trong cung điện.
Mục Lương ôn nhu hỏi:
- Những người còn lại đâu?
- Ở trong phòng.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
Mấy ngày nay, cô phụ trách giám sát những người đến từ Ốc Đảo, bảo đảm họ không có ý xấu, hay tồn tại ý đồ khác với thành Huyền Vũ.
- Họ như thế nào rồi?
Mục Lương xoay người đi vào trong cung điện.
Ly Nguyệt lắc đầu, êm dịu nói:
- Tạm thời không có phát hiện gì khác lạ.
- Ừm, tiếp tục giám sát, cho đến khi họ rời khỏi thành Huyền Vũ mới thôi.
Mục Lương ôn hòa nói.
Tuy Bối Nhĩ Liên là sư phụ của Mễ Á, nhưng vẫn nên có tâm phòng bị người, cẩn thận một chút cũng không sai.
- Được.
Ly Nguyệt chớp chớp tròng mắt màu trắng bạc, gật đầu lên tiếng.
Mục Lương dừng chân lại, nghiêng đầu chuyển lời:
- Đúng rồi, đi gọi nhóm người Lê Nhã tới gặp ta.
- Được.
Ly Nguyệt xoay người rời khỏi, đến Xưởng Linh Khí ở tầng bốn.
Mục Lương trở lại thư phòng, vừa mới ngồi xuống, tiểu hầu gái đã dâng trà nóng lên, còn có một đĩa bánh bích quy.
- Răng rắc !
Mục Lương nếm thử một miếng bánh bích quy, có mùi thơm của sữa, nhìn về phía tiểu hầu gái, kinh ngạc hỏi:
- Mễ Nặc lại nghiên cứu ra vị mới?
- Vâng, đây là bánh bích quy vị sữa thú.
Vệ Ấu Lan nhu thuận lên tiếng.
- Ăn rất ngon.
Mục Lương khen.
Tiểu hầu gái cười khẽ gật đầu.
- Cộc cộc cộc !
Cửa thư phòng bị gõ.
- Mục Lương, ta đến rồi!
Giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên vang lên.
- Vào đi.
Mục Lương buông miếng bánh bích quy đã cắn một nửa xuống, bưng trà nóng lên nhấp một miếng cho ấm họng.
Hồ Tiên đẩy cửa ra đi vào, phía sau còn dẫn theo anh em Hạ gia.
Mục Lương cau mày lại, tại sao lại tới nữa?
- Mục Lương các hạ, quấy rầy rồi.
Hạ Nạp Ân hơi khom lưng xem như hành lễ.
Hạ Lạc cũng thi lễ một cái, sau đó len lén quan sát bày trí trong thư phòng, trong tròng mắt màu cam tràn đầy hiếu kỳ.
- Có chuyện gì?
Mục Lương ngước mắt nhìn anh em Hạ gia, sắc mặt của anh rất lạnh lùng.
- Là như vậy, lượng giao dịch lần này quá lớn, chỉ dựa vào phi điểu thì không thể nào chở tất cả về Thành Phi Điểu, cho nên muốn nhờ Máy bay Huyền Vũ vận chuyển một chuyến.
Hạ Nạp Ân thành khẩn nói, nói nguyên nhân một lần.
Mục Lương kinh ngạc, nghe vậy thì liếc mắt nhìn Hồ Tiên.
Người kia chớp chớp tròng mắt màu đỏ, yên lặng dời ánh mắt, tạm thời xem như không thấy ánh mắt của Mục Lương.
- Để Máy bay Huyền Vũ hỗ trợ giao hàng cũng không thành vấn đề.
Mục Lương nói một trận, nói tiếp:
- Chỉ cần mức giao dịch có thể đạt đến năm nghìn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, có thể miễn phí giao hàng.
- Năm nghìn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng!
Lòng Hạ Nạp Ân run lên, cái mức này cũng không nhỏ.
- Vậy nếu mức giao dịch chưa được năm nghìn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng thì sao?
Hồ Tiên hiếu kỳ hỏi.
- Vậy thì sẽ bốc xếp và vận chuyển lấy phí, mỗi cân thu ít nhất năm miếng tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng, khoảng cách càng xa càng đắt.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu. Phí bốc xếp và vận chuyển này cũng không đắt.
Nghiệp vụ bốc xếp và vận chuyển của Phi Điểu Thành Phi Điểu, chi phí có thể còn cao hơn năm miếng tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng.
Hồ Tiên mở cuốn sổ mang theo bên người ra, bên trong ghi chép một số khoản giao dịch, đều là giao dịch với anh em Hạ gia, yêu mị nói:
- Ta tính giúp các ngươi một chút, hiện tại mức giao dịch của các ngươi đạt 3500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Ánh mắt Mục Lương lóe lóe, mỉm cười nói:
- Còn thiếu 1500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, là có thể miễn phí giao hàng. Các ngươi có thể chọn thêm một ít sản phẩm khác.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
Hắn tính qua ở trong lòng, cùng với lượng tinh thạch hung thú đáng kể để trả cho việc bốc xếp và vận chuyển, không bằng mua thêm 1500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng sản phẩm, như vậy sẽ càng có lời.
- Anh, mua thêm ba cân trà Tinh Thần, như vậy đủ rồi.
Hạ Lạc nhỏ giọng nói:
- Cha rất thích uống trà này.
Hạ Nạp Ân suy tư một lát, đồng ý gật đầu.
Hiện tại ngày ngày Hạ Khoa Phu đều uống mấy chén trà Tinh Thần, một nắm lá trà có thể ngâm nước xông ba ngày, chí ít lão cũng có thể làm như thế.
Hạ Nạp Ân hơi suy tư một chút, ngước mắt nói:
- Vậy mua thêm ba cân trà Tinh Thần.
- Hiện tại trà Tinh Thần có loại phổ thông và đặc biệt, muốn loại nào?
Hồ Tiên mị thanh hỏi.
Hạ Nạp Ân ngạc nhiên hỏi:
- 500 miếng tinh thạch hung thú một cân, là cấp nào gì?
- Cấp phổ thông.
Hồ Tiên ve vẩy đuôi cáo.
Hạ Lạc hiếu kỳ hỏi:
- Vậy một cân trà Tinh Thần loại đặc biệt có giá bao nhiêu?
- Mỗi cân giá 1000 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Hồ Tiên quơ quơ ngón tay trỏ.
Hạ Lạc trợn tròn tròng mắt màu cam.
- Tiền nào của nấy.
Mục Lương cười nhạt một tiếng.
- Trà Tinh Thần loại đặc biệt, sinh ra từ cây trà Tinh Thần cấp tám.
Hồ Tiên nhẹ nhàng nói.
- Cấp 8!
Hạ Nạp Ân thở mạnh một hơi.
Thánh thụ của thành Huyền Vũ đạt cấp 8?
Hắn cau mày trầm tư một lát, cuối cùng vẫn động lòng.
Cha hắn từng nói qua, uống trà Tinh Thần khiến cảnh giới nhiều năm không có tiến triển của lão có chút buông lỏng, có thể uống trà Tinh Thần cấp 8, có thể giúp lão tiến lên một bậc thang nhỏ.
- Trà Tinh Thần loại phổ thông, trà Tinh Thần loại đặc biệt, mỗi thứ mua một cân.
Hạ Nạp Ân trầm giọng nói.
- Được.
Hồ Tiên cười nhẹ nhàng gật đầu, cầm sổ lên ghi chép.
- Mục Lương các hạ, lúc nào có thể giao hàng?
Hạ Nạp Ân lại hỏi.
- Ba ngày sau.
Mục Lương bình tĩnh nói.
- Được.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
- Đi thôi, ta mang bọn ngươi đi lấy trà Tinh Thần.
Hồ Tiên cất cuốn sổ, một bước lắc lư đi ra ngoài.
- Mục Lương các hạ, chúng ta đi trước.
Hạ Nạp Ân khẽ thi lễ với Mục Lương.
- Mục Lương các hạ, lần sau gặp lại.
Hạ Lạc cười tươi như hoa, xoay người theo anh mình rời khỏi thư phòng.
- Tạm biệt.
Mục Lương thấy buồn cười, cô gái tóc màu da cam này thật thú vị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận